<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624</id><updated>2012-01-09T20:15:06.772-08:00</updated><category term='starbuck'/><category term='ban do'/><category term='nyt'/><category term='giao diem'/><category term='case study'/><category term='marketing guru'/><category term='futures'/><category term='phong van'/><category term='invest consult group'/><category term='books'/><category term='ban hang'/><category term='value investing'/><category term='map business'/><category term='strategy'/><category term='tphcm'/><category term='triet hoc'/><category term='quan ly'/><category term='motivation'/><category term='billionaire'/><category term='tranh luan'/><category term='human resource management'/><category term='online marketing'/><category term='job'/><category term='cornell'/><category term='savings'/><category term='kinh te'/><category term='study'/><category term='le dang doanh'/><category term='top performance'/><category term='expectation'/><category term='von dieu le'/><category term='business strategy'/><category term='vu khoan'/><category term='like'/><category term='triet ly'/><category term='individual'/><category term='better world book'/><category term='thanh dat'/><category term='c++'/><category term='work'/><category term='nguoi viet'/><category term='fraud'/><category term='dau tu'/><category term='talent'/><category term='tri thuc'/><category term='van hoa'/><category term='facebook'/><category term='reform'/><category term='greg mankiw'/><category term='stimulus'/><category term='bat on'/><category term='ti phu'/><category term='bds'/><category term='nguyen tran bat'/><category term='compensation'/><category term='online store'/><category term='luong van ly'/><category term='applied economics'/><category term='inflation'/><category term='neuroeconomics'/><category term='kmart'/><category term='capital'/><category term='xang dau'/><category term='mcdonald'/><category term='growth'/><category term='ibook'/><category term='harvard'/><category term='prime brokerage'/><category term='online'/><category term='developing market'/><category term='mourinho'/><category term='vinashin'/><category term='creative'/><category term='internet marketing'/><category term='wharton'/><category term='interview'/><category term='keynes'/><category term='report'/><category term='suy nghi'/><category term='market segment'/><category term='ho chi minh'/><category term='lee kuan yew'/><category term='wallstreet'/><category term='stock option'/><category term='dollar'/><category term='innovation'/><category term='Carnegie Mellon'/><category term='wto'/><category term='the old new thing'/><category term='stock'/><category term='saas'/><category term='product launch'/><category term='marketing'/><category term='mba'/><category term='network'/><category term='free trade'/><category term='tien phong'/><category term='love'/><category term='google'/><category term='tu tuong'/><category term='education'/><category term='technology'/><category term='mobile shopping'/><category term='cai cach'/><category term='truong dinh tuyen'/><category term='retirement'/><category term='efficiency'/><category term='import'/><category term='study note'/><category term='sai gon'/><category term='retail'/><category term='option'/><category term='usa'/><category term='gold'/><category term='ngan hang'/><category term='my'/><category term='marketing strategy'/><category term='risk'/><category term='bat dong san'/><category term='application'/><category term='currency'/><category term='leadership'/><category term='deal'/><category term='ebook'/><category term='chi trung'/><category term='Karl Poppe'/><category term='protest'/><category term='Christina D. Romer'/><category term='fashion website'/><category term='consumer behavior'/><category term='tai chinh'/><category term='brainstorming'/><category term='nokia'/><category term='von vay'/><category term='mckinsey'/><category term='spirit'/><category term='private jet'/><category term='qualcomm'/><category term='kinh doanh'/><category term='e-reader'/><category term='chung khoan'/><category term='credit card'/><category term='search algorithm'/><category term='mien trung'/><category term='branding'/><category term='artificial intelligence'/><category term='open letter'/><category term='business model'/><category term='recovery'/><category term='thuy dien'/><category term='usd'/><category term='pricing model'/><category term='briefing'/><category term='ngo bao chau'/><category term='operation'/><category term='new york times'/><category term='cloud computing'/><category term='film futures'/><category term='harry porter'/><category term='paul_krugman'/><category term='business management'/><category term='lanh dao'/><category term='Nassim Nicholas Taleb'/><category term='startup'/><category term='bailout'/><category term='music'/><category term='doi ngoai'/><category term='euro'/><category term='phu nu'/><category term='gia dinh'/><category term='bubble'/><category term='mobile app'/><category term='digital economy'/><category term='macroeconomics'/><category term='company'/><category term='neuron'/><category term='derivatives'/><category term='cool'/><category term='tham nhung'/><category term='adam khoo'/><category term='mobile development'/><category term='strategic posistion'/><category term='kinh nghiem'/><category term='nouriel roubini'/><category term='digital publishing'/><category term='investment'/><category term='nghe thuat song'/><category term='bien dong'/><category term='citibank'/><category term='walmart'/><category term='groupon'/><category term='revenue model'/><category term='ipad app'/><category term='lab'/><category term='debt'/><category term='trading platform'/><category term='ha huy khoai'/><category term='writing'/><category term='dan chu'/><category term='sucess'/><category term='management'/><category term='renminbi'/><category term='toan hoc'/><category term='tax cut'/><category term='boss'/><category term='rational'/><category term='finance'/><category term='html5'/><category term='trading'/><category term='futures trading'/><category term='mindset'/><category term='nguy bien'/><category term='private equity'/><category term='art'/><category term='incentive'/><category term='vo quoc thang'/><category term='presentation'/><category term='cds'/><category term='outsourcing'/><category term='lu lut'/><category term='location'/><category term='iphone'/><category term='japanese'/><category term='goldman'/><category term='greece'/><category term='sales'/><category term='credit'/><category term='tbktsg'/><category term='performance'/><category term='business week'/><category term='chartering fly'/><category term='review'/><category term='bond'/><category term='bonus'/><category term='economist'/><category term='dan ong thoi nay'/><category term='vanga'/><category term='sears'/><category term='investment bank'/><category term='malaysia'/><category term='business'/><category term='business card'/><category term='entrepreneur'/><category term='chinese goods'/><category term='logic'/><category term='customer service'/><category term='hbr'/><category term='economy'/><category term='linkedIn'/><category term='doanh nhan'/><category term='lich su'/><category term='india'/><category term='depression'/><category term='vat ly'/><category term='mises'/><category term='fortune'/><category term='salary'/><category term='saigontimes'/><category term='marryland university'/><category term='regulation'/><category term='people'/><category term='fund'/><category term='strategic thinking'/><category term='texas'/><category term='bong da'/><category term='trend'/><category term='calisto'/><category term='hagl'/><category term='IT management'/><category term='basel III'/><category term='o du kich'/><category term='china'/><category term='genneva'/><category term='fiscal stimulus'/><category term='chris gardner'/><category term='lam nguoi'/><category term='ceo'/><category term='skill'/><category term='goverment debt'/><category term='cost management'/><category term='lam phat'/><category term='mind'/><category term='productive'/><category term='yahoo'/><category term='health insurance'/><category term='aca'/><category term='dac khu kinh te'/><category term='mobile website'/><category term='attention'/><category term='forbes'/><category term='dong tam long an'/><category term='chinh tri'/><category term='apple'/><category term='reputation'/><category term='hottest employer'/><category term='IT'/><category term='tuanvietnam'/><category term='ipad'/><category term='affair'/><category term='manager'/><category term='export'/><category term='harvard business review'/><category term='tran chung ngoc'/><category term='theif'/><category term='geithner'/><category term='business mind'/><category term='nghe si'/><category term='cdo'/><category term='CIO'/><category term='phap luat'/><category term='bank'/><category term='toi ac'/><category term='tatics'/><category term='coupon'/><category term='consulting'/><category term='nguon goc vu tru'/><category term='vn2020'/><category term='internet'/><category term='singapore'/><category term='trung quoc'/><category term='sentence'/><category term='thinking'/><category term='idea'/><category term='team building'/><category term='recession'/><category term='vision'/><category term='vietnam'/><category term='financial crisis'/><category term='programming'/><category term='warren buffett'/><category term='target'/><category term='citi group'/><category term='danh gia'/><category term='audit'/><category term='exchange rate'/><category term='blog'/><category term='MIT'/><category term='brazil'/><category term='tam nhin'/><category term='doan nguyen duc'/><category term='passion'/><category term='gia tri song'/><category term='giao duc'/><category term='economics'/><category term='ipo'/><category term='thanh tich'/><category term='wsj'/><category term='app marketing'/><category term='nhan luc'/><category term='luxury goods'/><category term='digital book'/><category term='v-league'/><category term='scandal'/><category term='vneconomy'/><category term='failure'/><category term='data'/><category term='asean'/><category term='walkout'/><category term='mobile marketing'/><category term='accounting'/><category term='money'/><title type='text'>vnpatriot7</title><subtitle type='html'>On the way to find myself</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12241786848623684371</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='29' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/_UopSd7SM0w8/SdbQqzpcjDI/AAAAAAAAAA4/sBGpmVHBtzA/S220/979c.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>288</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-3854062837552270751</id><published>2012-01-09T20:15:00.000-08:00</published><updated>2012-01-09T20:15:06.785-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='danh gia'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lam nguoi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ha huy khoai'/><title type='text'>DANH…GIÁ!</title><content type='html'>Người “danh giá” trước hết phải là người có “danh”, nhưng hình như cái “danh” nào cũng có “giá” của nó cả!&lt;br /&gt;Cụ Nguyễn Công Trứ&amp;nbsp; ngay từ khi còn rất trẻ đã viết câu thơ nổi tiếng:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đã mang tiếng đứng trong trời đất&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Phải có danh gì với núi sông.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Ngẫm ra, ý muốn được lưu danh cũng là thói thường của người đời vậy!&lt;br /&gt;Thời Xuân Thu, lý tưởng sống của tráng sĩ là “lưu danh thiên cổ”.  “Chính, tà” lúc ấy dường như khó có ranh giới rõ ràng. Sang nước Vệ mà  vua Vệ không dùng thì người ta có thể bỏ sang nước Trần, nước Sái, dù  các nước ấy đang đánh nhau. Kẻ sĩ chỉ cần lưu &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;, và để&amp;nbsp; &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;&amp;nbsp; của mình có thể lưu thiên cổ, người ta sẵn sàng trả cái&amp;nbsp; &lt;em&gt;giá&lt;/em&gt;&amp;nbsp;  cao nhất là mạng sống của mình, có khi còn là mạng sống của cả gia đình  mình nữa. Đọc “Sử ký” hoặc “Đông Chu liệt quốc”, ta thấy những người  lưu danh như thế thật là nhiều.&lt;br /&gt;Cũng có người sống không vì &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;, mà vì những mục đích cao  cả khác của&amp;nbsp;&amp;nbsp; mình. Rất nhiều thiên tài đã lưu danh sử sách nhờ những  đóng góp to lớn của họ cho loài người. Nhưng dù muốn hay không, họ cũng  đã phải trả&amp;nbsp; &lt;em&gt;giá&lt;/em&gt;&amp;nbsp; cho cái &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt; mà xã hội giành cho họ.  Có thiên tài nào được sống như một người thường đâu! Cả cuộc đời họ  cống hiến cho sự nghiệp, không còn thời gian cho bản thân mình. Mà có  lẽ, hạnh phúc trọn vẹn ở đời chỉ có khi ta được sống cuộc sống bình  thường nhất!&lt;br /&gt;Xem ra lẽ đời thật công bằng, nếu bạn là người&amp;nbsp; &lt;em&gt;danh giá&lt;/em&gt; , nghĩa là được mọi người&amp;nbsp; vinh&amp;nbsp; &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;, thì cũng tức là bạn đã trả một cái&amp;nbsp; &lt;em&gt;giá&lt;/em&gt;&amp;nbsp; nào đó mà nhiều khi không tự biết!&lt;br /&gt;Đó là nói đến những cái&amp;nbsp; &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt; thực mà người ta giành để tôn  vinh cho những người đã hy sinh một phần hay cả cuộc sống của mình vì  những người khác. Trong xã hội, còn nhiều cái “&lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;” khác, thường vẫn được gọi là “hư danh”, hoặc là những cái “&lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;” mà chủ nhân của nó biết rất rõ cái “&lt;em&gt;giá&lt;/em&gt;”  đã trả. Cái “giá” đó nhiều khi rất cụ thể, bằng tiền, hoặc bằng những  thứ khác. Tôi không muốn nêu lên ví dụ, vì hai lý do. Một phần, cũng  không mong chuốc lấy sự bực bội của ai đó.&amp;nbsp; Phần nữa, vì&amp;nbsp; chắc chắn ai  trong các bạn cũng tìm ngay được quanh mình những ví dụ điển hình của  việc mua danh! Đáng buồn là thế, vì đó là sự thật khá phổ biến của xã  hội ta, khi mà trong khoa học, giáo dục, thể thao, trong nghệ thuật,  trong chính trường,…đâu đâu cũng có kẻ bán người mua. Mà hàng hoá ở đây  lại là cái “&lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;”, và người nào mua được đều trở thành kẻ “&lt;em&gt;danh giá&lt;/em&gt;” trong xã hội. “Danh” nào, “giá” ấy. &lt;em&gt;Giá&lt;/em&gt; càng cao thì &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt; càng “oai”. Danh càng oai thì lợi càng nhiều. Bởi vậy nên nhiều người mới sẵn sàng bỏ giá cao cho cái “&lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;” của họ.&lt;br /&gt;Dù sao, cũng vẫn còn may là “&lt;em&gt;lẽ đời thật công bằng&lt;/em&gt;”. Nếu cái&amp;nbsp; &lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;&amp;nbsp; được trả giá bằng sự sự hy sinh những quyền lợi của cá nhân mình cho xã hội, thì cái danh ấy thật sự bền lâu. Còn cái “&lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;” mua được bằng “&lt;em&gt;giá&lt;/em&gt;”  nào đó, dù giá đắt hay giá hời, thì người mua được nó có còn là người  “danh giá” nữa không? Không phải chờ đến khi họ hết quyền, hết lợi nhờ  cái danh, mà ngay cả khi vừa mua xong danh, thì trong mắt xã hội, chẳng  có cái “&lt;em&gt;danh&lt;/em&gt;” nào kiểu đó mà người ta không định “&lt;em&gt;giá”&lt;/em&gt; được!&lt;br /&gt;Thế mới biết, không nghĩ đến danh mà thành danh thì cái danh ấy mới bền. Còn như làm đến “&lt;em&gt;bậc thánh nhân&lt;/em&gt;” để “&lt;em&gt;không lưu danh&lt;/em&gt;”&lt;a href="http://hahuykhoai.wordpress.com/#_ftn1" title=""&gt;&lt;sup&gt;&lt;sup&gt;[1]&lt;/sup&gt;&lt;/sup&gt;&lt;/a&gt; thì thật khó quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://hahuykhoai.wordpress.com/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-3854062837552270751?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/3854062837552270751/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=3854062837552270751' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3854062837552270751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3854062837552270751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2012/01/danhgia.html' title='DANH…GIÁ!'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8276243535963255709</id><published>2012-01-09T20:02:00.001-08:00</published><updated>2012-01-09T20:02:37.530-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lich su'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='toan hoc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='o du kich'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ha huy khoai'/><title type='text'>Lịch sử giữ lại điều gì?</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Tôi đang được giao làm một đề tài về Lịch sử toán học. Bởi thế, khi  Xuân Con Gà sắp đến, cũng nhiễm cái bệnh khá phổ biến là định kể những  sự kiện Toán học nào quan trọng xẩy ra vào năm Con Gà, những nhà Toán  học lớn nào cầm tinh con gà,…Và tôi bỗng thấy giật mình khi nhớ đến  “Định lý” khá nổi tiếng của Arnold: ”&lt;em&gt;Nếu như trong toán học có một  định lý nào đó, một khái niệm nào đó được mang tên một nhà toán học nào  đó, thì điều đó chỉ có nghĩa là định lý đó, khái niệm đó không phải do  người đã được gắn tên cho nó tìm ra đầu tiên”&lt;/em&gt;! (Dĩ nhiên, nếu theo  lôgich của Arnold thì định lý trên phải do người nào đó phát biểu trước  ông ta). Để làm ví dụ, Arnold đưa ra rất nhiều sự kiện trong lịch sử  toán học. Nhưng nghe những chuyện xưa đó, người ta vẫn “nửa tin, nửa  ngờ”, nên tôi muốn được kể vài câu chuyện mới đây.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Một phát minh bị quên lãng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Một trong những khó khăn lớn nhất của những cơ quan sử dụng mật mã là  việc bảo đảm an toàn khi gửi chìa khoá. Đặc biệt khi trong hệ thống có  nhiều người tham gia, cần gửi nhiều chìa, cần thay đổi liên tục các chìa  khoá bí mật thì việc bảo đảm an toàn hầu như không thể thực hiện được.  Vậy thì, làm thế nào để gửi các chìa bí mật trên một kênh truyền tin  công khai?&lt;br /&gt;Khoảng đầu năm 1969, James Ellis, một chuyên gia thám mã lỗi lạc của&amp;nbsp;  Cơ quan Truyền thông Chính phủ Anh quốc (Government Communications  Headquarter – GCHQ) tại Cheltenham đã nẩy ra một ý tưởng đặc sắc. Ông ta  cho rằng, nếu người nhận tin dùng một nhiễu nào đó đưa lên đường truyền  công khai mà chỉ riêng anh ta biết cách khử nhiễu, thì mọi thông tin  mật gửi đến cho anh ta đều có thể đưa lên kênh truyền tin công khai đó.  Những người khác, dù bắt được tín hiệu trên đường truyền cũng không thể  nào giải mã tin mật. Vấn đề đặt ra la làm thế nào để tạo được một  “nhiễu” như vậy.&lt;br /&gt;Đến cuối năm 1969, James Ellis gần như đã đạt được mục đích khi ông nhận ra rằng,&amp;nbsp; chỉ cần có được &lt;em&gt;hàm một chiều&lt;/em&gt; (tựa như cái hom giỏ, cá chỉ vào được mà không ra được!) với &lt;em&gt;cửa bẫy&lt;/em&gt;  (tức là có thể tìm hàm ngược nếu biết thông tin nào đó, giống như khôi  phục tín hiệu khi biết cái nhiễu do mình tạo ra). Mặc dù có ý tưởng tài  tình như vậy, nhưng James Ellis không thể nào thực hiện được, vì ông  không biết có tồn tại &lt;em&gt;hàm một chiều &lt;/em&gt;&amp;nbsp;hay không. Cho đến tận tháng 9 năm 1973, khi Clifford Cocks, một sinh viên mới tốt nghiệp Đại học Cambridge, làm về &lt;em&gt;Lý thuyết số&lt;/em&gt;  (từng tham gia Kỳ thi Olimpic Toán quốc tế tại Moscow 1968) đến gia  nhập nhóm thì vấn đề mới được giải quyết. Và cũng thật tình cờ, người  hướng dẫn cho anh sinh viên mới này, ông Patterson, kể về ý tưởng độc  đáo của James Ellis cho Cocks nghe trong một buổi uống cà phê, mà hoàn  toàn không nghĩ rằng anh chàng non choẹt này sẽ là người làm nên việc  lớn.&amp;nbsp; Chỉ trong khoảng nửa giờ, anh thanh niên được đào tạo cơ bản về số  học đã nhanh chóng tìm ra &lt;em&gt;hàm một chiều &lt;/em&gt;cần thiết: đó chính là  phép nhân! Nhân hai số nguyên tố lớn bao nhiêu cũng được là điều hết  sức dễ dàng, nhưng khi biết tích của chúng, để tìm lại các thừa số thì  ta cần phân tích số đã cho ra thừa số nguyên tố. Điều này hầu như không  thể làm được với các số đủ lớn. Như vậy, hàm số lập tương ứng hai số &lt;em&gt;p, q &lt;/em&gt;với tích &lt;em&gt;n=pq&lt;/em&gt; chính là hàm một chiều. Giải pháp thật đơn giản, và bản thân Cocks không tự cảm nhận được đầy đủ ý nghĩa của kết quả&amp;nbsp; đạt được.&lt;br /&gt;Kết quả của Cocks được giữ tuyệt mật. Nó có sức thuyết phục lớn trong  nội bộ GCHQ, nhưng phương tiện tính toán thời đó không cho phép triển  khai&amp;nbsp; thuật toán.&lt;br /&gt;Năm 1978, kết quả của Cocks được Rivest, Shamir và Adleman phát minh lại! Đó chính là cuộc cách mạng trong lĩnh vực mật mã, &lt;em&gt;cuộc cách mạng mang tên gọi&lt;/em&gt; &lt;em&gt;RSA.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Trong toán học, và trong khoa học nói chung đã vậy. Trong cuộc đời thì sao?&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;2. &lt;strong&gt;Bức ảnh.&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Chắc nhiều người còn nhớ bức ảnh nổi tiếng chụp ”o du kich&amp;nbsp;nhỏ” giải  một phi công Mỹ bị bắt làm tù binh. Bức ảnh được tặng Giải thưởng quốc  tế, và nó còn nổi tiếng hơn nhờ bài thơ rất hay của nhà thơ Tố Hữu&amp;nbsp;:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;O du kích nhỏ giương cao súng,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Thằng Mỹ lênh khênh bước cúi đầu&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ra thế, to gan hơn béo bụng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Anh hùng đâu cứ phải mày râu &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Cách đây vài năm, người phi công Mỹ trong ảnh trở lại thăm Việt Nam,  thăm o du kich nhỏ năm nào. Tôi được xem&amp;nbsp; phóng sự về chuyện đó trên  truyền hình. Tất cả đều được nhớ lại, và sẽ còn được nhớ rất lâu. Cũng  chỉ khi đó tôi mới được nghe nhắc đến anh du kích đã bắn rơi máy bay,  người khởi đầu của câu chuyện về bức ảnh đáng nhớ ấy mà trước đến giờ  chưa thấy ai kể&amp;nbsp;! Và có lẽ, rất ít người biết câu chuyện sau đây&amp;nbsp;: khi  giải người phi công Mỹ lên trại giam ở huyện, co &lt;em&gt;hai&lt;/em&gt; o du kích  đi hai bên, chứ không phải chỉ có một o&amp;nbsp;! Người chụp ảnh đã gửi bức ảnh  chụp cảnh đó đi dự thi, và ông Giám đốc Sở Văn hoá Hà Tĩnh thời đó đã  làm một việc rất thông minh&amp;nbsp;: lấy kéo cắt đi một o&amp;nbsp;! O&amp;nbsp; du kích ”bị cắt”  bây giờ chẳng còn ai nhớ đến nữa. Thế nhưng, nếu để hai o hai bên thì  chắc bức ảnh đã không đoạt giải thưởng.&lt;br /&gt;Sẽ thiếu đi một giải thưởng quốc tế, thiếu đi một bức ảnh đẹp, một  bài thơ hay, một câu chuyện đáng nhớ của thời chiến tranh&amp;nbsp;! Thật là một &lt;em&gt;nhát kéo của lịch sử&lt;/em&gt;&amp;nbsp;!&lt;br /&gt;Xem ra, Lịch sử không câu nệ lắm khi chọn những &lt;em&gt;tên người&lt;/em&gt; để  giữ lại&amp;nbsp;!&amp;nbsp; Quan trọng chăng là những tên người ấy gợi ta nhớ lại những  sự kiện nào của qúa khứ? Dù quá khứ chỉ vừa mới đây thôi, lịch sử cũng  sẵn sàng quên đi một vài cái tên&amp;nbsp;!&lt;br /&gt;Viết những giòng này, tôi lờ mờ hiểu ra rằng, tại sao Trang Tử lại nói&amp;nbsp;: ”&lt;em&gt;Người đại dũng thì không lập công, bậc Thánh nhân thì không lưu danh&lt;/em&gt;”.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8276243535963255709?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8276243535963255709/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8276243535963255709' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8276243535963255709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8276243535963255709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2012/01/lich-su-giu-lai-ieu-gi.html' title='Lịch sử giữ lại điều gì?'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-5771696035883977802</id><published>2012-01-03T20:10:00.000-08:00</published><updated>2012-01-03T20:10:14.161-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='usa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='doi ngoai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vu khoan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tuanvietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='my'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='trung quoc'/><title type='text'>Quan hệ Việt - Trung 2011 qua góc nhìn ông Vũ Khoan</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;  &lt;table border="0" id="table1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;    &lt;td&gt;    &lt;div id="WrapperContainer"&gt;     &lt;div id="Container"&gt;      &lt;div id="Layout"&gt;       &lt;div class="typography"&gt;        &lt;div class="content"&gt;         &lt;div id="mainCol"&gt;          &lt;h2 id="CtxTitle"&gt;          &lt;span style="font-weight: 400;"&gt;          &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;Tuan Vietnam&lt;br /&gt;30-12-11&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;h2&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: x-large;"&gt;Quan hệ           Việt - Trung 2011 qua góc nhìn ông Vũ Khoan&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div class="byline"&gt;           &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tác giả: &lt;span class="upper"&gt;           Huỳnh Phan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="byline"&gt; &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;strong&gt;Có người           không hiểu cho cái đó (giữ cầu đối thoại),           có người trái tim nóng nhưng đầu không lạnh,           thậm chí một số ít người lợi dụng để kích           động, vì những tính toán riêng..., còn công           tác tuyên truyền lại không kịp thời. Nên           nhìn sự việc một cách thấu đáo, toàn diện           chứ cứ trách cứ nhau. Điều đó chỉ có lợi cho           những người muốn "tọa sơn quan hổ đấu", đứng           xem chúng ta tranh luận, oán trách nhau. -           nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="VietAd"&gt;           &lt;span id="CtxText"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;           LTS: Nhân kết thúc một năm với những sự            kiện đối ngoại đáng chú ý, mục Gặp gỡ &amp;amp;            Đối thoại tuần này xin được giới thiệu            cuộc trao đổi của phóng viên Tuần Việt            Nam với Cựu Phó Thủ tướng Vũ Khoan xung            quanh Năm Đối ngoại 2011.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;           &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Ông Vũ Khoan là            nhà ngoại giao hiếm hoi tham gia quá            trình bình thường hoá và phát triển quan            hệ của Việt Nam với cả Trung Quốc, Mỹ và            ASEAN - ba nội dung chính của cuộc trao            đổi này.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Quan trọng            hơn, ông là một trong số không nhiều            những vị lãnh đạo đã nghỉ hưu mà vẫn dõi            theo những tiến triển của thời cuộc, và            đưa ra cho những người kế nhiệm, nhất là            trong lĩnh vực đối ngoại, những gợi mở            quan trọng cho công tác hoạch định chính            sách. Hay như nhận xét của một quan chức            ngoại giao đã tham dự Hội nghị Ngoại            giao vừa rồi tại Hà Nội, ông là một            "forward thinker".&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;b&gt;Cam&lt;/b&gt; &lt;b&gt;kết            bằng giấy trắng mực đen&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Theo đánh giá            của ông, sự kiện đối ngoại nào của Việt            Nam được coi là quan trọng?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Năm vừa rồi, mặc            dầu ta tổ chức Đại hội Đảng, bầu cử Quốc            hội song hoạt động đối ngoại vẫn rất sôi            động. Xét về trao đổi cấp cao thì nhiều            đoàn đã đến thăm nước ta và cũng không            ít đoàn cấp cao của nước ta đi thăm nước            ngoài. Mỗi đoàn đều có ý nghĩa riêng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Song, theo tôi,            sự kiện đáng chú ý nhất trong năm là            việc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đi            thăm Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Tại sao, thưa            ông?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Kết quả mấu chốt            của chuyến thăm là hai bên đã thỏa thuận            và ký bản Thoả thuận 6 điểm về những            nguyên tắc chỉ đạo cuộc đàm phán về            những vấn đề trên biển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Nếu ta nhớ lại            năm 2010, tình hình trên Biển Đông khá            căng thẳng. Với cái thoả thuận này, dù            sao đi nữa cuộc tranh chấp cũng đã được            đưa vào kênh đàm phán. Mà đàm phán bao            giờ cũng tốt hơn là xung đột, nó có lợi            cho Việt Nam, có lợi cho Trung Quốc, có            lợi cho khu vực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Trong thời đại            ngày nay, bất cứ vấn đề gì cũng nên tìm            mọi cách giải quyết thông qua thương            lượng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Một vấn đề phức            tạp như tranh chấp trên Biển Đông đã            được đưa vào kênh thương lượng là điều            đáng ghi nhận.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Tại sao ngay            sau khi hai bên thoả thuận, lại đã gây            ra một số hiểu lầm trong khu vực. Chẳng            hạn, Philippines lên tiếng đòi giải            thích. Liệu có phải do cách diễn giải có            chủ ý của truyền thông Trung Quốc, chẳng            hạn như CCTV4, nói rằng Trung Quốc và            Việt Nam thoả thuận giải quyết tranh            chấp bằng đàm phán song phương?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Đây là sự xuyên            tạc thôi. Trong thoả thuận 6 điểm đã nói            rõ cái gì liên quan đến song phương thì            giải quyết song phương, còn cái gì liên            quan tới nhiều bên thì giải quyết với            các bên liên quan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Đó là vấn đề            nguyên tắc và chúng ta luôn kiên trì            ngay từ đầu, và cuối cùng đã được đưa            vào văn bản, được cam kết bằng giấy            trắng mực đen đàng hoàng, chứ không phải            nói miệng, và được ký trước sự chứng            kiến của lãnh đạo cấp cao nhất của hai            nước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Theo tôi được            biết, sau chuyến thăm ta đã thông báo rõ            ràng cho các nước hữu quan. Là một nước            đã từng bị thiên hạ dàn xếp sau lưng            những vấn đề của mình không phải một            lần, chúng ta không bao giờ chấp nhận            việc bàn thảo sau lưng các nước khác            những vấn đề liên quan tới họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Trước đây,            (tất nhiên gần đây có gián đoạn) cứ năm            nay lãnh đạo cao cấp Việt Nam sang thăm,            thì sang năm sau lãnh đạo cấp cao Trung            Quốc sang thăm lại. Tại sao TBT Nguyễn            Phú Trọng vừa thăm Trung Quốc vào tháng            9.2011, thì đến tháng 12.2011, Trung            Quốc lại cử ngay ông Tập Cận Bình -            người được coi là sẽ kế nhiệm chức vụ            đứng đầu Đảng và Nhà nước, sang thăm            Việt Nam?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thường xuyên gặp            cấp cao đã trở thành truyền thống, không            chỉ giữa hai nước Việt - Trung mà là            giữa nhiều nước trên thế giới. Dù sao đi            nữa những cuộc gặp như vậy là dịp các            nhà lãnh đạo cao nhất trao đổi ý kiến,            vạch ra phương hướng và biện pháp lớn            phát triển quan hệ, đồng thời trang trải            khúc mắc, nếu có.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Các cuộc gập cấp            cao giữa ta và Trung Quốc cũng nằm trong            thông lệ đó. Giữa lúc quan hệ có trục            trặc thì những cuộc trao đổi như vậy            càng cần thiết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Quan hệ giữa hai            nước có lịch sử rất lâu dài và không đơn            giản, lúc thăng lúc trầm. Trong khi mọi            chuyện diễn ra phức tạp, chúng ta càng            nên bình tĩnh, tỉnh táo theo phương châm            "trái tim phải nóng, nhưng đầu phải rất            lạnh".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Với cái đầu lạnh            và với truyền thống nghĩa tình trọn vẹn,            chúng ta không quên sự giúp đỡ của nhân            dân Trung Quốc trước đây trong các cuộc            kháng chiến cứu nước, đồng thời cũng nên            thấy rằng, kể từ khi bình thường hóa            quan hệ tới nay về tổng thế mối quan hệ            giữa hai nước đã phát triển mạnh mẽ về            nhiều mặt, những vấn đề hắc búa như biên            giới trên bộ, phân định vịnh Bắc bộ đã            được giải quyết. Điều này có lợi cho môi            trường quốc tế của nước ta, có lợi cho            vị thế của ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Chỉ còn vấn đề            biển Đông, ta cần nỗ lực giải quyết            thông qua thương lượng ngoại giao. Thực            ra chuyện này không mới, nó tồn tại từ            lâu và đã từng nổ ra xung đột quân sự            năm 1974, 1988..., sau đó không ít lần            xẩy ra căng thẳng. Chẳng thế mà ASEAN có            tuyên bố năm 1992 mà ta cũng tham gia            (lúc đó mới là quan sát viên), rồi DOC            giữa ASEAN và Trung Quốc...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Nhưng liệu            người Việt Nam có thực sự là người mau            quên ơn không, khi tình nghĩa với người            Nga ngày xưa vẫn được giữ gìn khá trọn            vẹn? Buổi gặp gỡ thầy trò Nga - Việt đầu            năm ngoái, mà ông đã tham dự, chẳng hạn,            đã thể hiện phần nào điều đó.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Hay là do, như            có người nhận xét (nhà sử học Dương            Trung Quốc) rằng chúng ta chưa được sòng            phẳng lắm với lịch sử, cả lúc thăng và            lúc trầm trong quan hệ?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tôi không biết            anh Dương Trung Quốc nói thế nào và có ý            gì. Nhưng, cũng với cái đầu lạnh, ta            cũng phải thừa nhận một thực tế nữa là            trong quan hệ giữa hai nước từ giữa            những năm '70 của thế kỷ trước đã xấu đi            và năm 1979 đã xẩy ra chiến tranh biên            giới. Đó là một thực tế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Chỉ có điều mình            chủ trương khép lại quá khứ, hướng tới            tương lai như mình cũng đã từng ứng xử            như vậy với Pháp, với Mỹ, với Nhật, Hàn            quốc.... Khổ nỗi nước ta bị nhiều nước            xâm lấn quá, cứ nuôi hận thù trong tim            thì làm sao sống được?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tuy nhiên, những            chuyện lịch sử như vậy không dễ gì xóa            hết, nhất là lúc này lúc khác lại nẩy            sinh phức tạp gợi lại nỗi niềm quá khứ.            Do vậy ta mong các nước "có vấn đề" với            ta tránh để xẩy ra những việc gợi lại            quá khứ mà làm mọi việc vì tương lai hợp            tác hữu nghị bình đẳng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Liên quan đến            tranh chấp Biển Đông, có ý kiến cho rằng            nói đến (tranh chấp) Biển Đông là nói            đến (tranh chấp) hai quần đảo. Trong khi            đó, nhiều ý kiến cho rằng vấn đề vùng            nước mới là điều đáng lưu tâm, ít nhất            là trước mắt. Ý kiến của ông?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Có ba câu chuyện            ở Biển Đông và chúng đều quan trọng cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thứ nhất là Hoàng            Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, người            mình đã ở đó bao nhiêu năm rồi, nhưng            bây giờ không còn trong tay mình nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thứ hai là Trường            Sa, mình đã hiện diện từ trước ở đó rồi,            nhưng đến năm 1988 lại xảy ra cuộc đánh            chiếm một số điểm thuộc quần đảo này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thứ ba là thềm            lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của            mình đúng theo luật pháp quốc tế, nhất            là Công ước Luật biển năm 1982 mà cả            mình và Trung Quốc đều đặt bút ký, nhưng            Trung Quốc đã khoanh thành cái lưỡi bò            choán vào khá sâu, kể cả vùng thuộc các            nước khác theo luật quốc tế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Chuyện chủ quyền            lãnh thổ chẳng có gì ít quan trọng cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tôi vẫn nói với            phía Trung Quốc là xử lý nó phải có lý,            có tình. Tình ở đây là tình hàng xóm            láng giềng, tối lửa tắt đèn có nhau. Còn            cái lý là luật pháp quốc tế, nhất là            Luật biển 1982. Hai nước có quan điểm            khác nhau mà không lấy một cái chuẩn            chung làm thước đo thì làm sao được? Cái            thước đo duy nhất là luật pháp quốc tế            thôi - tức là Công ước Quốc tế về Luật            Biển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Anh cũng ký, tôi            cũng ký, đều là thành viên rồi. Cứ lấy            chuẩn đó mà "cò cưa" với nhau để làm rõ            trắng đen, phải trái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Có một thực tế            là ở Việt Nam, và cả ở Trung Quốc, đều            có một xu thế đề cao chủ nghĩa dân tộc            dường như hơi thái quá. Vậy, theo quan            điểm của ông, chúng ta nên giải quyết            như thế nào?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Chẳng hạn, nói            về thông tin. Tôi có cảm giác, có thể là            sai, rằng giữa người lãnh đạo với người            dân dường như chưa có sự tin tưởng lẫn            nhau. Dân thì cũng nghi hoặc chuyện nọ            chuyện kia, còn lãnh đạo thì dường như            chưa hẳn đã tin dân&lt;/i&gt;?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Cũng không phải            thế. Bảo lãnh đạo không tin dân thì tin            ai, làm sao lãnh đạo, điều hành đất nước            được? Làm gì có chuyện đó, nói thế thì            "oan" quá. Lãnh đạo mà có được người dân            nhiệt tình yêu nước thì còn gì hơn!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Chỉ có điều cách            thể hiện lòng yêu nước sao cho có lợi            nhất cho đất nước. Những người thể hiện            lòng yêu nước cao đẹp nhất là các chiến            sỹ ở hải đảo không quản ngại gian nan,            giữ vững chủ quyền.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tôi vô cùng khâm            phục họ, nhất là các chiến sỹ ở những            điểm DK nhỏ xíu giữa biển khơi mênh            mông, sóng bão bịt bùng mà vẫn kiên            định. Tôi cứ trộm nghĩ phong tặng danh            hiệu Anh hùng cho tất cả những người đó            cũng xứng đáng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Còn một chuyện            khác cũng cần có sự thông hiểu.Thực ra,            trong quan hệ đối ngoại có cái khó là            không phải mọi chuyện đều có thể lên            truyền hình bảo rằng chúng ta đánh giá            (thực chất) thế này, chủ trương thế kia.            Làm sao làm thế được! Nói một cách dân            dã thì làm sao hành động theo kiểu "thưa            ông tôi ở bụi này" được?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Còn làm thế nào            để người dân hiểu rõ vấn đề thì có nhiều            cách, nhưng chưa được sử dụng kịp thời,            sâu rộng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Đặc điểm của đối            ngoại là có những chuyện phải giữ kín            chứ không phải là dát, hay sợ đâu. Vấn            đề là phải khôn. Đừng lẫn lộn cái khôn            với cái sợ. Không phải với Trung Quốc            đâu, với nước nào cũng vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Do đó cũng phải            hiểu cho cái người lãnh đạo, người ta            phải giữ cái gì đó để còn có chỗ nói            chuyện, chứ cắt cầu thì rất dễ. Bởi muốn            gì thì gì mình vẫn phải cố gắng giải            quyết bằng đối thoại, nên phải giữ cầu            đối thoại chứ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Có người không            hiểu cho cái đó, có người trái tim nóng            nhưng đầu không lạnh. Thậm chí một số ít            người lợi dụng để kích động, vì những            tính toán riêng... Còn công tác tuyên            truyền lại không kịp thời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Do vậy, nên nhìn            sự việc một cách thấu đáo, toàn diện chứ            cứ trách cứ nhau. Điều đó chỉ có lợi cho            những người muốn "tọa sơn quan hổ đấu",            đứng xem chúng ta tranh luận, oán trách            nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Vâng, quả là            một phần cũng một phần do lỗi của những            phóng viên như chúng tôi. Nhiều khi            chuyện chẳng có gì mà một số báo chí ở            Trung Quốc, hay đâu đấy, lại đưa tin            theo hướng lệch đi, hoặc theo kiểu mập            mờ, có lợi cho phía họ, thế mà anh em            chúng tôi lại không kịp thời cải chính            lại cho mọi người hiểu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Sự phối hợp giữa            các cơ quan báo chí và cơ quan quản lý            báo chí cũng chưa được nhịp nhàng, nên            đúng là ta thường thông tin chậm hơn họ.            Tôi cũng đã không ít lần góp ý kiến rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Vả lại, ta nên tỏ            ra đàng hoàng, chẳng nên để bị khiêu            khích. Hơn nữa, rất nên tránh vơ đũa cả            nắm, gây hận thù dân tộc vì nhân dân là            nhân dân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Trong công tác            tuyên truyền, đấu tranh dư luận, phải            rất nhanh nhạy, phân biệt phải trái.            Ngay khi chống Pháp, chống Mỹ cứu nước,            ta cũng luôn phân biệt giới cầm quyền và            nhân dân cơ mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Giáo sư Carl            Thayer, một chuyên gia về Đông Nam Á và            Biển Đông, cũng từng nhận xét rằng việc            chậm trễ cung cấp thông tin chính thức            và chính xác sẽ tạo cơ hội cho những suy            đoán, tin đồn lan ra trong dư luận.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Đúng vậy. Các            loại tin đồn thất thiệt cứ thế mà chen            vào thôi. Anh không chiếm chỗ trước, thì            người khác người ta chiếm thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;b&gt;Khôn khéo tận            dụng vị thế ASEAN&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Thường tâm lý            của mấy ông nước lớn là thường muốn bắt            nạt mấy anh nhỏ, lẻ, và trong câu chuyện            lãnh thổ và kinh doanh là rõ nhất. Quay            lại câu chuyện tranh chấp Biển Đông,            nhưng mà mấy anh nhỏ đó không còn lẻ            nữa, mà cùng nhau góp tiếng nói cho đàng            hoàng, chắc ông lớn kia cũng phải hạ            giọng.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thế giới bây giờ            là tuỳ thuộc lẫn nhau, chứ không phải là            lớn với nhỏ đâu. Tất nhiên anh lớn có tư            duy của anh lớn, cách hành xử của anh            lớn. Nhưng anh chả sống một mình được,            anh vẫn phải đối xử với những anh lớn            khác. Mà muốn thế phải có bạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Như vậy, cái mạnh            của anh nhỏ là có thể trở thành đối            trọng trong quan hệ của các nước lớn.            ASEAN đâu phải là đối trọng nhỏ. Cũng            hơn 500 triệu dân, cũng là một khu vực            phát triển kinh tế năng động, cũng có uy            tín quốc tế lớn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Có tổ chức khu vực            nào mà cả gần chục nguyên thủ các nước            lớn phải xách cặp đến họp không, trừ            ASEAN? Liên đoàn Ả Rập, hay Mecosur ở Mỹ            La tinh có chuyện đó không? Thậm chí là            EU cũng làm gì có chuyện mỗi lần họp là            Tổng thống Nga, hay Chủ tịch Trung Quốc            phải sang. &lt;/span&gt;            &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Trên bàn cờ quốc            tế, trong các mối quan hệ giao lưu, họ            cần có bạn đồng hành. Và các nước nhỏ có            vai trò đó, nếu anh biết ứng khôn khéo.            Và ASEAN là một điển hình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Về vấn đề giải            quyết tranh chấp Biển Đông, tuy là lâu            dài, thậm chí rất lâu dài, nhưng vẫn            phải có cái hướng đi từ đầu để vượt qua            chặng đường dài đó để đến cái đích cuối            cùng. Trong ASEAN chỉ những quốc gia            biển là hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp,            dính dáng đến tranh chấp, chứ còn mấy            quốc gia đất liền thì không có lợi ích            gì.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Ông nhìn nhận            gì trong sự gắn kết gần đây giữa họ,            chẳng hạn như giữa Việt Nam với            Malaysia, hay gần đây là Việt Nam với            Philippines, trong lập trường giải quyết            tranh chấp Biển Đông?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Trong quan hệ            quốc tế lợi ích là quan trọng nhất.            Trong điều kiện khách quan, các nước            ASEAN buộc phải chia sẻ lợi ích với            nhau. Mặc dù, trên vấn đề này thì nhóm            nước này có lợi ích này, nhóm khác có            lợi ích khác. Nhưng lợi ích lồng ghép            nhau chứ không rành rọt như cái bánh cắt            được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Như vậy, không            thể nói chỉ có trên Biển Đông mới thể            hiện lợi ích đâu. Còn bao nhiêu lợi ích            nhằng nhịt khác nữa. Biển Đông chỉ là            một khía cạnh của quan hệ ASEAN thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Ý tôi muốn hỏi            là trong mỗi lợi ích mình phải tìm những            người bạn, những người cùng có lợi ích            với mình, khi nói tới các mối quan hệ            của Việt Nam với các quốc gia khác trong            ASEAN.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Mình có lợi ích            của mình thì cũng đừng bắt người ta bỏ            lợi ích của người ta. Phải biết người            biết ta, chứ chỉ biết ta, thì không có            quan hệ quốc tế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Cuối năm            ngoái, một quan chức phụ trách ASEAN của            Bộ Ngoại giao, có nói với tôi rằng cái            nét mới của năm ASEAN 2010 so với những            năm trước đó là bình thường hoá khái            nhạy cảm. Tức là vấn đề tranh chấp Biển            Đông được đưa ra bàn thảo các hội nghị            lớn như Thượng đỉnh ASEAN, Diễn đàn An            ninh Khu vực (ARF), hay Thượng đỉnh            ASEAN - Trung Quốc...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Trước đó, khi            đưa vấn đề Biển Đông ở những diễn đàn            như vậy, có cảm giác là mình thấy nó            nặng nề, nhạy cảm thế nào đó...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Cũng không hẳn            đâu. Thời tôi làm cũng đã vật lộn với            vấn đề Biển Đông bao nhiêu lâu rồi, chứ            có phải không đặt lên bàn quốc tế đâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Năm 1995, khi            mình vào ASEAN đúng lúc ARF ra đời, nên            tôi đã dự ARF ngay từ đầu. Câu chuyện            Biển Đông cũng đã được đặt lên bàn rồi.            Năm nào cũng bàn để từ đó dẫn đến DOC            năm 2002.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Còn khi có tuyên            bố Manila năm 1992, Bộ trưởng Nguyễn            Mạnh Cầm tham dự với tư cách quan sát            viên đã tuyên bố ủng hộ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Có lẽ lúc đó            mình là chủ nhà của ARF và các hội nghị            cấp cao nên câu chuyện được nhấn mạnh            đặc biệt, đúng không ạ?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Đúng vậy. Chứ            mình lẽo đẽo vấn đề Biển Đông từ lâu            rồi, vì nó là một vấn đề có thể gây mất            ổn định trong khu vực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Thế còn câu            chuyện trùng lặp về thời gian giữa            chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú            Trọng sang Trung Quốc để đạt thoả thuận            6 điểm về nguyên tắc giải quyết tranh            chấp, và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang            đến Ấn Độ, mời họ vào hợp tác thăm dò            khai thác dầu khí ở Biển Đông, hay hợp            tác quốc phòng. Trong khi đó, Trung Quốc            nói gần nói xa nọ kia, ông đánh giá thế            nào?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Điều đó có            được coi là bình thường hoá khái niệm            nhạy cảm không?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;(Bật cười) Theo            tôi hiểu, chuyện sắp xếp qua kênh ngoại            giao là hoàn toàn ngẫu nhiên thôi, chứ            có phải mình bầy binh bố trận gì đâu. Ầm            ỹ là do suy diễn thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Mình hiểu rõ            chẳng ai muốn làm "con bài" của ai, và            mình cũng không chủ trương đi với bên            này chống bên kia.Trong đối ngoại, anh            làm cái gì "phô" quá cũng không được            đâu, người ta cười cho. Phải nhớ rằng            không chỉ có mình là "khôn" đâu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;TuanVietnam&lt;br /&gt;31-12-11&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="WrapperContainer0"&gt;     &lt;div id="Container0"&gt;      &lt;div id="Layout0"&gt;       &lt;div class="typography"&gt;        &lt;div class="content"&gt;         &lt;div id="mainCol0"&gt;          &lt;h2&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: x-large;"&gt;Cái khác           của quan hệ Mỹ - Việt trong mắt ông Vũ Khoan&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div class="byline"&gt;           &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tác giả: &lt;span class="upper"&gt;           Huỳnh Phan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;strong&gt;Ngày xưa Mỹ           là kẻ thù. Còn bây giờ, tuy vẫn còn những           khác biệt, nhưng vẫn là một đối tác. Thế của           mình cũng khác, lực mình cũng khác. Ngày xưa           mình bị bao vây cô lập, bây giờ mình có chân           khắp nơi, được tôn trọng ở khắp nơi. Vì vậy,           thái độ và cách tiếp cận mà hai bên dành cho           nhau khác nhiều.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="VietAd0"&gt;           &lt;span id="CtxText0"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;           Ông đánh giá thế nào về sự can dự của Mỹ            tại khu vực này? Chẳng hạn, năm ngoái            tại Thượng đỉnh Đông Á tại Hà Nội, mới            có Ngoại trưởng Hilary Clinton tham dự,            nhưng đến năm nay ở Bali cấp tham dự là            Tổng thống Barrack Obama, người đã có            những tuyên bố khá mạnh mẽ về vai trò            của sự can dự của Mỹ đối với việc đảm            bảo an ninh khu vực.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;           &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thực ra, chuyện Mỹ            can dự vào châu Á - Thái bình dương            không phải mới. Có điều, vị trí của châu            Á - Thái bình dương đã nổi lên vào cuối            thế kỷ trước, vào những năm '90 đã lộ rõ            rồi, và trong bối cảnh hiện nay càng nổi            bật hơn nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Vì sao?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thứ nhất, kinh tế            cả thế giới đều khó khăn, riêng châu Á -            Thái bình dương vẫn giữ được mức tăng            trưởng ổn định, tuy có giảm đôi chút.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thứ hai, những            nền kinh tế mới nổi tập trung ở đây. Vào            những năm '80-90' của thế kỷ trước, đó            là những "con rồng", "con hổ" châu Á.            Như Hàn Quốc, Hồng Công, Singapore, hay            Malaysia, Thái Lan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Và đặc biệt có            con rồng to là Trung Quốc. Rồi bây giờ            lại đến Ấn Độ. Hay Indonesia cũng được            xếp vào loại cường quốc bậc trung, có            trong nhóm G20. Việt Nam ta cũng được            đánh giá là nước có tiềm năng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Cái thứ hai đã            làm rõ nét cái thứ nhất về tiềm năng            kinh tế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thứ ba, nhiều            nước lớn đều qui tụ ở đây. Mỹ, Trung            Quốc, Nhật Bản, Nga, Ấn Độ, còn Tây Âu            mới hiện diện ít thôi. Khi mấy ông lớn            tụm lại với nhau thì thành quan trọng            thôi. Đó là địa chính trị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Còn địa kinh tế,            thì ngoài chuyện đã nói ở trên, đây là            ngã ba đường của vận chuyển quốc tế, qua            eo Malacca. Trong tình hình phát triển            kinh tế thế này, vấn đề nguyên liệu và            năng lượng trở thành vấn đề rất lớn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Bây giờ, người ta            mới nhấn mạnh chuyện Mỹ quay lại, chứ            thực ra người Mỹ chưa bao giờ rời bỏ khu            vực này. Không phải ngẫu nhiên mà Mỹ đã            tiến hành 3 cuộc chiến tranh ở đây:            chiến tranh Thái Bình Dương; chiến tranh            Triều tiên và chiến tranh Việt Nam -            Đông Dương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Nhưng có một            thời gian họ xao lãng...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Bởi họ sa lầy vào            những chuyện khác. Họ thất bại ở Việt            Nam nên phải rút ra, rồi sa lầy ở Trung            Cận Đông trong một thời gian rất dài.            Rồi những biến động ở châu Âu cũng thu            hút sự quan tâm của Mỹ. Nên nói theo            cách nói của ta là Mỹ đã "lực bất tòng            tâm", muốn quay lại cũng chẳng quay lại            được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Nay tình hình            thay đổi, trong đó có nhân tố Trung Quốc            nổi lên mà người Mỹ cho rằng có thể cạnh            tranh với họ. Chính vì vậy họ phải rút            dần chân khỏi những chỗ khác, xác định            châu Á - Thái bình dương là hướng chiến            lược của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Như vậy, cái mới            ở đây là sự nhấn mạnh của họ thôi, chứ            không phải là sự bắt đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Nhưng sự hiện            diện của họ hiện nay khác với ngày xưa            như thế nào?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Ngày xưa, sự hiện            diện lớn hơn. Hai cuộc chiến tranh lớn            đều tiến hành ở đây là Chiến tranh Triều            Tiên và Chiến tranh Việt Nam. Bao nhiêu            căn cứ quân sự, rồi hạm đội 7 tập trung            ở đây. Suốt từ Nhật Bản, Hàn Quốc, xuống            tới Thái Lan, Philippines...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Sau chiến tranh            Việt Nam họ đã giảm đi rất nhiều. Chính            vì vậy tôi muốn nói là sự quay lại của            họ chưa trở lại được mức cũ đâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Nhưng cái nét mới            là sự can dự của họ ở đây không chỉ bằng            quân sự, mà can dự bằng quan hệ chính            trị, bằng quan hệ kinh tế. Chẳng hạn,            Hiệp định Đối tác xuyên Thái bình dương            (TPP) chính là một sáng kiến nằm trong            chiến lược can dự trở lại này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Nói tóm lại, sự            can dự lần này toàn diện hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Thế cách tiếp            cận của họ có gì khác không? Cách đối xử            với khu vực này có khác hơn không, tôn            trọng hơn không?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Chẳng hạn, TNS            Jim Webb, Chủ tịch tiểu ban Đông Á,            thuộc Uỷ ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ,            sau chuyến đi 5 nước Đông Nam Á, trong            đó có cả Myanmar và Việt Nam, vào tháng            8.2009, đã nói rằng mỗi nước Đông Nam Á            có một lịch sử riêng, và họ cũng có một            lịch sử riêng trong quan hệ với Mỹ, và            mục đích của chuyến đi của ông cũng là            lắng nghe quan điểm của lãnh đạo các            nước Đông Nam Á&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Cái khác lớn nhất            là vị thế khu vực này đã khác trước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Ngày xưa Việt Nam            bị chia cắt, nay đã là nước thống nhất.            Các nước ASEAN ngày xưa còn yếu, nay đã            cứng cáp rồi. Hay Trung Quốc trước kia            còn yếu, bị xâu xé bởi những bất ổn nội            bộ, nay đã trở thành một cường quốc thứ            hai trên thế giới về kinh tế rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Các nước trong            khu vực có vị thế cao hơn hẳn, trong khi            Mỹ lại khó hơn trước. Sau khi Liên Xô            sụp đổ, họ tưởng có thể làm mưa làm gió,            cái gì cũng quyết định đơn phương. Nhưng            cũng chỉ được một thời gian rất ngắn.            Bây giờ họ cũng phải tìm cách tiếp cận            đa phương. Chẳng hạn, ký TAC (Hiệp ước            Thân thiện và Hợp tác) với ASEAN, hay            tham gia EAS (Cấp cao Đông Á).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thế khác, lực            khác, nên thái độ cũng phải khác là đúng            thôi. Không phải đến để dạy bảo người ta            nữa mà đến để tìm bạn, tranh thủ tìm đối            tác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Liệu sự thay            đổi thái độ và cách tiếp cận của Mỹ với            khu vực này cũng tác động đến thái độ và            cách tiếp cận của Việt Nam với Mỹ?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Ngày xưa Mỹ là kẻ            thù. Còn bây giờ, tuy vẫn còn những khác            biệt, nhưng vẫn là một đối tác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thế của mình cũng            khác, lực mình cũng khác. Ngày xưa mình            bị bao vây cô lập, bây giờ mình có chân            khắp nơi, được tôn trọng ở mọi chốn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Vì vậy, thái độ            và cách tiếp cận mà hai bên dành cho            nhau khác nhiều.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Ông nhìn nhận            mối quan hệ đối tác chiến lược mà hai            bên đang hướng tới như thế nào?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Qua thông tin báo            chí tôi thấy hai bên còn đang bàn bạc.            Nhưng cũng phải nhìn nhận là mối quan hệ            giữa hai nước, so với thời tôi còn làm            việc, phát triển một trời một vực. Từ            chỗ buôn bán chẳng có gì, đến chỗ Mỹ là            thị trường lớn nhất của Việt Nam. Tôi            không ngờ trước khi ký BTA, xuất khẩu            dệt may có 50 triệu USD, nay đã lên 6-7            tỷ USD, tạo ra bao công ăn việc làm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Còn quan hệ chính            trị trước đây làm gì có tiếp xúc cấp            cao. Tôi là quan chức Việt Nam đầu tiên            vào Nhà Trắng (tháng 7.2000), nhưng sau            đó có biết bao nhiêu người vào Nhà Trắng            nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Rồi ngày trước            làm gì tưởng tượng được Tổng thống Mỹ sẽ            sang thăm Việt Nam. Thế mà ông Bill            Clinton, rồi ông George Bush đều sang.            Còn các ngoại trưởng Mỹ, người nào cũng            đều sang thăm Việt Nam cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Hai bên còn đối            thoại với nhau cả về chiến lược nữa,            quan hệ an ninh- quốc phòng cũng đã có.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Cựu Thứ trưởng            Ngoại giao Lê Văn Bàng có kể rằng Đại sứ            Mỹ David Shear, khi mời cơm ông, đã nói            rằng câu chuyện của Mỹ và Việt Nam bây            giờ không phải là câu chuyện ca basa mà            là câu chuyện chiến lược.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tuy hai nước chưa            chính thức thiết lập quan hệ đối tác            chiến lược, nhưng trong sự trao đổi ý            kiến giữa ta với Mỹ chắc có nhiều chuyện            mang tính chiến lược. Nhưng tôi thiết            nghĩ phạm vi, mức độ và tính chất của            quan hệ Việt - Mỹ không thể nào bằng            quan hệ Trung - Mỹ được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Tôi có nghe là            sau khi Quốc hội hai bên phê chuẩn BTA,            vào cuối 2001, Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn            Dũng sang Mỹ trao đổi thư phê chuẩn.            Trong cuộc nói chuyện với Cố vấn An ninh            Quốc gia Condoleeza Rice, Phó Thủ tướng            đã nêu vấn đề vụ kiện chống bán phá giá            đối với cá basa Việt Nam tại thị trường            Mỹ. Trong khi đó, bà này chỉ muốn bàn            tới chuyện chiến lược, câu chuyện khu            vực và toàn cầu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Sau 10 năm,            câu chuyện đã hoàn toàn khác, đúng            không, thưa ông?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Lúc đó, tôi là Bộ            trưởng Thương mại, từ trong nước sang để            ký văn bản phê chuẩn, còn Phó Thủ tướng            Nguyễn Tấn Dũng từ Mexico sang chứng            kiến và thăm Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Mỗi thời nó một            khác chứ. Quan hệ sau 10 năm thay đổi            nhiều rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Ngày xưa chỉ nói            song phương, mà song phương cũng chủ yếu            nói về kinh tế. Rồi tiến thêm là song            phương nói cả chuyện chính trị, chuyện            an ninh... Thế rồi, bên cạnh chuyện song            phương thì nói thêm chuyện đa phương,            chuyện khu vực, chuyện toàn cầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Hay nói theo            thuật ngữ thời chiến tranh là "leo            thang", nhưng có cái khác là "leo thang            hoà bình", hay "leo thang đối thoại".            Tức là từ thấp đến cao, từ hẹp đến rộng,            với nước nào cũng vậy thôi. Nhưng nhất            là với những nước là từng là thù địch,            việc chuyển hoá quan hệ là cả một quá            trình, nhiều khi chật vật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Ngay cả ở Mỹ            cũng có những vấn đề của họ. Chẳng hạn,            khi năm ngoái Ngoại trưởng Hilary            Clinton sang Việt Nam có nêu vấn đề nhân            quyền.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Thực ra, ngoài            việc Mỹ giương cao ngọn cờ nhân quyền            trong quan hệ với các nước khác, thì bản            thân bà Clinton cũng chịu sức ép của            Quốc hội. Vì vậy, việc hiểu rõ chính trị            nội bộ của nước Mỹ, để tránh việc quá            định kiến với một nhân vật nào đó, cho            người ta là "bad guy", là không thể chơi            được... Ông nghĩ sao ạ?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Nhiều người chúng            ta không hiểu cái thể chế của Mỹ. Thể            chế của họ khác thể chế của ta. Nếu            chúng ta áp dụng cái thể chế của ta để            đánh giá họ thì không ổn. Và, ngược lại,            nếu họ làm vậy cũng không trúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Theo tôi, điều            quan trọng nhất là phải hiểu nhau. Nói            chuyện với họ, anh phải biết đang nói            chuyện với ai, là người như thế nào, gia            đình, hoàn cảnh ra sao...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thể chế Mỹ có            nhiều phe phái, nhiều lực lượng có tiếng            nói như nhau. Bên hành pháp khác, lập            pháp khác, tư pháp khác, tam quyền phân            lập rõ ràng. Chính vì vậy bên hành pháp            nhiều khi phải tranh thủ bên lập pháp,            hay bên lập pháp có thể áp đặt rất nhiều            cho bên hành pháp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Bên tư pháp thì            hoàn toàn độc lập. Trong các vụ kiện bên            hành pháp và lập pháp không thể can            thiệp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Hay tiếng nói của            truyền thông của họ rất lớn, thậm chí            được coi là quyền lực thứ tư.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Mình không hiểu            rõ hệ thống của họ thì làm sao mà nói            chuyện được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Chơi với các nước            phải hiểu, mỗi nước có một thể chế khác,            thậm chí văn hoá khác. Làm đối ngoại,            hay thông tin đối ngoại, mà mang văn hoá            Việt Nam áp dụng vào Mỹ thì không vào            đầu người ta. Trái lại, họ mang cái văn            hoá của họ áp vào mình, mình cũng không            hiểu nổi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Vừa rồi, tôi            có dịp nói chuyện với Đại sứ Mỹ David            Shear, khi tôi hỏi về sự khác nhau của            ngươi phương Đông và người phương Tây,            ông ấy có nói rằng bất chấp những khác            biệt trong lối sống và tư duy, trong sâu            thẳm con người hai bên vẫn có thể có            những cái chung để nói chuyện với nhau.            Ông còn nói nếu hai bên muốn hiểu nhau,            cố tìm cách để hiểu nhau, thì nhất định            sẽ hiểu. Ông có chia sẻ nhận định này            không?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Tôi thì nói đơn            giản hơn: Người Mỹ thích rượu Gin, người            Anh thích Whisky, người Pháp thích rượu            Cognac, còn người Việt lại thích rượu            nút lá chuối.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Khác nhau thật            đấy, nhưng vẫn cùng là rượu, và mọi            người đều muốn uống rượu hết, chả trừ            dân tộc nào cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Giá trị chung thì            vẫn có, nhưng bản sắc lại rất riêng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Bây giờ người            ta nói nhiều đến tương lai chung. Chẳng            hạn, từ chuyện chống biến đổi khí hậu,            đến câu chuyện xây dựng một môi trường            hoà bình ổn định để phát triển...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Thực ra, lịch sử            loài người có cái chung, rồi mỗi anh            thêm cái bản sắc riêng của mình. Nhưng            cái chung vẫn là chung. Chẳng hạn, cái            nhà về cơ bản vẫn giống nhau trên khắp            thế giới, vẫn là mái với bốn bức tường,            chỉ khác nhau kiểu kiến trúc, vật liệu            xây dựng sao cho phù hợp với khí hậu,            lối sống mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Vẫn có cái chung,            nhưng vẫn tồn tại cái bản sắc. Cái riêng            không thể quyết định cái chung. Nhưng            nếu cái chung mà không tính đến cái            riêng thì cũng không ổn, bởi cái riêng            nó vẫn cứ âm ỷ rồi bung ra chỗ này,            phình ra chỗ kia...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;i&gt;Xin cám ơn            ông, và chúc ông cùng gia đình một năm            mới mạnh khoẻ và hạnh phúc.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;   &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-5771696035883977802?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/5771696035883977802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=5771696035883977802' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/5771696035883977802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/5771696035883977802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2012/01/quan-he-viet-trung-2011-qua-goc-nhin.html' title='Quan hệ Việt - Trung 2011 qua góc nhìn ông Vũ Khoan'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-3328651022220424319</id><published>2012-01-02T18:59:00.000-08:00</published><updated>2012-01-02T18:59:18.732-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguoi viet'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ceo'/><title type='text'>5 CEO gốc Việt được truyền thông thế giới ca ngợi</title><content type='html'>&lt;div class="summary"&gt;             &lt;span id="ctl00_mContent_lbDesc"&gt;Đây là những người Việt Nam trẻ tuổi, thông minh, năng động đang làm việc tại một số nước trên thế giới.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mContent_lbContinue"&gt;&lt;/span&gt;         &lt;span id="ctl00_mContent_lbBody"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;em&gt;1. Giám đốc sách lược của Bank of America&lt;/em&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thong Nguyen, người Mỹ gốc Việt, được đề cử làm Giám  đốc sách lược của Bank of America, vào tháng 11/2011. Tờ Wall Street  Journal đưa tin, khi ông Brian Moynihan, Tổng Giám đốc Điều hành của  Bank of America, ra trước hội đồng quản trị trong tuần qua để thảo luận  về kế hoạch năm 2012 của ngân hàng, đã xuất hiện cùng với một chiến lược  gia mới tinh là Thong Nguyen, khiến cho các giới chức ngân hàng hết sức  ngạc nhiên.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded_VOV/bichlan/20111228/Thong-Nguyen.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;             &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Thong Nguyen (giữa) vừa được đề cử làm Giám đốc sách lược&lt;br /&gt;của Bank of America (Ảnh: Wall Street Journal)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thong Nguyen được đề nghị vào chức vụ nói trên sau  khi người tiền nhiệm là Mike Lyons đột ngột từ chức vào tháng 11/2011.  Trong vai trò mới, ông sẽ trực tiếp làm việc với Tổng Giám đốc Điều hành  của Bank of America.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Vị "sếp" gốc Việt này đã "kinh qua" các chức vụ phụ  trách thương vụ, quảng cáo và phát triển kinh doanh của công ty General  Electric, McKinsey &amp;amp; Co., IBM và U.S. Trust, trước khi gia nhập Bank  of America vào năm 2004. Ông cũng từng làm việc chung với "sếp tổng"  Brian Moynihan trong ban quản trị tài sản, trước khi ông này lên làm CEO  của Bank of America.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;em&gt;2. Chủ tịch Jack Truong của Electrolux Major Appliances Bắc Mỹ&lt;/em&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Jack Truong, một người gốc Việt vừa được tập đoàn  Electrolux AB của Thụy Điển bổ nhiệm chức Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc  điều hành công ty Electrolux Major Appliances Bắc Mỹ và Phó Chủ tịch  điều hành tập đoàn Electrolux, từ ngày 1/8/2011.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Ông Truong sẽ báo cáo trực tiếp cho Chủ tịch kiêm  Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Electrolux, Keith McLoughlin và là  thành viên Hội đồng quản trị tập đoàn. Trước đó, ông Truong giữ vị trí  Phó chủ tịch và Tổng giám đốc công ty Phát triển nhà đất và xây dựng  toàn cầu thuộc tập đoàn 3M.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded_VOV/bichlan/20111228/Chu-tich-Jack.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;             &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Chủ tịch Jack Truong của Electrolux Major Appliances Bắc Mỹ&lt;br /&gt;(Ảnh: Dow Jones)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div align="justify"&gt;Sinh năm 1962, ông Truong có bằng tiến sĩ ngành kỹ sư hóa học của Học viện Rensselaer Polytechnic ở Troy, New York.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Phát biểu trong thông báo bổ nhiệm, ông Keith  McLoughlin, Chủ tịch Electrolux, cho biết: “Chúng tôi rất vui được chào  mừng ông Jack Truong đến Electrolux. Tại 3M, ông đã cho thấy khả năng  thúc đẩy tăng trưởng bằng cách áp dụng các công nghệ và cách tiếp thị  mới nhằm đáp ứng nhu cầu luôn thay đổi của người tiêu dùng. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Kinh nghiệm của ông sẽ giúp đảm bảo sự tăng trưởng  dài hạn của chúng tôi với việc tập trung vào các nhãn hàng mạnh, sản  phẩm mới có tác động cao và tiết giảm chi phí, tất cả là những thành tố  quan trọng trong chiến lược của Electrolux".&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;em&gt;3. Một trong những nhà lãnh đạo trẻ toàn cầu &lt;/em&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Cho đến nay, ông Dzung T. Bùi (Bui Tien Dung) được xem là&amp;nbsp; một trong những người thành công nhất trong tập đoàn tin học IBM.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bui Tien Dung sinh ra tại làng Trình Phố, An Ninh,  Tiền Hải, Thái Bình. Khi lớn lên, ông theo cha mẹ vào sống ở TP HCM. Năm  17 tuổi, Bùi Tiến Dũng sang Mỹ du học với vẻn vẹn 150 USD trong túi và  không ngại dấn thân trong mọi lĩnh vực.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành kỹ thuật điện  tử tại Đại học Minnesota, tiểu bang Minnesota (Mỹ), Dzung T. Bùi nộp  đơn xin làm việc tại Tập đoàn IBM và được nhận làm ở phòng thí nghiệm  Rochester. Tại đây,&amp;nbsp; ông nhận thấy sở thích và năng lực bản thân phù hợp  với lĩnh vực bán hàng, nên xin chuyển qua làm martketing và tiêu thụ  sản phẩm (sales).&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Từ đó, ông liên tục được đề bạt và đảm nhiệm những  trọng trách trong mảng kinh doanh sản phẩm của Tập đoàn IBM, từ Phó chủ  tịch phụ trách thị trường Mỹ Latin, Tổng giám đốc Sales và Marketing  châu Âu, Giám đốc điều hành phụ trách chuỗi cung ứng, Tổng Giám đốc phụ  trách giải pháp công nghệ thông tin. Hiện, ông là Phó Chủ tịch phụ trách  nhóm điều hành kinh doanh toàn cầu của tập đoàn này.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded_VOV/bichlan/20111229/222Pho-Chu-tich-Dzung.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;             &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;i&gt;Phó Chủ tịch điều hành kinh doanh toàn cầu &lt;br /&gt;Dzung T. Bui của Tập đoàn IBM&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;b&gt;&lt;em&gt;4. Tính kiên cường là bí quyết thành công của Chủ tịch Tập đoàn Augen&lt;/em&gt;&lt;/b&gt; &lt;div align="justify"&gt;Ủy ban tuyển chọn của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, do  Nữ hoàng Jordan Rania Al Abdullah làm Chủ tịch, đã lựa chọn doanh nhân  kiều bào Mitchell Pham, Chủ tịch Tập đoàn công nghệ phần mềm Augen (New  Zealand), là nhà lãnh đạo trẻ toàn cầu, vào ngày 9/3/2011.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;"Được Diễn đàn Kinh tế Thế giới vinh danh là một điều  thật khó tin vì tổ chức này bao gồm những người kiệt xuất trên toàn  cầu. Đây là cơ hội có một không hai, mà tôi sẽ nắm bắt bằng cả hai tay",  doanh nhân Mitchell Pham phát biểu.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Mitchell Pham sinh ra tại Việt Nam, trong một gia  đình cả bố mẹ và mấy anh chị em đều là kỹ sư. Năm 12 tuổi, anh theo gia  đình sang định cư ở New Zealand, với cái tên Việt là Pham Đang Khoa. Khi  đặt tên mới là Mitchell Phạm, ba mẹ anh đã gửi theo mong muốn con của  mình sau này sẽ thành đạt về học vấn cũng như trong cuộc đời. Mitchell  nghĩ mình đã thực hiện được phần nào tâm nguyện của đấng sinh thành.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Khi được hỏi về bí quyết thành công trong sự nghiệp ở  xứ người, Mitchell Pham chia sẻ: “Tính kiên cường chính là bí quyết  thành công của tôi”. Và để minh chứng điều này, Mitchell đã nỗ lực học  tập tại trường phổ thông và sau đó là trường đại học, làm thêm buổi tối  và cuối tuần để kiếm tiền trả học phí. Năm 1993, với vốn đầu tư ban đầu  4.000 NZD (1 NZD tương đương 14.500đồng), Mitchell cùng 4 người bạn  thành lập công ty phát triển phần mềm máy tính Augen, với quyết tâm phải  làm bằng được một sản phẩm công nghệ thông tin.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded_VOV/bichlan/20111228/Chu-tich-Pham.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;             &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Chủ tịch Mitchell Pham của Tập đoàn Công nghệ Phần mềm Augen&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;Năm 2000, các thành viên bắt đầu tách ra hoạt động độc lập. Mitchell ở  lại duy trì mọi hoạt động và tiếp tục phát triển Augen, với doanh thu  mỗi năm khoảng 10 triệu USD; đồng thời, mở thêm 11 công ty con tại New  Zealand, chuyên kinh doanh phần mềm và làm dịch vụ công nghệ thông tin  trong lĩnh vực thể thao, phần mềm giao dịch tài chính cho ngân hàng. &lt;div align="justify"&gt;Trong chiến lược phát triển giai đoạn 2010-2015, theo  doanh nhân gốc Việt này, tại New Zealand và trên thế giới, Tập đoàn  Augen sẽ chọn cách “đứng trên vai người khổng lồ” để thâm nhập thị  trường, nghĩa là tập trung khai thác và làm tốt dịch vụ công nghệ thông  tin cho các công ty phần mềm lớn có thị trường tại nhiều nước. Thông qua  họ, Augen có thể rút ngắn con đường mở rộng thị trường. Riêng đối với  khu vực châu Á – Thái Bình Dương, tập đoàn sẽ chỉ làm phần mềm ở 2 mảng  bảo hiểm, chăm sóc sức khỏe và đầu tư làm dịch vụ phục vụ ngành năng  lượng xanh - sạch.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;em&gt;5. Giám đốc điều hành tổ chức phi lợi nhuận KOTO&lt;/em&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Cùng với doanh nhân kiều bào Mitchell Pham, Jimmy  Pham, Giám đốc điều hành của tổ chức phi lợi nhuận mang tên KOTO, cũng  được Diễn đàn Kinh tế Thế giới vinh danh là nhà lãnh đạo trẻ toàn cầu.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Khi nhận được giải thưởng này, Jimmy Phạm, cho biết,  anh cảm thấy vô cùng vinh dự trước giải thưởng mà World Economic Forum  dành cho và coi đây là niềm khích lệ với những công việc mình đang làm.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded_VOV/bichlan/20111229/222Jimmy-Pham.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;             &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;i&gt;Jimmy Pham (giữa hàng sau cùng) được vinh danh&lt;br /&gt;là nhà lãnh đạo trẻ toàn cầu&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;Jimmy Pham sinh ra ở Hà Nội và lớn lên tại Sydney, Australia. Với tấm  lòng nhân hậu và khả năng lãnh đạo tuyệt vời của mình, Jimmy đã giúp  hàng trăm trẻ em lang thang trở thành những đầu bếp giỏi, những nhân  viên nhà hàng chuyên nghiệp tại nhiều khách sạn và nhà hàng nổi tiếng ở  Việt Nam thông qua việc thành lập tổ chức KOTO, một tổ chức đào tạo nghề  nhà hàng phi lợi nhuận. &lt;div align="justify"&gt;Gửi lời chúc mừng tới Jimmy, Đại sứ Astralia tại Việt  Nam nói: "Những việc anh đã làm được không chỉ là niềm tự hào của bất  cứ một người Việt cũng như người Australia nào, mà còn là một điển hình  khuyến khích mọi người dân và tổ chức có điều kiện quan tâm hơn đến việc  giúp đỡ những trẻ em thiệt thòi trong xã hội"./.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-3328651022220424319?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/3328651022220424319/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=3328651022220424319' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3328651022220424319'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3328651022220424319'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2012/01/5-ceo-goc-viet-uoc-truyen-thong-gioi-ca.html' title='5 CEO gốc Việt được truyền thông thế giới ca ngợi'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8731057328862872717</id><published>2011-12-17T04:12:00.000-08:00</published><updated>2011-12-17T04:12:14.546-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='capital'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='von dieu le'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tbktsg'/><title type='text'>Lại nói về vốn điều lệ</title><content type='html'>&lt;div align="left" class="SGTOSummary"&gt;(TBKTSG) - Trong bài &lt;em&gt;Đừng tin “vốn điều lệ”!&lt;/em&gt;,  tác giả Huy Nam sau khi đặt các câu hỏi về vốn ấy thì đã trả lời rằng  là “… có thể nói đó chưa là gì, ít ra về mặt tài chính doanh nghiệp… có  thể là dư âm của nếp quản lý tiền kiểm…”. Và ông đã giải thích bằng bài  viết của mình. Ở đây tôi xin góp thêm vào cố gắng của tác giả.&lt;/div&gt;Thoạt đầu (vì bây giờ đổi rồi), vốn điều lệ là danh từ của luật ta để  chỉ số tiền lần đầu của một doanh nghiệp do các cổ đông tự khai rồi đăng  ký. Sở dĩ gọi như vậy là để phân biệt nó với vốn pháp định là cái mà  luật buộc một số loại công ty phải có khi được thành lập. Dù có tên là  gì thì cả hai chỉ là một số tiền mà các cổ đông bỏ ra để lập doanh  nghiệp. Với ý nghĩa đó vốn có hai tính chất: pháp lý và thương mại.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Tính chất pháp lý của vốn&lt;/div&gt;Công ty là một pháp nhân, tức là con người nhưng chỉ tồn tại trong con  mắt của luật pháp. Xin gọi là “con ma”. Các cổ đông bỏ tiền ra để lập  con ma; rồi cho nó hoạt động một mình (tách khỏi họ) và độc lập (không  dính với ai về mặt trách nhiệm). Khi kinh doanh con ma sẽ gây thiệt hại  cho những người khác (thể nhân và pháp nhân) và nó phải bồi thường; muốn  làm được nó phải có tài sản. Đó là vốn. Do đó, về mặt pháp lý, người ta  nói vốn là tiền mà công ty dùng để trả nợ. Đấy là trật tự xã hội, không  thì sẽ loạn.&lt;br /&gt;Vì mục đích đó, luật buộc (i) con ma phải công bố vốn và (ii) cổ đông  không được làm giảm số vốn kia. Về sau này, khi con ma trả nợ thì người  sẽ mất tiền thực sự là các cổ đông. Họ là “con nợ cuối cùng”. Con ma sẽ  bị tòa án buộc trả nợ cho mọi chủ nợ, khi nó không có tiền mặt trả nợ  đến hạn cho một người, và bị người ấy thưa ra tòa xin phá sản. Trách  nhiệm của con ma thực sự là lúc này; còn lúc khác nó khất nợ được. Trách  nhiệm của “con nợ cuối cùng” cũng là ở đây; đó là trách nhiệm phải “chi  tiền” chứ không phải là “đi tù”. Khi phải trả nợ như vậy, có bao nhiêu  tài sản con ma phải đem ra hết để trả. Thí dụ nó đã khai vốn điều lệ là 8  tỉ đồng, hiện có trong quỹ 16 tỉ, nhưng nợ 20 tỉ; vậy nó phải lấy 16 tỉ  ra trả. Trả đến sạch túi như thế luật bảo là “chịu trách nhiệm vô hạn”.  Các cổ đông đã bỏ vào nó 8 tỉ như đã đăng ký thì trong trường hợp này  cũng mất luôn. Nhưng, họ chỉ mất số đó thôi, chứ còn tiền để ở nhà thì  không sao; luật bảo là họ chịu “trách nhiệm hữu hạn”.&lt;br /&gt;Do đó, đã là công ty - trách nhiệm hữu hạn, hay cổ phần - thì nó chịu  trách nhiệm vô hạn; chỉ có người bỏ vốn được “hữu hạn”. Các khái niệm  căn bản này của công ty vẫn thường bị hiểu lầm ở ta. Là “con nợ cuối  cùng” nên khi lập ra con ma, cổ đông bảo nó “mày được phép có ngần này  tiền làm vốn”. Do vậy, luật của Anh và Mỹ có khái niệm “authorized  capital” (vốn được phép phát hành). Vào lúc công ty bị phá sản, cổ đông  nào chưa góp đủ tiền như đã cam kết sẽ bị tòa buộc góp cho đủ. Họ bị  ràng buộc bởi sự công bố của mình.&lt;br /&gt;Tính chất pháp lý của vốn là như thế, nên khi con ma bị phá sản, vốn là  số tiền mà chủ nợ của con ma và cổ đông tranh giành với nhau. Cổ đông  được (do công ty tẩu tán tài sản) thì chủ nợ mất (họ cho vay 10$, nhưng  có thể chỉ lấy lại được 5$); cho nên để đề phòng con ma tẩu tán tài sản,  người ta đặt ra luật phá sản. Chỉ không trả được nợ cho một người thì  con ma bị thưa phá sản ngay. Trong thủ tục phá sản, lại có thứ tự phân  chia tài sản còn lại của con ma, ai lấy trước, lấy sau; do đó mà có nợ  có bảo đảm và nợ không bảo đảm.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Tính chất thương mại của vốn&lt;/div&gt;Ta đã nói về “vốn được phép phát hành”; đào sâu danh từ này thì ta đi  sang ý nghĩa thương mại của vốn. Trước hết, là tiền bạc vốn sẽ tạo ra  tài sản. Tài sản thì đem ra mua bán được và có thể nằm dưới các hình  thức khác nhau như: giấy tờ có giá, động sản, bất động sản. Mua bán thì  có luật cung cầu nên có lúc giá của tài sản lên hay xuống. Đấy là về  phần vốn. Về phần con ma, bao lâu nó có tiền để trả nợ thì hoạt động… vô  tư. Mà thực sự chẳng chủ nợ nào muốn nó bị phá sản. Con ma làm ăn lời  lãi thì nó lắm của, nhiều tiền và số này sẽ cao hơn vốn được phép phát  hành nhiều lần. Tính thương mại của vốn nảy sinh từ các điều kiện này.&lt;br /&gt;Tác giả Huy Nam đã mô tả các sắc thái của vốn trong tính chất này. Ở  đây - méo mó nghề nghiệp - tôi xin xếp chúng lại theo một thứ tự dễ hiểu  hơn hầu có thể nêu một vấn đề khác.&lt;br /&gt;Vì cứ còn tiền là con ma hoạt động vô tư, nên khi “cho phép” nó có -  thí dụ - 10 tỉ đồng làm vốn, thì các cổ đông sáng lập chỉ góp 2 tỉ lúc  đầu, cốt cho nó khởi động; sau này cần đến đâu thì góp tới đó. Sở dĩ vậy  vì bỏ tiền ra thì ai cũng sợ mất; góp nhiều thì phải chia cổ tức nhiều,  nên chi phí để có vốn (capital costs) sẽ cao; hơn nữa là khi con ma cần  thì họ có thể kêu gọi người khác góp. Muốn vậy phải có cách làm. Để  chia đều lãi lỗ với nhau, các cổ đông chia vốn thành từng phần đều nhau  và định cho nó một giá để dùng giữa họ với nhau. Cái đó được gọi là mệnh  giá của cổ phần (par value) hay giá danh nghĩa (nominal value). Số tiền  cổ đông góp lúc đầu cho con ma theo mệnh giá được gọi là vốn đã góp  (paid up capital). Cho người khác góp thêm sau này để đạt đến mức “cho  phép” được gọi là công ty “phát hành cổ phần”. Việc ấy tạo nên sự chuyển  nhượng hay mua bán vốn. Đã mua bán thì có giá cả và lời lỗ.&lt;br /&gt;Vì vậy, vốn có giá thị trường, có khi lên cao, có khi xuống thấp; khi  ấy mệnh giá của cổ phần không còn ý nghĩa nữa. Để sao mua bán lúc nào  cũng có lời, người mua bán tìm nhiều cách tính toán như: chỉ số chứng  khoán, tỷ lệ P/E, biểu đồ các loại để đánh giá công ty. Chúng ta nghe về  các chi tiết này nhiều khi có thị trường chứng khoán, nơi có nhiều  người mua hay bán cổ phần. Cổ phần có giá thị trường tạo nên “vốn hóa  trên thị trường” (market capitalization). Cái vốn này cao hơn cái vốn  “được phép” nhiều lắm. Và con ma sẽ khoe con số này để quảng cáo cho  mình. Vốn là tiếng tăm!&lt;br /&gt;Trong khi giá cổ phiếu của con ma trên thị trường lên hay xuống thì  tiền cũng không phải là của nó, mà là của các người mua bán. Về phần  mình con ma phải sử dụng tiền để kinh doanh và đóng thuế. Cho các việc  ấy, nó có hệ thống sổ sách kế toán, bảng cân đối và báo cáo tài chính.  Trước khi đóng thuế, nó phải lấy lại tiền đã chi tiêu. Nếu lấy hết một  món tiền đã tiêu ngay trong năm thì tiền đó gọi là khấu hao; nếu chỉ  được lấy lại trong vài năm thì tiền đó được gọi là “chi đầu tư vốn”  (capital expenditure). Đọc lên thấy khó hiểu ghê! Sở dĩ có các vụ rắc  rối ấy là vì Nhà nước có quyền chia một phần tư tiền lãi của con ma thì  cũng phải cho nó giữ lại một số để sống mà… nộp thuế tiếp. Đóng thuế  xong, con ma lập quỹ, chia cổ tức, hay giữ lại. Số tiền giữ lại kia sau  vài năm cộng lại sẽ cao hơn nhiều so với số vốn đã được phép phát hành.  Vốn này khác với “vốn hóa trên thị trường”. Bây giờ ta hiểu tại sao có  lời hô hào “Đừng tin vốn điều lệ”! Nhưng điều ấy chỉ đúng trong tính  chất thương mại của vốn.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Việc quản lý vốn&lt;/div&gt;Ta du nhập định chế công ty vào mình bằng cách ban hành luật. Du nhập  như thế thì nhiều khái niệm cơ bản và tập tục của định chế không được  biết hết. Do đó thay vì bàn bạc về khái niệm, về tập tục thì ở ta người  ta dễ tranh luận về từ ngữ.&lt;br /&gt;Để quản lý vốn, ở các nước mà công ty đã có từ lâu thì việc ấy được  phân chia như sau. Về tính pháp lý, tức là kê khai vốn “được phép phát  hành”, thì việc ấy được giao cho cơ quan đăng ký công ty. Cổ đông khai  sao, họ ghi vậy; không thắc mắc; ai khai nhiều mà không góp đã có chủ nợ  khi công ty phá sản. Quản lý tính thương mại của vốn thì do những người  giao dịch trực tiếp với công ty làm. Họ bỏ “khúc ruột” thì phải “chọn  mặt gửi vàng”. Để bảo vệ họ, có tòa án và luật phá sản. Những người giao  dịch gián tiếp với công ty cũng phải làm y chang và họ được ủy ban  chứng khoán bảo vệ. Hệ thống quản lý vận hành theo nguyên tắc “ai có lợi  ích thì phải tự lo” và cách quản lý là “đa đầu”. Cứ tưởng tượng các chủ  nợ săm soi công ty thì thấy mức độ quản lý ấy chặt chẽ đến thế nào.  Nhưng công ty cứ... vô tư kinh doanh, đừng để thiếu tiền mặt trả nợ!  Quản lý lỏng nhưng chặt là như thế.&lt;br /&gt;Ở ta quan niệm về tính chất của vốn không rõ ràng; dân giao dịch với  công ty dường như theo nguyên tắc “khi lời lãi thì tìm cách né thuế, lúc  lỗ lã thì trách móc chính quyền là không quản lý”; luật vay mượn chưa  được cưỡng chế hữu hiệu, phá sản công ty chưa phổ biến; cho nên ta không  thực hiện được cách quản lý “đa đầu”. Trong khung cảnh ấy, các cơ quan  chức năng - Kế hoạch và Đầu tư, Ủy ban Chứng khoán - bèn quản lý vốn  theo nguyên tắc “chắc ăn cho mình - còn kệ họ”. Do vậy, cả hai đều không  phân biệt tính pháp lý và thương mại của vốn; hoặc bắt chước theo tên  mà không biết cách làm theo nghĩa. Điển hình là Nghị định 102/2010 quy  định vốn đã góp tiền (paid up) là vốn điều lệ (nhận đăng ký) còn “vốn  được phép phát hành” là “số cổ phần được quyền phát hành”! Vốn là tiền  thì nó sẽ sinh sôi hay mất mát còn cổ phần chỉ là một sự giao ước của  các cổ đông với nhau. Sao chủ nợ dựa vào giao ước đó được để thu hồi nợ?&lt;br /&gt;Một điển hình nữa là Nghị định số 1/2010 buộc công ty cổ phần mua bán  cổ phần trực tiếp (phát hành riêng lẻ) phải báo trước 20 ngày cho sở kế  hoạch và đầu tư; rồi người mua không được bán lại trong vòng một năm; và  các đợt phát hành phải cách nhau sáu tháng. Ủy ban Chứng khoán quản lý  tính chất nào của vốn? Không phân biệt công ty gọi vốn từ một số ít  người hay từ nhiều người.&lt;br /&gt;Vì cách quản lý như thế nên người bị hoang mang là… báo chí! Sau khi có  một ông ở TPHCM mở 37 công ty, thì một tờ báo đã đặt câu hỏi là Phòng  Đăng ký kinh doanh của Sở Kế hoạch Đầu tư TPHCM đã kiểm soát như thế nào  mà để cho việc ấy xảy ra. Và đặt một cái tựa cũng không kém hoang mang  “Hiểm họa vốn ảo!”. Người quan tâm… bình loạn! Nhà nước quản… rối tung!  Cái vòng ấy sẽ kéo dài miên man, sao mà hội nhập với thế giới?&lt;br /&gt;http://www.thesaigontimes.vn/Home/doanhnghiep/phapluat/67365/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8731057328862872717?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8731057328862872717/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8731057328862872717' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8731057328862872717'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8731057328862872717'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/12/lai-noi-ve-von-ieu-le.html' title='Lại nói về vốn điều lệ'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-3314577537957611502</id><published>2011-12-17T03:24:00.001-08:00</published><updated>2011-12-17T03:24:43.665-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='neuroeconomics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='rational'/><title type='text'>The Neuroeconomics Revolution</title><content type='html'>&lt;div class="instapaper_body"&gt; NEW HAVEN – Economics is at the start  of a revolution that is traceable to an unexpected source: medical  schools and their research facilities. Neuroscience – the science of how  the brain, that physical organ inside one’s head, really works – is  beginning to change the way we think about how people make decisions.  These findings will inevitably change the way we think about how  economies function. In short, we are at the dawn of “neuroeconomics.”&lt;br /&gt;Efforts to link neuroscience to economics have occurred mostly in  just the last few years, and the growth of neuroeconomics is still in  its early stages. But its nascence follows a pattern: revolutions in  science tend to come from completely unexpected places. A field of  science can turn barren if no fundamentally new approaches to research  are on the horizon. Scholars can become so trapped in their methods – in  the language and assumptions of the accepted approach to their  discipline – that their research becomes repetitive or trivial.&lt;br /&gt;Then something exciting comes along from someone who was never  involved with these methods – some new idea that attracts young scholars  and a few iconoclastic old scholars, who are willing to learn a  different science and its different research methods. At a certain  moment in this process, a scientific revolution is born.&lt;br /&gt;The neuroeconomic revolution has passed some key milestones quite  recently, notably the publication last year of neuroscientist Paul  Glimcher’s book &lt;i&gt;Foundations of Neuroeconomic Analysis &lt;/i&gt;–&amp;nbsp;a pointed variation on the title of Paul Samuelson’s 1947 classic work, &lt;i&gt;Foundations of Economic Analysis&lt;/i&gt;,  which helped to launch an earlier revolution in economic theory. And  Glimcher himself now holds an appointment at New York University’s  economics department (he also works at NYU’s Center for Neural Science).&lt;br /&gt;To most economists, however, Glimcher might as well have come from  outer space. After all, his doctorate is from the University of  Pennsylvania School of Medicine’s neuroscience department. Moreover,  neuroeconomists like him conduct research that is well beyond their  conventional colleagues’ intellectual comfort zone, for they seek to  advance some of the core concepts of economics by linking them to  specific brain structures.&lt;br /&gt;Much of modern economic and financial theory is based on the  assumption that people are rational, and thus that they systematically  maximize their own happiness, or as economists call it, their “utility.”  When Samuelson took on the subject in his 1947 book, he did not look  into the brain, but relied instead on “revealed preference.” People’s  objectives are revealed only by observing their economic activities.  Under Samuelson’s guidance, generations of economists have based their  research not on any physical structure underlying thought and behavior,  but only on the assumption of rationality.&lt;br /&gt;As a result, Glimcher is skeptical of prevailing economic theory, and  is seeking a physical basis for it in the brain. He wants to transform  “soft” utility theory into “hard” utility theory by discovering the  brain mechanisms that underlie it.&lt;br /&gt;In particular, Glimcher wants to identify brain structures that  process key elements of utility theory when people face uncertainty:  “(1) subjective value, (2) probability, (3) the product of subjective  value and probability (expected subjective value), and (4) a  neuro-computational mechanism that selects the element from the choice  set that has the highest ‘expected subjective value’…”&lt;br /&gt;While Glimcher and his colleagues have uncovered tantalizing  evidence, they have yet to find most of the fundamental brain  structures. Maybe that is because such structures simply do not exist,  and the whole utility-maximization theory is wrong, or at least in need  of fundamental revision. If so, that finding alone would shake economics  to its foundations.&lt;br /&gt;Another direction that excites neuroscientists is how the brain deals  with ambiguous situations, when probabilities are not known, and when  other highly relevant information is not available. It has already been  discovered that the brain regions used to deal with problems when  probabilities are clear are different from those used when probabilities  are unknown. This research might help us to understand how people  handle uncertainty and risk in, say, financial markets at a time of  crisis.&lt;br /&gt;John Maynard Keynes thought that most economic decision-making occurs  in ambiguous situations in which probabilities are not known. He  concluded that much of our business cycle is driven by fluctuations in  “animal spirits,” something in the mind – and not understood by  economists.&lt;br /&gt;Of course, the problem with economics is that there are often as many  interpretations of any crisis as there are economists. An economy is a  remarkably complex structure, and fathoming it depends on understanding  its laws, regulations, business practices and customs, and balance  sheets, among many other details.&lt;br /&gt;Yet it is likely that one day we will know much more about how  economies work – or fail to work – by understanding better the physical  structures that underlie brain functioning. Those structures – networks  of neurons that communicate with each other via axons and dendrites –  underlie the familiar analogy of the brain to a computer – networks of  transistors that communicate with each other via electric wires. The  economy is the next analogy: a network of people who communicate with  each other via electronic and other connections.&lt;br /&gt;The brain, the computer, and the economy: all three are devices whose  purpose is to solve fundamental information problems in coordinating  the activities of individual units – the neurons, the transistors, or  individual people. As we improve our understanding of the problems that  any one of these devices solves –&amp;nbsp;and how it overcomes obstacles in  doing so – we learn something valuable about all three.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="bio" dir="ltr"&gt; &lt;b&gt;&lt;i&gt;Robert Shiller, Professor of Economics at Yale University, is co-author, with George Akerlof, of&lt;/i&gt; Animal Spirits: How Human Psychology Drives the Economy and Why It Matters for Global Capitalism.&lt;/b&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-3314577537957611502?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/3314577537957611502/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=3314577537957611502' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3314577537957611502'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3314577537957611502'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/12/neuroeconomics-revolution.html' title='The Neuroeconomics Revolution'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-4457131672486312992</id><published>2011-12-05T20:21:00.000-08:00</published><updated>2011-12-05T20:21:09.770-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='greg mankiw'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='study'/><title type='text'>Robin Wells: We Are Greg Mankiw… or Not</title><content type='html'>&lt;em&gt;In response to the walkout staged by students in the intro economics class at Harvard, INET launched the syllabus project &lt;a href="http://ineteconomics.org/blog/inet/imagining-new-intro-economics"&gt;30 Ways to Teach Economics&lt;/a&gt;.&amp;nbsp;We  invited professors and students to send us syllabi, and to share their  experience with teaching and learning intro economics. &lt;a href="http://ineteconomics.org/blog/inet/professors-share-their-experience-teaching-intro-economics"&gt;Here are three responses&lt;/a&gt;, from Bruce Caldwell, Duncan Foley, and Stephen Ziliak.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Another response comes from Robin Wells. In this essay, she warns  teachers of letting the classroom become disconnected from the real  world. Amid mass unemployment and economic turmoil, “instructors who  lecture on the superiority of free markets without acknowledging the  dysfunction in the wider economy are at risk of appearing out of touch  and exacerbating antipathy towards economics.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Wells has taught economics at Princeton University and Stanford  Business School. With Paul Krugman she co-authored Economics, published  by Worth Publishers and soon forthcoming in the 3rd edition.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;h2&gt;  We Are Greg Mankiw… or Not?&lt;/h2&gt;by ROBIN WELLS&lt;br /&gt;On Nov. 2&lt;sup&gt;nd&lt;/sup&gt;, a group of students in Harvard University Ec10,  the introductory economics class taught by Greg Mankiw, staged a  walk-out. In an open letter, the students lambasted Greg’s course and  his textbook for “espous[ing] a specific – and limited – view of  economics that we believe perpetuates problematic and inefficient  systems of economic inequality in our society today…..There is no  justification for presenting Adam Smith’s economic theories as more  fundamental or basic than, for example, Keynesian theory.”&lt;br /&gt;I am sure that many of us who have taught introductory economics or who  have written an intro economics textbook (a much smaller subset, and I  fall into both) felt a pang of sympathy for Greg when we heard about the  walk-out.&amp;nbsp; If you have ever faced a large lecture hall of restive intro  econ students, or coped with a voluble student with an ax to grind, you  can feel some solidarity: we are Greg Mankiw too.&lt;br /&gt;But just how far should that sympathy extend?&amp;nbsp; Is Mankiw simply the  target of fuzzy-minded youth who are more intent on making a statement  than engaging in reasoned inquiry? Or, is Mankiw – and much of the  profession, for that matter – getting a needed reality check about the  need to re-orient the way we teach economics?&lt;br /&gt;First, let me say what this essay is not.&amp;nbsp; It is not an attempt to  promote my textbook over Mankiw’s nor an exercise in partisan jousting.&amp;nbsp;  I don’t find a walk-out a useful way to communicate displeasure with an  instructor – better to invite him or her to a friendly debate with  opposing views. This essay is not a critique of Mankiw’s teaching  approach: I was not there to witness it, and every instructor will  differ in political preferences and emphasis.&amp;nbsp; And neither will this  essay advocate a root-and-branch re-think of how to teach introductory  economics for both pedagogical and practical reasons.&amp;nbsp; I consider  standard microeconomics to be an invaluable introduction to how to  reason about the allocation of scarce resources.&amp;nbsp; Moreover, most intro  econ instructors are stretched far too thin to contemplate a wholesale  revision of their courses.&amp;nbsp; &lt;br /&gt;But what I will say is this: something is shifting out there, and we  ignore it at our peril. It would be very easy to dismiss the student  walk-out as an exercise in intellectual laziness and grandstanding.&amp;nbsp;  (After all, as many have pointed out, Keynesian models can’t be taught  until second semester of Harvard Ec10.)&amp;nbsp; But perceptive instructors know  that sometimes a stupid question is more than a stupid question.&amp;nbsp; And a  really perceptive instructor will take a seemingly stupid question and  turn it into the insightful question that the student should have  asked.&lt;br /&gt;Right now the general public views the economics profession with a  large measure of distrust and in some cases outright contempt. Students  are entering the worst job market in well over a generation, without  much prospect of improvement.&amp;nbsp; Many of them have seen their parents’  lives turned upside down by financial troubles.&amp;nbsp; They face being members  of the first generation in American history with a lower standard of  living than their parents.&amp;nbsp; Income inequality has reached levels not  seen since the Gilded Age.&amp;nbsp; There are over 4 million long-term  unemployed.&lt;br /&gt;In this environment, instructors who lecture on the superiority of free  markets without acknowledging the dysfunction in the wider economy are  at risk of appearing out of touch and exacerbating antipathy towards  economics.&lt;br /&gt;But how does an instructor do this in an introductory economics?&amp;nbsp; I  think it’s largely a matter of shifting our perspective to let go of the  certainties that were part of our economic training and admit to the  painful economic uncertainties that many Americans now inhabit. &amp;nbsp;Here  are four ways to help bring that shift to the classroom:&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Provide Context&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Compared to past years,  instructors need to acknowledge the limits of free markets earlier in  their courses. Students should understand the difference between the  conceptual importance of free markets and their real world limitations.  Explain that much of the current economic distress arises from markets  that don’t behave competitively -- the labor and financial markets.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Build Trust&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;.&amp;nbsp; Trust is built when the  instructor compensates for the one-sided nature of the relationship by  treating students’ viewpoints with respect.&amp;nbsp; And this is where the art  of the perceptive instructor is most likely to be needed.&amp;nbsp; For example,  to the microeconomics student who protests that Keynes and Adam Smith  should be given equal time, respond that the issue boils down to why  some economists believe that the labor market doesn’t always clear while  others believe that its does.&amp;nbsp; Then take a few minutes to discuss each  side of the debate.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Yet, also make clear that valuable class time  won’t be wasted on debating viewpoints that are contradicted by the  data.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Address Distributional Issues.&amp;nbsp; &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;The dramatic  rise in U.S. income inequality compels us as instructors to address it.&amp;nbsp;  While international trade and educational differences have clearly  contributed to some of the rise, it’s clear that they are only partial  explanations: they can’t explain the explosion of income gain at the top  1% of the income distribution, and particularly at the top 0.1%.&amp;nbsp; We  shouldn’t extol the benefits of markets while ignoring today’s highly  skewed distribution of the benefits. &amp;nbsp;While there is no single  definitive explanation, there are many factors that are feasible topics  in class: moral hazard and the setting of CEO compensation, the decline  of countervailing forces such as unions and higher marginal tax rates at  the top end, deregulation, asset bubbles and the financialization of  the U.S. economy.&amp;nbsp; And then discuss: to what extent is the level of  income inequality a legitimate policy target?&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Finally, Adopt Some Humility&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;. &amp;nbsp;It’s true that  those of us who weren’t in the business of teaching Gaussian pricing  formulas for CDO’s or touting the benefits of homeownership via  sub-prime mortgages aren’t directly responsible for the economic mess  we’re in.&amp;nbsp; But in the eyes of many students we are culpable to the  extent that we dismiss the need for some re-think of the deference  accorded to free markets in how we teach economics &lt;em&gt;as applied to the real world.&amp;nbsp; &lt;/em&gt;Again,  I want to emphasize that we make the distinction between communicating  the importance of free markets as an intellectual building block and the  frequent mis-use of free market concepts when it comes to making real  world policy choices.&amp;nbsp; Lastly, in a world of liquidity-trap  macroeconomics, soaring income inequality and an exploding Eurozone, we  are going to have to admit that there are areas in which the profession  just doesn’t know what the right answer is. &lt;br /&gt;And remember, there is such a thing as a first-mover advantage.&amp;nbsp; So schedule a teach-in before your classroom is occupied.&lt;br /&gt;http://ineteconomics.org/blog/inet/robin-wells-we-are-greg-mankiw%E2%80%A6-or-not&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-4457131672486312992?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/4457131672486312992/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=4457131672486312992' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/4457131672486312992'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/4457131672486312992'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/12/robin-wells-we-are-greg-mankiw-or-not.html' title='Robin Wells: We Are Greg Mankiw… or Not'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8398246587066187908</id><published>2011-12-05T20:10:00.000-08:00</published><updated>2011-12-05T20:10:16.789-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tri thuc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='sai gon'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='doanh nhan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='luong van ly'/><title type='text'>Lương Văn Lý- Trí thức Sài Gòn</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Không phải vì  “từ quan” ra làm dân ông mới nổi tiếng. Từ lâu, nhiều người ở Tp.HCM  biết ông Lương Văn Lý là một nhà ngoại giao lịch lãm, một trí thức tài  năng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông có thể dịch cho hai cuộc trao đổi chuyên môn sâu bằng hai ngôn ngữ Anh – Pháp cùng một lúc. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Làm ông mai bà mối &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Thưa ông Lý, Phó giám đốc Sở Ngoại vụ, Sở Kế hoạch Đầu tư, bây giờ sẽ gọi ông chức danh gì đây?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Là một doanh nhân bình thường, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tư vấn Đại Nam Long.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Sao công ty lại có cái tên nghe như “thuốc bắc”?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Lấy  chữ đầu tên 3 người cùng làm với nhau Đại Nam Long. Khi cô nhân viên đi  đăng ký xin phép, lo lắng điện thoại về nói rằng luật yêu cầu tên công  ty phải là tiếng Việt, có nghĩa. Một người nhanh trí bảo: Đại Nam Long  thì cứ nói là Đại Nam Long. Tên hơi kêu quá! Công ty Tư vấn đầu tư. Tóm  lại là ông mai bà mối của nhà đầu tư và dự án.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Báo có đăng tin là ông kết hợp với cựu Đại sứ Mỹ Peterson trong công việc. Cụ thể thế nào?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ngoài  việc ở công ty, tôi tham gia thành viên hội đồng quản trị của 2 quỹ đầu  tư khác, trong đó có một quỹ có ông Peterson ở trong hội đồng quản trị.  Chúng tôi là những thành viên độc lập, không góp vốn, không cổ phần.  Chủ yếu là phản biện khoa học kinh doanh với cái nhìn hoàn toàn độc  lập.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông  đã đổi vai – trước là Phó giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư, nay lại ở vai  doanh nghiệp ngày xưa ông quản lý. Ông cảm nhận thế nào?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Chúng  tôi mới chỉ làm 2 dự án nhỏ thôi nhưng tư vấn đầu tư 5 lĩnh vực nóng:  bất động sản, hạ tầng giáo dục, y tế, công nghệ cao… Ông mai cho hai bên  từ khi gặp nhau cho đến khi “cưới” (ra giấy phép chứng nhận đầu tư)  phải mất 2-3 năm. Do thủ tục, huy động vốn, giải phóng mặt bằng. Công  việc đầu tư cần nhiều thời gian, công sức, bên bỉ.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Lúc  đầu tôi không nghĩ gian nan như thế. Khi còn làm trong Nhà nước, nghe  doanh nghiệp kêu, tiếp nhận, dù có thông cảm cũng ở mức người ngoài  cuộc. Lúc đó cứ nghĩ là mình làm hết sức rồi. Bây giờ chính bản thân kẹt  vào những khó khăn, thủ tục hành chính ấy, mới biết đá biết vàng.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông  vốn là nhà ngoại giao được đào tạo tốt, sang làm Kế hoạch – Đầu tư, rồi  thành doanh nhân. Ông thấy công việc hiện nay có hợp với mình, hay chỉ  là do cuộc sống đẩy đưa?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  thích công việc hiện nay. Trước hết tôi đã có một số kinh nghiệm ở Sở  Kế hoạch Đầu tư, lĩnh vực quen thuộc. Thứ hai là công việc đem nhà đầu  tư vào, khuyến khích quảng bá có cảm giác mình có ích, có đóng góp cho  kinh tế đất nước. Thứ ba là công việc cho phép tiếp xúc với nhiều người  nhiều quốc tịch, văn hóa, ứng xử khác nhau, đa dạng. Do giáo dục gia  đình từ nhỏ và làm ngoại giao nên tiếp xúc đã trở thành nhu cầu không  thể thiếu của tôi như ăn uống, hít thở.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Khả năng quản lý Nhà nước – câu hỏi lớn &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông  tiếp xúc nhiều nhà đầu tư trong và ngoài nước. Họ nhận xét gì về Việt  Nam làm ông suy nghĩ (ngoài chuyện thông thường là tăng trưởng nhanh, sợ  thủ tục hành chính…)?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Trước  là tư cách nhà nước quản lý họ, ít có cuộc tiếp xúc thật sự bạn bè. Đội  cái mũ ấy rồi, nghe lời phản biện thật sự thấy ít, chỉ thỉnh thoảng  giống như đọc được cái gì đó giữa những dòng chữ. Nay thì rõ hơn, họ đều  nghĩ đất nước này có tiềm năng, có tương lai, cái đó là chân thật.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Còn  băn khoăn? Khả năng quản lý của nhà nước là một câu hỏi lớn. Nhất là  những tuần lễ gần đây, bộc lộ quá nhiều yếu kém mà trước nay do tăng  trưởng kinh tế khoả lấp. Cách xử lý lạm phát, bất động sản, chứng khoán…  thuốc quá liều, bệnh nhân muốn chết luôn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  lo rằng những niềm tin mà người ta cảm nhận, sự hăm hở giảm mất. Cái  quan trọng phải cho thấy là mình chắc tay, người ta khó tin nay thế này  mai khác. Phải có tài trị quốc để họ yên tâm. Vấn đề thời điểm và liều  lượng của chính sách.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Theo cách nhìn của ông thì có gì đáng nói trước tình hình nóng gần đây trong kinh tế?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Lý  lẽ thì ai cũng biết. Thí dụ chống lạm phát thì bài bản cổ điển của thế  giới là thắt tín dụng, giảm chi – đương nhiên. Nhưng có cái không ai nói  ra là: vì còn có nhiều lợi ích cá nhân chen vào, biện pháp đưa ra bị  sai lệch đi hoặc nửa vời. Nói giảm chi nhưng ngay lập tức có doanh  nghiệp vay nước ngoài cả tỉ. Chi tiêu chính phủ chẳng thấm gì so với  những dự án vĩ đại họ làm.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Một  số doanh nghiệp hỏi tôi có tin giá đất xuống không. Tôi nói sẽ khựng  một thời gian thôi. Vì cung cầu, còn vì nhiều vị cán bộ làm chính sách,  vợ con họ kinh doanh nhà đất, sao xuống được. Lợi ích cá nhân chen vào  là vậy.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Làm ngoại giao tôi có nhiều ông thầy &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Nhiều người thấy tiếc khi ông rời ngành ngoại giao. Bản thân ông có tiếc không?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  cũng lạ khi thấy mình không tiếc lắm. Ở Sở Kế hoạch và Đầu tư tuy thời  gian ngắn tôi vẫn cảm thấy như làm được nhiều hơn cho cộng đồng, có ích  cho đất nước.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Làm ngoại giao chả lẽ không?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Nói  thế nào cho khỏi có bạn bè buồn. Lúc ở Sở ngoại vụ tôi có cảm tưởng như  đầu không đụng trời chân không đụng đất. Cơ quan Bộ phục vụ thành phố,  dù nhiệm vụ rõ mà vẫn thấy chơi vơi. Ở Sở Kế hoạch và Đầu tư cũng là sở  của thành phố nhưng thấy công việc cụ thể, làm xong thấy kết quả ngay.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  nghĩ nếu làm ngoại giao thực sự, phải ở Bộ tham gia được vào những  chính sách, động thái, chiến dịch, các kế hoạch ngoại giao của đất  nước.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Nhưng chính ngoại giao đã đưa ông đi khắp thế giới và có nhiều kỷ niệm sâu sắc?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  đã tới 25 quốc gia. Kể châu lục chỉ còn Mỹ la tinh là tôi chưa tới.  Những năm tháng tuổi trẻ mới vào đời, tôi gặp được rất nhiều người thầy  dìu dắt chỉ bảo trong ngành ngoại giao.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Những  năm làm việc ở Bộ ngoài Hà Nội, được chuẩn bị các vấn đề cải tổ Hiến  chương Liên hiệp quốc cho đoàn Việt Nam lần đầu đi họp Liên hiệp quốc,  được sự giúp đỡ chỉ bảo ân cần của Vụ trưởng Nguyễn Thương.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Nói  về những người thầy thì nhiều lắm. Tôi vẫn nhớ hết từng ông thầy, bà  thầy từ lớp 1, lên các lớp sau này, kể cả những thầy mình còn nhỏ,  “ghét” nhất vì hay cho điểm zero. Rồi khi làm ngoại giao có thầy Nguyễn  Cơ Thạch, Võ Đông Giang, từ tiếp xúc, trả lời báo chí cho đến nhiều vấn  đề chiến lược ngoại giao. Tôi cũng được đi dịch, gần gũi học được nhiều  từ những người lãnh đạo xưa kể cả đạo đức lẫn nghề nghiệp.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Vừa rồi, khi quyết định không làm việc ở cơ quan Nhà nước, tôi cũng xin ý kiến những người thầy đặc biệt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Họ khuyên ông thế nào?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Chú  Năm Xuân (Đại tướng Mai Chí Thọ) khi đó còn sống – chú bảo: Thôi mày đã  quyết định thì tao không cản. Lẽ ra nên tiếp tục làm thì tốt, nhưng tao  cũng thấy không yên lòng lắm cách người ta đối xử.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Còn  chú Sáu Thảo (Dương Đình Thảo) thì bảo ông ủng hộ, nhưng giao nhiệm vụ:  Ra tư nhân dưới góc độ doanh nghiệp nhìn Nhà nước, có gì thì đóng góp.  “Tao đặt hàng mày vậy thôi”. Đó là hai ông thầy coi tôi như con cháu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Trí thức Sài Gòn &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Có  phải vì sinh ra trong gia đình trí thức Sài Gòn xưa nên ông là người  được hưởng một nền giáo dục khá hoàn hảo của gia đình và nhà trường?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Gia đình tôi chỉ là một gia đình trí thức trung bình của Sài Gòn xưa.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Trung bình thì như thế nào, thưa ông?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Vào  thời ông cố tôi lẫy lừng hơn. Cố tôi từng là 1 trong 2 người giàu nhất  Nam Bộ. Thời bà ngoại thì bà không nổi tiếng, mà là các em của bà, trong  đó có người là ông Nguyễn Hữu Châu làm Bộ trưởng trong Chính phủ Sài  Gòn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông  ngoại tôi là Lâm Văn Tết, một trong số kiến trúc sư hiếm hoi thời đó.  Sau cụ vào chiến khu cùng luật sư Trịnh Đình Thảo. Cỡ đó thôi, không thể  sánh với độ lớn của nhiều gia đình trí thức Sài Gòn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Thuở bé, tôi học trường Tây cả cấp 1, 2, 3 sau đó đi học 7 năm ở Thụy Sĩ, trường Quan hệ Quốc tế.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Vậy thì ông là một ông Tây con còn gì…?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Chú  Năm Xuân cũng gọi tôi thế. Ban đầu nghe “sốc” lắm sau quen dần. Khi tôi  về Bộ ngoại giao có lần phải báo cáo một vấn đề quan trọng cho ông Lưu  Văn Lợi lúc đó trộ lý bộ trưởng. Ông Lợi phủ đầu: Tôi chỉ có 10 phút.  Làm thế nào báo cáo đầy đủ điều quan trọng nhất tôi cần biết.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Lúc  đó chú Thương Vụ trưởng gỡ bí cho: Cháu báo cáo thẳng bằng tiếng Pháp  dễ cho cháu. Cũng sốc nữa. Mình người Việt Nam về Việt Nam phải dùng  tiếng Pháp. Sau này ông Lợi gặp tôi bất cứ đâu cũng toàn dùng tiếng Pháp  nói với tôi.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Chú  Năm Xuân gọi thế vì thời chú làm Chủ tịch thành phố, tôi thường đi cùng  chú nhiều chuyến công tác nước ngoài. Một hôm trong bữa ăn sáng ở Ấn  Độ, tôi cứ loay hoay tìm không thấy bơ đâu. Chú bảo: Mày quả thật là Tây  con rồi. Không bơ không ăn được à? Chú coi tôi như con còn vì là bạn  với ba tôi thời kháng chiến chống Pháp. Lúc đó ba tôi Trưởng ty ngân  khố, còn chú Năm Trưởng ty Công an Cần Thơ.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Người ta bảo ông rất “Tây”. Bản thân ông có thấy thế không?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  làm việc cho Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam có văn phòng  liên lạc bên cạnh Liên hiệp quốc ở Geneve. Tuy học ở nước ngoài nhưng  ai cũng biết tôi có ý định về nước ngay từ khi bước chân sang Thụy Sỹ.  Chưa bao giờ tôi có ý định ở lại nước ngoài. Trong tâm tư tình cảm tôi  không thể là một “thằng Tây” được.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông “Việt Nam” như thế nào?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Không  có người Việt Nam xung quanh là tôi thấy mất mát lắm. Thứ hai là trong  công việc, giao tiếp tôi học phương Tây nhưng cái gì riêng tư, tình cảm,  bè bạn thì sâu sắc tế nhị phải là Việt Nam.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Trong  giáo dục gia đình, mẹ tôi thương con vô bờ nhưng kỷ luật kinh khủng.  Học hành phải có kết quả. Tháng nào không xếp thứ nhất, ít ra cũng bị  một bài “lên lớp” khoanh tay như ngày nay gọi lạ bản tự kiểm. Nặng hơn  nữa, Noel không có quà. Mọi người có, mình không, kinh khủng lắm. Không  đi chơi hè. Thậm chí bị đòn roi. Bà ngoại cũng cực kỳ nghiêm khắc. Các  cháu, các em sợ chết khiếp…&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Nhờ kỷ luật sắt mà ông trở nên giỏi sao?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Đó là nề nếp. Nhưng phải nói điều này: Bản thân đứa trẻ là quan trọng lắm. Có đứa nghiêm túc siêng năng, có đứa ham chơi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="wp-caption aligncenter" id="attachment_195" style="width: 156px;"&gt;&lt;a href="http://chumanhquan.files.wordpress.com/2008/08/lvl2.jpg"&gt;&lt;img alt="Khi còn là công chức (ảnh của báo Người lao động)" class="size-medium wp-image-195" height="183" src="http://chumanhquan.files.wordpress.com/2008/08/lvl2.jpg?w=146&amp;amp;h=183" width="146" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="wp-caption-text"&gt;Khi còn là công chức (ảnh của báo Người lao động)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;Sống ở Sài Gòn &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông  giữ được tác phong cổ, từ ngôi nhà cho đến tổ chức lễ tết. Bạn bè bảo  nhà ông rất Tây mà lại rất cổ truỵền. Cuộc sống ở Sài Gòn nay xô bồ có  làm ông khó chịu?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Sài  Gòn là thành phố tuổi thơ tôi, đô thị lớn, đầy đủ tiện nghi. Xưa tôi đi  học ở Sài Gòn, thường cùng đám nam sinh chạy xe ra sau trường Marie  Curie ngồi đồng ở đó ngắm nữ sinh. Khu xung quanh trường tôi là những  phố nhiều cây như Lê Quý Đôn, Võ Văn Tần, Tú Xương, Ngô Thời Nhiệm,  Nguyễn Đình Chiểu…&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Với Sài Gòn, gần như vấn đề yêu ghét kêu ca không đặt ra với tôi. Đó là môi trường sống tự nhiên của tôi từ trước tới nay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Kể cả nạn kẹt xe, người tứ xứ đến đông đúc, ô nhiễm…?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Cũng  giống như người Hà Nội than phiền là người Hà Nội xưa không còn, người  tứ xứ đến. Điều đó không làm tôi khó chịu bằng việc ở đô thị lớn, lớp  người sang giàu ăn trên ngồi tróc nhan nhản ở các nơi sang trọng nhất mà  lại không văn hóa nhất. Cách cư xử nơi công cộng đã khác xưa. Còn việc  giao thông đường xa, ra đường tất nhiên có bực một chút.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Lớp người sang giàu mới ấy làm ông khó chịu như thế nào?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ngày  xưa vào nơi sang trọng chút, không ai ồn ào, bây giờ họ nói cười hô hố,  để con nít chạy la om sòm. Vì họ nói to, nên mình mới biết nội dung  chuyện của họ là khoe giàu, khoe khôn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Một  hôm tôi đi ăn với người bạn Tây Ban Nha, vào hiệu món Huế, trang trí  phong cách cổ, lịch sự ấm cúng. Thấy hay cô xinh đẹp, model, mang theo  cả laptop. Mà chuyện của họ toàn chuyện triệu đô. Rồi một cô thản nhiên  giơ chân móc giày, gãi, cứ như ở phòng riêng. Họ làm phiền ở chỗ: môi  trường bị phá bĩnh. Tôi sẵn sàng nhậu quán bình dân với bạn. Ở đó thì  không nói làm gì.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Xưa  những người có tiền được giáo dục tốt. Nay thì tách rời hẳn hai khối  người: một khối văn hoá có học, một khối có tiền. Do kinh tế phát triển  tạo lớp giàu nhanh quá, phình ra thành giới riêng biệt. Một “xã hội mi  ni” trong lòng xã hội, trong đó giá trị học vấn văn hoá không là giá trị  cao nhất.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông có thể phác ra theo ý riêng về trí thức Sài Gòn không?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Có  nhiều kiểu. Sống hơi thu mình, hơi kiêu một chút. Xem thường đám giàu  mới và đương nhiên có một chút bất mãn, ức lòng. Lớp trí thức cũ nữa thì  hẳn ra xem thường ngay cả khi họ đã đi cùng. Chắc có hẳn một xã hội trí  thức mới Sài Gòn, làm giàu, trọng tri thức, nghiên cứu và thẳng thắn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Dù  tôi biết rõ xưa có những người có tiền được giáo dục tốt, có văn hoá và  nay thì hai cái, một bên văn hoá tri thức, một bên tiền bạc-rất tách  biệt nhau. Nhưng tôi không bi kịch hóa, không than vãn: Sài Gòn ơi, Sài  Gòn hỡi.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Bởi  vì trong sâu xa tôi hiểu lý do vì sao. Nhìn sang những nền kinh tế mới  trỗi dậy có lớp người giàu nhanh chưa kịp giáo dục mình lại, chưa kịp  nâng cấp văn hóa. Với thời gian, những người giàu ấy sẽ nhận ra, sẽ lại  học và hoà nhập văn hóa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ra để làm giàu bản thân &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Không  thể không hỏi về chuyện ông “từ quan” ra làm dân, được dư luận cho là  nằm trong vấn đề chảy máu chất xám của cơ quan nhà nước. Lý do ông trả  lời báo chí là “về để lo kinh tế cho gia đình” không ai bắt bẻ được.  Nhưng chắc không chỉ có thế?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  cũng nói rõ với lãnh đạo thành phố: nghỉ vì cả hai bên không giúp được  cho nhau gì hơn nữa. Tôi làm cho Nhà nước lâu rồi, ở lại cũng thế này  thôi. 5 năm còn lại không lẽ ngồi cho qua đi. Tôi ra ngoài làm mới cho  tôi kiến thức, kinh nghiệm mới, thử thách mới để học, làm giàu thêm cho  bản thân mình. Cái đó thật quá còn gì nữa.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Không ai giữ ông lại sao?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Không  giữ được, vì tôi quyết liệt đặt vấn đề, không phải để thăm dò phản ứng  hoặc để đòi trả giá gì. Tôi nói rõ là tôi xin để cho đúng qui định, nếu  không cho, tôi vẫn có quyền nghỉ theo đúng Luật Lao động. Không có qui  định nào nói công chức không được nghỉ việc.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Ông có bị bệnh stress đô thị không? Làm việc, nghỉ ngơi….có khác trước không? Sống đô thị, ông sợ cái gì?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Nhìn  lại thì thấy mình không nghỉ bao nhiêu. Sáng thứ bảy có khi vào công ty  chỉ để ngồi nghĩ, lắng đọng cho công việc. Kinh hoàng nhất là theo phụ  nữ đi siêu thị. Có hai cực hình: đi siêu thị và đi đâu phải mang vác.  Quải lên vai, trời ơi là trời. Tôi đi đâu cùng lắm là một cái cặp. Tôi  không thích chốn xô bồ. Nhưng đi với phụ nữ thì làm gì có diễm phúc mua  độp cái ra ngay, còn phải lê dạo khắp như công viên.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Chiều  thứ bảy tôi thích xem phim hành động, Ngủ trưa thứ bảy là niềm sung  sướng. Chủ nhật ở nhà hoàn toàn, cùng vợ con đi chỗ này chỗ kia.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Tôi  luôn tiếp khách, nhiều bạn bè. Thành thói quen, không tiếp khách đâm  buồn. Nói đùa: hôm nào về nhà sớm, vợ có khi… đâm lo. Bất thường. Ăn ở  sao bạn bè không chơi nữa…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;Theo Người đô thị, 4/2008&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8398246587066187908?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8398246587066187908/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8398246587066187908' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8398246587066187908'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8398246587066187908'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/12/luong-van-ly-tri-thuc-sai-gon.html' title='Lương Văn Lý- Trí thức Sài Gòn'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-4752082461866785510</id><published>2011-12-05T19:24:00.000-08:00</published><updated>2011-12-05T19:24:44.732-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='greg mankiw'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='walkout'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='open letter'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='protest'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hbr'/><title type='text'>An Open Letter to Greg Mankiw</title><content type='html'>Wednesday November 2, 2011&lt;br /&gt;Dear Professor Mankiw—&lt;br /&gt;Today, we are walking out of your class, Economics 10, in order to  express our discontent with the bias inherent in this introductory  economics course. We are deeply concerned about the way that this bias  affects students, the University, and our greater society.&lt;br /&gt;As Harvard undergraduates, we enrolled in Economics 10 hoping to gain  a broad and introductory foundation of economic theory that would  assist us in our various intellectual pursuits and diverse disciplines,  which range from Economics, to Government, to Environmental Sciences and  Public Policy, and beyond. Instead, we found a course that espouses a  specific—and limited—view of economics that we believe perpetuates  problematic and inefficient systems of economic inequality in our  society today.&lt;br /&gt;A legitimate academic study of economics must include a critical  discussion of both the benefits and flaws of different economic  simplifying models. As your class does not include primary sources and  rarely features articles from academic journals, we have very little  access to alternative approaches to economics. There is no justification  for presenting Adam Smith’s economic theories as more fundamental or  basic than, for example, Keynesian theory.&lt;br /&gt;Care in presenting an unbiased perspective on economics is  particularly important for an introductory course of 700 students that  nominally provides a sound foundation for further study in economics.  Many Harvard students do not have the ability to opt out of Economics  10. This class is required for Economics and Environmental Science and  Public Policy concentrators, while Social Studies concentrators must  take an introductory economics course—and the only other eligible class,  Professor Steven Margolin’s class Critical Perspectives on Economics,  is only offered every other year (and not this year). &amp;nbsp;Many other  students simply desire an analytic understanding of economics as part of  a quality liberal arts education. Furthermore, Economics 10 makes it  difficult for subsequent economics courses to teach effectively as it  offers only one heavily skewed perspective rather than a solid grounding  on which other courses can expand. Students should not be expected to  avoid this class—or the whole discipline of economics—as a method of  expressing discontent.&lt;br /&gt;Harvard graduates play major roles in the financial institutions and  in shaping public policy around the world. If Harvard fails to equip its  students with a broad and critical understanding of economics, their  actions are likely to harm the global financial system. The last five  years of economic turmoil have been proof enough of this.&lt;br /&gt;We are walking out today to join a Boston-wide march protesting the  corporatization of higher education as part of the global Occupy  movement. Since the biased nature of Economics 10 contributes to and  symbolizes the increasing economic inequality in America, we are walking  out of your class today both to protest your inadequate discussion of  basic economic theory and to lend our support to a movement that is  changing American discourse on economic injustice. Professor Mankiw, we  ask that you take our concerns and our walk-out seriously.&lt;br /&gt;Sincerely,&lt;br /&gt;Concerned students of Economics 10&lt;br /&gt;http://hpronline.org/harvard/an-open-letter-to-greg-mankiw/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-4752082461866785510?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/4752082461866785510/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=4752082461866785510' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/4752082461866785510'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/4752082461866785510'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/12/open-letter-to-greg-mankiw.html' title='An Open Letter to Greg Mankiw'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-623316611366434933</id><published>2011-12-05T19:19:00.000-08:00</published><updated>2011-12-05T19:19:14.638-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nyt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='greg mankiw'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='protest'/><title type='text'>Know What You’re Protesting</title><content type='html'>“HOW do you feel about the walkout?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I have been asked that question repeatedly over the last several weeks, and I think that I should answer it.        &lt;br /&gt;First, a bit of background.        &lt;br /&gt;I have been a professor of economics at Harvard for more than a  quarter-century. Since 2005, one of my assignments has been to run  Economics 10, the yearlong introductory course. About 750 undergraduates  enroll every year, often making it the largest course on campus. I give  some lectures, invite a few of my colleagues to do so as guests and  oversee an army of graduate-student teaching fellows who run small  sections.        &lt;br /&gt;On Nov. 2, a group of students staged a walkout of one of my lectures. &lt;a href="http://hpronline.org/harvard/an-open-letter-to-greg-mankiw/" title="Open letter to Professor Mankiw."&gt;In an open letter&lt;/a&gt;  to me, the organizers said the action was meant “to join a Boston-wide  march protesting the corporatization of higher education as part of the  global Occupy movement.” They said that “the biased nature of Economics  10 contributes to and symbolizes the increasing economic inequality in  America.”        &lt;br /&gt;The university administration, which had heard about the planned  protest, sent several police officers to sit in my class for the day as a  precautionary measure. Luckily, they weren’t needed.        &lt;br /&gt;Eight minutes into the lecture, about 5 to 10 percent of the class stood  up and quietly left. Some other students who had taken the class in  previous years then walked into the room as a counterprotest. I have  been told that at least one of the students who walked out sneaked back  in later: he wanted to support the protest but didn’t want to miss the  lecture. After a few minutes, I resumed the class as usual.        &lt;br /&gt;So how do I feel about it?        &lt;br /&gt;My first reaction was nostalgia. I went to college in the late 1970s,  when the memory of the Vietnam War was still fresh and student activism  was more common. Today’s college students tend to be more focused on  polishing their résumés than on campaigning for social reform. I applaud  the protesters for thinking beyond their own parochial concerns and  trying to make society a better place for everyone.        &lt;br /&gt;But my second reaction was sadness at how poorly informed the Harvard  protesters seemed to be. As with much of the Occupy movement across the  country, their complaints seemed to me to be a grab bag of  anti-establishment platitudes without much hard-headed analysis or clear  policy prescriptions. Ironically, the topic of the lecture that the  protesters chose to boycott was economic inequality, including a  discussion of recent trends and their causes.        &lt;br /&gt;The course I teach is a broad survey of mainstream economics. It  includes ideas of many greats in the field, like Adam Smith, David  Ricardo, Arthur Pigou, John Maynard Keynes and Milton Friedman. The  material is similar to what you’d learn at most other universities.         &lt;br /&gt;Many Harvard students recognize this. An &lt;a href="http://www.thecrimson.com/article/2011/11/3/ec-walkout-occupy/" title="Editorial in The Harvard Crimson."&gt;editorial in the student newspaper, The Harvard Crimson&lt;/a&gt;,  said: “The truth is that Ec 10, a requirement for economics  concentrators, provides a necessary academic grounding for the study of  economics as a social science. Professor Mankiw’s curriculum sticks to  the basics of economic theory without straying into partisan debate.”         &lt;br /&gt;Perhaps the protesters were motivated by an inchoate feeling that  standard economic theory is inherently slanted toward a conservative  world view. If so, they would be following a long tradition.        &lt;br /&gt;As a student, I took my first economics course using &lt;a class="meta-per" href="http://topics.nytimes.com/top/reference/timestopics/people/s/paul_samuelson/index.html?inline=nyt-per" title="More articles about Paul A. Samuelsson."&gt;Paul Samuelson&lt;/a&gt;’s  famous textbook. For the second half of the 20th century, it was a  leading text for introductory economics. It offered many millions of  students around the world their first and often only look at the  subject.        &lt;br /&gt;Professor Samuelson’s own politics were decidedly left of center, but  that did not prevent him from being attacked by those even further left.  A two-volume critique of his book, called “Anti-Samuelson,” was  published in 1977. (It was condensed from the original four-volume  German edition.) Written by Marc Linder, now a professor of labor law at  the University of Iowa, it aimed to provide a Marxian counterpoint to  the standard economics of the day. Professor Linder focused on the  Samuelson book not because he thought it was particularly egregious but  because it was a prominent representation of mainstream economic  thought.        &lt;br /&gt;I don’t claim to be an economist of Paul Samuelson’s stature. (Probably  no one alive can.) But like him, I have written a textbook that has  introduced millions of students to the mainstream economics of today. If  my profession is slanted toward any particular world view, I am as  guilty as anyone for perpetuating the problem.        &lt;br /&gt;Yet, like most economists, I don’t view the study of economics as laden  with ideology. Most of us agree with Keynes, who said: “The theory of  economics does not furnish a body of settled conclusions immediately  applicable to policy. It is a method rather than a doctrine, an  apparatus of the mind, a technique for thinking, which helps the  possessor to draw correct conclusions.”        &lt;br /&gt;That is not to say that economists understand everything. The recent  financial crisis, economic downturn and meager recovery are vivid  reminders that we still have much to learn. Widening economic inequality  is a real and troubling phenomenon, albeit one without an obvious  explanation or easy solution. A prerequisite for being a good economist  is an ample dose of humility.        &lt;br /&gt;My fervent hope is that any students who are still protesting the class  will return — and that, while recognizing our limitations, they will  learn from us what they can. A few might choose to become economic  researchers themselves. Their contributions will surely be welcome. They  might even improve the next generation of textbooks.        &lt;br /&gt;&lt;div class="authorIdentification"&gt; N. Gregory Mankiw is a professor of economics at Harvard. He is  advising Mitt Romney, the former governor of Massachusetts, in the  campaign for the Republican presidential nomination. &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;http://www.nytimes.com/2011/12/04/business/know-what-youre-protesting-economic-view.html?_r=1&amp;amp;scp=1&amp;amp;sq=Greg%20Mankiw&amp;amp;st=cse&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-623316611366434933?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/623316611366434933/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=623316611366434933' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/623316611366434933'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/623316611366434933'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/12/know-what-youre-protesting.html' title='Know What You’re Protesting'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-7113995311185226212</id><published>2011-11-10T19:45:00.001-08:00</published><updated>2011-11-10T19:45:52.292-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngan hang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saigontimes'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bat dong san'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='von vay'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bds'/><title type='text'>Nghẽn dòng tín dụng bất động sản</title><content type='html'>&lt;span class="Content" id="ctl00_cphContent_lblContentHtml"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left" class="SGTOSummary"&gt;  (TBKTSG) - Các ngân hàng “im hơi lặng tiếng” trước việc hàng loạt doanh  nghiệp bất động sản hạ giá bán sản phẩm nhằm thu hồi vốn trả nợ. Không  ngân hàng nào công khai việc đòi nợ bởi như thế chẳng khác nào “vạch áo  cho người xem lưng” rằng dư nợ bất động sản quá nhiều.&lt;/div&gt;Nếu xét về số tuyệt đối, dư nợ cho vay bất động sản của các ngân hàng  quốc doanh và những tổ chức tín dụng cổ phần lớn chiếm đa số số dư toàn  hệ thống. Nhưng xét về tỷ lệ trên tổng dư nợ, các ngân hàng này kiểm  soát tốt hơn những ngân hàng đang yếu kém thanh khoản và chịu tái cấp  vốn.&lt;br /&gt;Vào cuối tháng 6, khi bắt buộc phải giảm dư nợ phi sản xuất về mức 22%,  một số ngân hàng có vấn đề đã dựa hơi ngân hàng lớn thông qua vay mượn  hạn mức, bán nợ. Nhờ đó tỷ lệ 22% được đảm bảo vào thời điểm quy định.  Tuy nhiên sau một, hai tháng, tỷ lệ đó lại tăng lên do việc “dựa hơi”  không thể kéo dài.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Thời “dựa hơi” đã chấm dứt&lt;/div&gt;Bây giờ việc “dựa hơi” khó hơn rất nhiều vì tương lai phải sáp nhập,  chuyển nhượng, mua bán lẫn nhau của các ngân hàng yếu kém đã rõ ràng.  Thành viên hội đồng quản trị một ngân hàng cổ phần tầm cỡ nói: “Chúng  tôi đã được đề nghị, nhưng chúng tôi kiên quyết không nhận các ngân hàng  yếu kém nếu Ngân hàng Nhà nước (NHNN) không có các chính sách ưu đãi  phù hợp”.&lt;br /&gt;Ông Trần Bắc Hà, Chủ tịch Hội đồng quản trị BIDV, cho biết: “Là định  chế tài chính nhà nước, chúng tôi sẵn sàng tham gia quá trình tái cơ cấu  ngành ngân hàng khi Nhà nước chỉ định”. Đúng là BIDV phải thể hiện  trách nhiệm và nghĩa vụ của một ngân hàng quốc doanh, nhưng việc gách  vác ngân hàng nhỏ sẽ không thể không đi kèm những ưu đãi đặc biệt về cơ  chế.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;br /&gt;&lt;table align="left" cellpadding="7" cellspacing="0" class="sgtobox1left"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;    &lt;td&gt;     &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Giống như máu của cơ thể, tiền của ngân hàng đang chảy  trong những tòa cao ốc, trong các khu căn hộ, biệt thự, trong các dự án  đô thị cũ và mới!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/td&gt;   &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;Đến lượt mình, các tổ chức tín dụng có vấn đề chỉ còn cách đòi nợ. Một  ngân hàng được tái cấp vốn 5.000 tỉ đồng đợt vừa rồi, hiện dư nợ bất  động sản vẫn còn hơn 50% tổng dư nợ. Những khoản vay 50-100 tỉ đồng ngắn  hạn dưới sáu tháng có khả năng đòi được vì giá trị tài sản thế chấp là  nhà đất thấp, việc phát mại càng có thể thành công cao.&lt;br /&gt;Đáng ngại hơn là các dự án hàng ngàn tỉ đồng, không thể tìm được người  mua, kể cả nhà đầu tư nước ngoài. Giám đốc khối tín dụng một ngân hàng  yêu cầu không nêu tên, chỉ ra: “Mấy năm trước các chủ đầu tư phần lớn  xây dựng biệt thự, căn hộ cao cấp. Nay căn hộ càng cao cấp bao nhiêu,  càng ế bấy nhiêu. Một số ngân hàng cho vay vướng chủ yếu vào phân khúc  này. Căn hộ cấp thấp do chủ đầu tư lấy công làm lãi, thường thuộc diện  tín dụng chính sách xã hội, nên không đáng lo”. Một quan chức NHNN giải  thích thêm: “Những ngân hàng yếu kém chạy theo lợi nhuận đều dính dự án  cấp cao hết. Đụng đến tín dụng bất động sản coi như điểm huyệt hệ thống  ngân hàng”.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Thức tỉnh số liệu&lt;/div&gt;Giả sử đến cuối năm dư nợ phi sản xuất của hệ thống ngân hàng được  “kéo” về đúng 16%, với tổng dư nợ hiện khoảng 2,5 triệu tỉ đồng, thì cho  vay phi sản xuất ước chừng 400.000 tỉ đồng, tương đương 20 tỉ đô la Mỹ,  bằng gần 20% GDP. Còn hiện tại, lấy tỷ lệ của ngày 30-6-2011 là 22%,  con số này tương ứng là 550.000 tỉ đồng, 27 tỉ đô la Mỹ và 27% GDP.&lt;br /&gt;Trong cơ cấu tín dụng phi sản xuất, cho vay chứng khoán hiện chiếm tỷ  trọng nhỏ (thị trường chứng khoán đang trong cơn khủng hoảng), phần còn  lại là cho vay bất động sản và tiêu dùng. Trong cho vay tiêu dùng,  khoảng 80-90% thuộc về hỗ trợ mua nhà, sửa nhà. Vay tiêu dùng để du học,  mua sắm tiện nghi cá nhân đối với người Việt không nhiều và cũng không  phải thói quen, trừ vay mua ô tô nhưng tỷ lệ loại phương tiện giao thông  này trên đầu người còn thấp.&lt;br /&gt;Như vậy hàng chục tỉ đô la Mỹ dư nợ phi sản xuất đang nằm ở bất động sản.&lt;br /&gt;Hãy nhìn các tòa cao ốc, trung tâm thương mại, căn hộ cho thuê sừng  sững ở Hà Nội và TPHCM, thử hỏi có bao nhiêu tòa nhà trong số đó được  xây nên hoàn toàn bằng vốn tự có của chủ đầu tư? Khảo sát của một ngân  hàng nước ngoài ở TPHCM cho biết hầu hết là vay vốn ngân hàng, mức vay  khoảng 50-70% giá trị dự án. Giống như máu của cơ thể, tiền của ngân  hàng đang chảy trong những tòa cao ốc, trong các khu căn hộ, biệt thự,  trong các dự án đô thị cũ và mới!&lt;br /&gt;Khi thị trường bất động sản hoạt động bình thường, các dự án có thể  sinh lời, dòng tiền chuyển động, nợ cũ được trả, nợ mới được vay, vòng  quay tín dụng nối nhịp. Nay thị trường bất động sản đóng băng, mất thanh  khoản, tiền cho vay gần như “chết đứng”. Tín dụng ngân hàng bị liệt một  mắt xích.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Vì sao tháng 9?&lt;/div&gt;Giới quan sát nhận thấy rõ trào lưu giảm giá bất động sản vốn âm thầm từ lâu đã bất ngờ tăng nhiệt từ tháng 9-2011.&lt;br /&gt;Có hai lý do dẫn đến sự tăng nhiệt này.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Thứ nhất,&lt;/em&gt; trong tháng 9 NHNN đã bán ra một lượng ngoại tệ lớn  can thiệp tỷ giá. Đợt can thiệp đầu tiên khoảng 1,5 tỉ đô la Mỹ và từ đó  đến nay ước thêm 500 triệu nữa, tức khoảng 2 tỉ đô la Mỹ đã được cơ  quan quản lý sử dụng. Một lượng tương ứng tiền đồng đã được hút về vô  thời hạn. Việc bơm tiền ra qua kênh thị trường mở để cân bằng chỉ có  tính thời hạn và trên tinh thần chính là kiểm soát lạm phát. Ngoài ra  việc thắt chặt cung tiền đồng có tác dụng rõ rệt trong chống đầu cơ tỷ  giá.&lt;br /&gt;Việc gia tăng tổng phương tiện thanh toán vào những tháng cuối năm  không nằm trong chương trình khuyến khích, đặc biệt khi còn đó những lo  ngại lạm phát có thể bùng phát trở lại vào tháng 11, 12 theo chu kỳ mùa  vụ và khi tăng trưởng tín dụng của năm sau dự kiến chỉ 12%, thấp hơn chỉ  tiêu của năm nay. Điều này đã ảnh hưởng tức thì đến sự phát triển tín  dụng của các ngân hàng. Để có nguồn vốn dự phòng cuối năm và hạn chế rủi  ro tỷ giá, nhiều ngân hàng giảm dư nợ cho vay. Địa chỉ thu nợ đầu tiên  và hạn chế cho vay mới được ngân hàng nhắm đến là bất động sản.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Thứ hai,&lt;/em&gt; việc áp dụng triệt để trần lãi suất huy động 14%/năm,  trong bối cảnh giá vàng biến động mạnh, đã khiến một phần nguồn tiền  trong dân chuyển từ tiền đồng sang vàng. Vốn huy động tiền đồng tháng 9  giảm có sự góp sức của yếu tố này. Bên cạnh đó, tiền gửi cũng chuyển  hướng từ ngân hàng yếu kém về ngân hàng lớn. Hiện tượng thiếu thanh  khoản xảy ra ở những ngân hàng yếu kém, đẩy mặt bằng lãi suất cho vay  lên cao và việc thu nợ càng trở nên cấp thiết.&lt;br /&gt;Hai tháng qua tín dụng bất động sản đã bị “điểm danh” và thu nợ, giảm  cho vay mới chỉ bắt đầu. Việc vay vốn của giới kinh doanh bất động sản  sẽ còn khó khăn hơn nhiều trong năm 2012.&lt;br /&gt;Trước những dấu hiệu của “cơn bão” bất động sản, ngày 4-11-2011 NHNN đã  ban hành văn bản yêu cầu các ngân hàng báo cáo gấp dư nợ tín dụng bất  động sản. Cho dù số liệu dư nợ là bao nhiêu, và ngay cả khi tiến độ thu  nợ có thể được giãn, các đợt giảm giá bất động sản sẽ còn gia tăng. Công  ty cổ phần Phát triển nhà Từ Liêm (NTL-HSX), một doanh nghiệp không vay  nợ, có hàng trăm tỉ đồng gửi ngân hàng, mà cũng vừa giảm giá bán đất  biệt thự 20-25%. Những doanh nghiệp bất động sản có nợ đáo hạn hẳn đang  cảm thấy nước đã đến chân mình.&lt;br /&gt;____________________________________&lt;br /&gt;(Mời xem thêm bài “&lt;a href="http://www.thesaigontimes.vn/Home/doanhnghiep/chuyenlaman/65349/Phia-truoc-van-la-mau-xam.html" target="_blank"&gt;Phía trước vẫn là màu xám&lt;/a&gt;” và bài “&lt;a href="http://www.thesaigontimes.vn/Home/taichinh/nganhang/65343/Tu-canh-bao-cua-dai-bieu-Quoc-hoi.html" target="_blank"&gt;Từ cảnh báo của đại biểu Quốc hội&lt;/a&gt;” liên quan đến tình hình tài chính của các công ty bất động sản và tín dụng bất động sản).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.thesaigontimes.vn/Home/taichinh/nganhang/65335/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-7113995311185226212?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/7113995311185226212/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=7113995311185226212' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7113995311185226212'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7113995311185226212'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/11/nghen-dong-tin-dung-bat-ong-san.html' title='Nghẽn dòng tín dụng bất động sản'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-2478630357694984729</id><published>2011-11-08T21:27:00.000-08:00</published><updated>2011-11-08T21:27:14.069-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='digital economy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='productive'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mckinsey'/><title type='text'>The second economy</title><content type='html'>&lt;span class="cHead"&gt;In 1850,&lt;/span&gt; a decade before the Civil War, the  United States’ economy was small—it wasn’t much bigger than Italy’s.  Forty years later, it was the largest economy in the world. What  happened in-between was the railroads. They linked the east of the  country to the west, and the interior to both. They gave access to the  east’s industrial goods; they made possible economies of scale; they  stimulated steel and manufacturing—and the economy was never the same.&lt;br /&gt;Deep changes like this are not unusual. Every so often—every 60 years or  so—a body of technology comes along and over several decades, quietly,  almost unnoticeably, transforms the economy: it brings new social  classes to the fore and creates a different world for business. Can such  a transformation—deep and slow and silent—be happening today?&lt;br /&gt;We could look for one in the genetic technologies, or in nanotech, but  their time hasn’t fully come. But I want to argue that something deep is  going on with information technology, something that goes well beyond  the use of computers, social media, and commerce on the Internet.  Business processes that once took place among human beings are now being  executed electronically. They are taking place in an unseen domain that  is strictly digital. On the surface, this shift doesn’t seem  particularly consequential—it’s almost something we take for granted.  But I believe it is causing a revolution no less important and dramatic  than that of the railroads. It is quietly creating a second economy, a  digital one.&lt;br /&gt;Let me begin with two examples. Twenty years ago, if you went into an  airport you would walk up to a counter and present paper tickets to a  human being. That person would register you on a computer, notify the  flight you’d arrived, and check your luggage in. All this was done by  humans. Today, you walk into an airport and look for a machine. You put  in a frequent-flier card or credit card, and it takes just three or four  seconds to get back a boarding pass, receipt, and luggage tag. What  interests me is what happens in those three or four seconds. The moment  the card goes in, you are starting a huge conversation conducted  entirely among machines. Once your name is recognized, computers are  checking your flight status with the airlines, your past travel history,  your name with the TSA&lt;a href="https://www.mckinseyquarterly.com/Strategy/Growth/The_second_economy_2853#footnote1" name="footnote1up"&gt;&lt;sup&gt;1&lt;/sup&gt;&lt;/a&gt;  (and possibly also with the National Security Agency). They are  checking your seat choice, your frequent-flier status, and your access  to lounges. This unseen, underground conversation is happening among  multiple servers talking to other servers, talking to satellites that  are talking to computers (possibly in London, where you’re going), and  checking with passport control, with foreign immigration, with ongoing  connecting flights. And to make sure the aircraft’s weight distribution  is fine, the machines are also starting to adjust the passenger count  and seating according to whether the fuselage is loaded more heavily at  the front or back.&lt;br /&gt;These large and fairly complicated conversations that you’ve triggered  occur entirely among things remotely talking to other things: servers,  switches, routers, and other Internet and telecommunications devices,  updating and shuttling information back and forth. All of this occurs in  the few seconds it takes to get your boarding pass back. And even after  that happens, if you could see these conversations as flashing lights,  they’d still be flashing all over the country for some time, perhaps  talking to the flight controllers—starting to say that the flight’s  getting ready for departure and to prepare for that.&lt;br /&gt;Now consider a second example, from supply chain management. Twenty  years ago, if you were shipping freight through Rotterdam into the  center of Europe, people with clipboards would be registering arrival,  checking manifests, filling out paperwork, and telephoning forward  destinations to let other people know. Now such shipments go through an  RFID&lt;a href="https://www.mckinseyquarterly.com/Strategy/Growth/The_second_economy_2853#footnote2" name="footnote2up"&gt;&lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt;&lt;/a&gt;  portal where they are scanned, digitally captured, and automatically  dispatched. The RFID portal is in conversation digitally with the  originating shipper, other depots, other suppliers, and destinations  along the route, all keeping track, keeping control, and reconfiguring  routing if necessary to optimize things along the way. What used to be  done by humans is now executed as a series of conversations among  remotely located servers.&lt;br /&gt;In both these examples, and all across economies in the developed world,  processes in the physical economy are being entered into the digital  economy, where they are “speaking to” other processes in the digital  economy, in a constant conversation among multiple servers and multiple  semi-intelligent nodes that are updating things, querying things,  checking things off, readjusting things, and eventually connecting back  with processes and humans in the physical economy.&lt;br /&gt;So we can say that another economy—a second economy—of all of these  digitized business processes conversing, executing, and triggering  further actions is silently forming alongside the physical economy.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;Aspen root systems&lt;/h5&gt;If I were to look for adjectives to describe this second economy, I’d  say it is vast, silent, connected, unseen, and autonomous (meaning that  human beings may design it but are not directly involved in running it).  It is remotely executing and global, always on, and endlessly  configurable. It is concurrent—a great computer expression—which means  that everything happens in parallel. It is self-configuring, meaning it  constantly reconfigures itself on the fly, and increasingly it is also  self-organizing, self-architecting, and self-healing.  &lt;br /&gt;These last descriptors sound biological—and they are. In fact, I’m  beginning to think of this second economy, which is under the surface of  the physical economy, as a huge interconnected root system, very much  like the root system for aspen trees. For every acre of aspen trees  above the ground, there’s about ten miles of roots underneath, all  interconnected with one another, “communicating” with each other.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The metaphor isn’t perfect: this emerging second-economy root system is  more complicated than any aspen system, since it’s also making new  connections and new configurations on the fly. But the aspen metaphor is  useful for capturing the reality that the observable physical world of  aspen trees hides an unseen underground root system just as large or  even larger. How large is the unseen second economy? By a rough  back-of-the-envelope calculation (see sidebar, “How fast is the second  economy growing?”), in about two decades the digital economy will reach  the same size as the physical economy. It’s as if there will be another  American economy anchored off San Francisco (or, more in keeping with my  metaphor, slipped in underneath the original economy) and growing all  the while.&lt;br /&gt;Now this second, digital economy isn’t producing anything tangible. It’s  not making my bed in a hotel, or bringing me orange juice in the  morning. But it is running an awful lot of the economy. It’s helping  architects design buildings, it’s tracking sales and inventory, getting  goods from here to there, executing trades and banking operations,  controlling manufacturing equipment, making design calculations, billing  clients, navigating aircraft, helping diagnose patients, and guiding  laparoscopic surgeries. Such operations grow slowly and take time to  form. In any deep transformation, industries do not so much adopt the  new body of technology as &lt;i&gt;encounter&lt;/i&gt; it, and as they do so they create new ways to profit from its possibilities.&lt;br /&gt;The deep transformation I am describing is happening not just in the  United States but in all advanced economies, especially in Europe and  Japan. And its revolutionary scale can only be grasped if we go beyond  my aspen metaphor to another analogy.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;A neural system for the economy&lt;/h5&gt;Recall that in the digital conversations I was describing, something  that occurs in the physical economy is sensed by the second  economy—which then gives back an appropriate response. A truck passes  its load through an RFID sensor or you check in at the airport, a lot of  recomputation takes place, and appropriate physical actions are  triggered.&lt;br /&gt;There’s a parallel in this with how biologists think of intelligence.  I’m not talking about human intelligence or anything that would qualify  as conscious intelligence. Biologists tell us that an organism is  intelligent if it senses something, changes its internal state, and  reacts appropriately. If you put an E. coli bacterium into an uneven  concentration of glucose, it does the appropriate thing by swimming  toward where the glucose is more concentrated. Biologists would call  this intelligent behavior. The bacterium senses something, “computes”  something (although we may not know exactly how), and returns an  appropriate response.&lt;br /&gt;No brain need be involved. A primitive jellyfish doesn’t have a central  nervous system or brain. What it has is a kind of neural layer or nerve  net that lets it sense and react appropriately. I’m arguing that all  these aspen roots—this vast global digital network that is sensing,  “computing,” and reacting appropriately—is starting to constitute a  neural layer for the economy. The second economy constitutes a neural  layer for the physical economy. Just what sort of change is this  qualitatively?&lt;br /&gt;Think of it this way. With the coming of the Industrial  Revolution—roughly from the 1760s, when Watt’s steam engine appeared,  through around 1850 and beyond—the economy developed a muscular system  in the form of machine power. Now it is developing a neural system. This  may sound grandiose, but actually I think the metaphor is valid. Around  1990, computers started seriously to talk to each other, and all these  connections started to happen. The individual machines—servers—are like  neurons, and the axons and synapses are the communication pathways and  linkages that enable them to be in conversation with each other and to  take appropriate action.&lt;br /&gt;Is this the biggest change since the Industrial Revolution? Well,  without sticking my neck out too much, I believe so. In fact, I think it  may well be the biggest change ever in the economy. It is a deep  qualitative change that is bringing intelligent, automatic response to  the economy. There’s no upper limit to this, no place where it has to  end. Now, I’m not interested in science fiction, or predicting the  singularity, or talking about cyborgs. None of that interests me. What I  am saying is that it would be easy to underestimate the degree to which  this is going to make a difference.&lt;br /&gt;I think that for the rest of this century, barring wars and pestilence, a  lot of the story will be the building out of this second economy, an  unseen underground economy that basically is giving us intelligent  reactions to what we do above the ground. For example, if I’m driving in  Los Angeles in 15 years’ time, likely it’ll be a driverless car in a  flow of traffic where my car’s in a conversation with the cars around it  that are in conversation with general traffic and with my car. The  second economy is creating for us—slowly, quietly, and steadily—a  different world.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;A downside&lt;/h5&gt;Of course, as with most changes, there is a downside. I am concerned  that there is an adverse impact on jobs. Productivity increasing, say,  at 2.4 percent in a given year means either that the same number of  people can produce 2.4 percent more output or that we can get the same  output with 2.4 percent fewer people. Both of these are happening. We  are getting more output for each person in the economy, but overall  output, nationally, requires fewer people to produce it. Nowadays, fewer  people are required behind the desk of an airline. Much of the work is  still physical—someone still has to take your luggage and put it on the  belt—but much has vanished into the digital world of sensing, digital  communication, and intelligent response.&lt;br /&gt;Physical jobs are disappearing into the second economy, and I believe  this effect is dwarfing the much more publicized effect of jobs  disappearing to places like India and China.&lt;br /&gt;There are parallels with what has happened before. In the early 20th  century, farm jobs became mechanized and there was less need for farm  labor, and some decades later manufacturing jobs became mechanized and  there was less need for factory labor. Now business processes—many in  the service sector—are becoming “mechanized” and fewer people are  needed, and this is exerting systematic downward pressure on jobs. We  don’t have paralegals in the numbers we used to. Or draftsmen, telephone  operators, typists, or bookkeeping people. A lot of that work is now  done digitally. We do have police and teachers and doctors; where  there’s a need for human judgment and human interaction, we still have  that. But the primary cause of all of the downsizing we’ve had since the  mid-1990s is that a lot of human jobs are disappearing into the second  economy. Not to reappear.&lt;br /&gt;Seeing things this way, it’s not surprising we are still working our way  out of the bad 2008–09 recession with a great deal of joblessness.&lt;br /&gt;There’s a larger lesson to be drawn from this. The second economy will  certainly be the engine of growth and the provider of prosperity for the  rest of this century and beyond, but it may not provide jobs, so there  may be prosperity without full access for many. This suggests to me that  the main challenge of the economy is shifting from &lt;i&gt;producing&lt;/i&gt; prosperity to &lt;i&gt;distributing&lt;/i&gt;  prosperity. The second economy will produce wealth no matter what we  do; distributing that wealth has become the main problem. For centuries,  wealth has traditionally been apportioned in the West through jobs, and  jobs have always been forthcoming. When farm jobs disappeared, we still  had manufacturing jobs, and when these disappeared we migrated to  service jobs. With this digital transformation, this last repository of  jobs is shrinking—fewer of us in the future may have white-collar  business process jobs—and we face a problem.&lt;br /&gt;The system will adjust of course, though I can’t yet say exactly how.  Perhaps some new part of the economy will come forward and generate a  whole new set of jobs. Perhaps we will have short workweeks and long  vacations so there will be more jobs to go around. Perhaps we will have  to subsidize job creation. Perhaps the very idea of a job and of being  productive will change over the next two or three decades. The problem  is by no means insoluble. The good news is that if we do solve it we may  at last have the freedom to invest our energies in creative acts.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;Economic possibilities for our grandchildren&lt;/h5&gt;In 1930, Keynes wrote a famous essay, “Economic possibilities for our  grandchildren.” Reading it now, in the era of those grandchildren, I am  surprised just how accurate it is. Keynes predicts that “the standard  of life in progressive countries one hundred years hence will be between  four and eight times as high as it is to-day.” He rightly warns of  “technological unemployment,” but dares to surmise that “the economic  problem [of producing enough goods] may be solved.” If we had asked him  and his contemporaries how all this might come about, they might have  imagined lots of factories with lots of machines, possibly even with  robots, with the workers in these factories gradually being replaced by  machines and by individual robots.&lt;br /&gt;That is not quite how things have developed. We do have sophisticated  machines, but in the place of personal automation (robots) we have a  collective automation. Underneath the physical economy, with its  physical people and physical tasks, lies a second economy that is  automatic and neurally intelligent, with no upper limit to its buildout.  The prosperity we enjoy and the difficulties with jobs would not have  surprised Keynes, but the means of achieving that prosperity would have.&lt;br /&gt;This second economy that is silently forming—vast, interconnected, and  extraordinarily productive—is creating for us a new economic world. How  we will fare in this world, how we will adapt to it, how we will profit  from it and share its benefits, is very much up to us.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;https://www.mckinseyquarterly.com/Strategy/Growth/The_second_economy_2853&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-2478630357694984729?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/2478630357694984729/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=2478630357694984729' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/2478630357694984729'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/2478630357694984729'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/11/second-economy.html' title='The second economy'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-2322640822755610367</id><published>2011-11-01T01:08:00.001-07:00</published><updated>2011-11-01T01:08:44.830-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='data'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ban hang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='business strategy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saigontimes'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ban do'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vn2020'/><title type='text'>Bán hàng bằng bản đồ phân phối</title><content type='html'>&lt;span class="Content" id="ctl00_cphContent_lblContentHtml"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left" class="SGTOSummary"&gt;  (TBKTSG) - Trung tâm Nghiên cứu kinh doanh và Hỗ trợ doanh nghiệp (BSA)  đã hoàn tất bản đồ phân phối hàng hóa tại sáu tỉnh, thành ĐBSCL, gồm  Trà Vinh, Cần Thơ, Vĩnh Long, An Giang, Tiền Giang và Long An.&lt;/div&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Những con số biết nói&lt;/div&gt;Bản đồ được một nhóm 52 người chuyên trách, đi đến tận hang cùng ngõ  hẻm của các địa phương để khảo sát, báo cáo và vẽ bản đồ bằng công nghệ  học được từ các tập đoàn đa quốc gia trong vòng 14 tháng. Một bức tranh  miêu tả chi tiết về thực trạng và quy mô thị trường hàng tiêu dùng được  phác họa.&lt;br /&gt;Có những điểm bán tấp nập, nhưng cũng có nhiều khu chợ bỏ hoang; có  những kênh phân phối nhộn nhịp, nhưng cũng có những kênh chỉ lác đác vài  người. Cứ thế, nhóm vẽ bản đồ đến tận nơi, ghi nhận tất cả mọi hệ thống  bán lẻ, kho bãi, vận chuyển hàng hóa, hoạt động phân phối hàng hóa thực  tế tại địa phương... cùng tình hình phân phối hàng Việt Nam trên địa  bàn tỉnh, danh mục nhà phân phối, siêu thị, đại lý, chợ, điểm bán...&lt;br /&gt;Những con số từ bản đồ mang đến nhiều ngạc nhiên. Tại sáu tỉnh thành  trên, với dân số chừng 8,6 triệu người, có đến 134.200 điểm bán lớn nhỏ  (không tính các điểm bán rau củ quả, chỉ tính điểm bán hàng công nghệ  phẩm), trung bình chừng hơn 60 người dân có một điểm bán. Ở An Giang,  với dân số chừng 2,2 triệu người, số điểm bán lên đến 34.800 điểm. Con  số này làm không ít người ngạc nhiên, vì gần gấp đôi Cần Thơ, vốn chỉ có  chừng 18.000 điểm bán trên toàn hệ thống chợ, cung đường và khu dân cư.  Trà Vinh cũng có gần 20.000 điểm kinh doanh.&lt;br /&gt;Điểm bán nhiều như thế, nhưng hàng Việt Nam vẫn ít. Bà Vũ Kim Hạnh,  Giám đốc BSA, cho biết tại những phiên chợ, hội chợ, hàng Việt Nam chất  lượng cao được người dân đón nhận nhiệt tình. Nhưng khi kết thúc phiên  chợ, hội chợ lại để lại một khoảng trống, vì doanh nghiệp không đưa hàng  về nông thôn bán tiếp, người dân tìm mua ở chợ không có. Tại các chợ  chủ yếu bán hàng “không rõ nguồn gốc”. Còn điểm bán thì đầy hàng của các  tập đoàn đa quốc gia. Chính điều đó khiến không ít lần BSA bị người dân  “mắng vốn” là “đem doanh nghiệp đi bán dạo”.&lt;br /&gt;Vì thế, việc vẽ bản đồ phân phối cũng là cách giúp doanh nghiệp có được  công cụ tính lại bài toán kinh doanh của mình bằng việc hoạch định lại  chiến lược sản xuất, cung ứng hàng hóa, cùng việc phát triển hệ thống  phân phối, bán hàng. Từ nay đến cuối năm, BSA sẽ tiếp tục khảo sát để  hoàn tất việc vẽ bản đồ hệ thống phân phối hàng Việt Nam tại TPHCM. Sau  đó sẽ tiếp tục mở rộng ra các tỉnh thành khác.&lt;br /&gt;&lt;div class="SGTOSuperTitle"&gt;  Để đưa được hàng hóa về nông thôn&lt;/div&gt;Theo bà Hạnh, điều kiện hiện nay là rất tốt để phát triển thị trường  nông thôn cho hàng Việt Nam, tâm lý người bán lẻ và người tiêu dùng  thuận lợi hơn trước đây.&lt;br /&gt;“Điều kiện rất tốt” là thông tin mà những người đi vẽ bản đồ thu thập  được. Đó là việc những loại hàng thấp cấp, không xuất xứ, có nguy cơ độc  hại đang bị hàng Việt Nam dần lấn át, nhất là hàng thực phẩm, đồ hộp,  đồ ăn liền, nước giải khát, hàng gia dụng. Riêng các loại quần áo, giày  dép, trái cây, bánh kẹo, đồ chơi trẻ em, học cụ học sinh, một số hàng  sành sứ, cơ khí, hàng Trung Quốc vẫn còn chiếm ưu thế.&lt;br /&gt;Một thông tin đắt giá nữa là “ở đâu có người thì ở đó hình thành điểm  bán”. Mạng lưới cửa hàng, điểm bán, cả cố định lẫn di động, hoạt động  thường xuyên, trở thành những mạch máu chạy khắp mọi hang cùng ngõ hẻm.  Những nơi không có đường đủ cho ô tô chạy thì có ghe, xuồng hay xe bán  hàng đẩy tay. Đã từng có một số công ty đa quốc gia phân phối hàng bằng  ghe chuyên dụng.&lt;br /&gt;Theo một khảo sát về thói quen tiêu dùng, 15% người được hỏi cho biết  luôn ưu tiên chọn hàng Việt Nam, 61% thỉnh thoảng chọn mua hàng Việt  Nam, và 24% không ưu tiên chọn hàng Việt Nam. Một thông tin không thể  không lưu ý là “tâm lý chán ghét” hàng không rõ nguồn gốc xuất xứ đã lan  rộng. Hiện nay loại hàng này đang bị người tiêu dùng xa lánh. Đây chính  là thời điểm tốt để doanh nghiệp Việt đưa hàng về nông thôn bán.&lt;br /&gt;Điều mà doanh nghiệp cần làm là không chỉ bao phủ theo chiều rộng, mà  cần phải thâm nhập sâu vùng nông thôn. Những người vẽ bản đồ không khỏi  xuýt xoa trước thực tế là trong khi nhiều doanh nghiệp Việt Nam bỏ sót  thị trường này thì mạng lưới bán hàng của các công ty đa quốc gia thâm  nhập rất sâu. “Họ thâm nhập sâu nhưng không phải thoắt ẩn thoắt hiện mà  thâm nhập rất vững chắc. Họ quản lý các tuyến này với một nhịp độ đều  đặn. Đó chính là bí quyết thành công của họ”, bà Hạnh cho biết.&lt;br /&gt;Điều cần thiết là doanh nghiệp phải có hàng hóa để đưa tới các điểm bán  hàng mà người tiêu dùng hay tìm đến mua, và không để đứt mạch cung ứng  hàng. Tiếp đó, doanh nghiệp cũng cần tổ chức trưng bày hàng hóa, có các  chính sách hợp lý cho giới tiểu thương, giúp họ có thêm động lực bán  hàng. Chính tiểu thương là những nhịp cầu đưa hàng đến tay người tiêu  dùng. Họ cũng là những người tiếp thị sản phẩm hết sức hiệu quả.&lt;br /&gt;Một bước nữa trong việc thúc đẩy phát triển thương mại cũng được BSA  tính đến là hỗ trợ các địa phương trong việc phát triển thương mại cũng  như quản lý nhà nước, với việc tìm hiểu về hệ thống kho tại địa phương,  tìm hiểu sự vận hành của hệ thống chành của các địa phương. Theo bà  Hạnh, BSA có thể tư vấn, cung cấp thông tin về quy luật vận hành, dòng  chảy hàng hóa, chi phí cho hệ thống hậu cần tại địa phương. Để từ đó địa  phương nào muốn thu hút nhiều doanh nghiệp đầu tư thì phải tạo hệ thống  kho, xây dựng cảng, bến xe, tạo điều kiện tốt nhất cho các phương tiện  vận tải hàng hóa.&lt;br /&gt;Bà Vũ Kim Hạnh, Giám đốc BSA, cho biết trung tâm đang chuẩn bị bán các  bản đồ phân phối cho doanh nghiệp, với mức giá 40 triệu đồng/tỉnh/ngành  hàng. Riêng với doanh nghiệp mua trọn gói sáu tỉnh, mức giá sẽ là 200  triệu đồng/tỉnh/ngành hàng.&lt;br /&gt;10 doanh nghiệp tại TPHCM và năm doanh nghiệp phía Bắc đăng ký mua đầu  tiên sẽ được BSA cùng các chuyên gia tư vấn miễn phí cách thức sử dụng  hiệu quả bản đồ. Các thông tin trên bản đồ cũng sẽ được nhóm thực hiện  liên tục cập nhật và điều chỉnh cho đúng với thực tế, nhằm hạn chế tối  đa mức sai số.&lt;br /&gt;BSA có thể hỗ trợ miễn phí cho một số doanh nghiệp gặp khó khăn về ngân  sách, và “chưa có kế hoạch bán cho các công ty đa quốc gia, vốn rất  muốn mua”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.thesaigontimes.vn/Home/kinhdoanh/thuongmai/64358/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-2322640822755610367?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/2322640822755610367/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=2322640822755610367' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/2322640822755610367'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/2322640822755610367'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/11/ban-hang-bang-ban-o-phan-phoi.html' title='Bán hàng bằng bản đồ phân phối'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-7652588748115052130</id><published>2011-10-16T19:34:00.000-07:00</published><updated>2011-10-16T19:34:56.028-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguyen tran bat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kinh te'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='wto'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngo bao chau'/><title type='text'>Đối thoại giữa Ngô Bảo Châu và ông Nguyễn Trần Bạt</title><content type='html'>&lt;i&gt;Đây là bài cuối của loạt bài phỏng vấn, đối thoại thực hiện vào  cuối năm 2010. Thichhoctoan sẽ tiếp tục đi nói chuyện với những người có  nhiều chuyện để nói và hy vọng sẽ có năm bài mới vào dịp năm mới.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;*****&lt;br /&gt;NBC: Xin chào chú Nguyễn Trần Bạt. Qua bài nói chuyện của chú với sinh  viên trường Kinh tế quốc dân và trường Luật, cháu được biết chú được đào  tạo như một kỹ sư, nhưng lại theo học khoa ngữ văn ở trường tổng hợp,  rồi để sau này lại theo học hàm thụ về luật nữa. Chú có nói là chú đi  học Văn vì một người một phụ nữ, còn đi học Luật để chuẩn vị thành nhà  tư vấn đầu tư đầu tiên ở Việt Nam. Cháu thấy bán tin bán nghi. Không nhẽ  chú luôn đi học vì một cái gì đó hay sao ?&lt;br /&gt;NTB: Tôi đi học Văn bởi lúc đó tôi nghĩ rằng trong cuộc đời một người  đàn ông nghiêm túc không có nhiều người đàn bà, cho nên tôi đi học môn  học mà người phụ nữ tôi yêu theo đuổi trong sự xác định rằng đó sẽ là  người bạn đời của mình. Có lẽ số phận đã khuyên tôi làm thế để có được  người đàn bà của tôi một cách trọn vẹn.&lt;br /&gt;Còn việc đi học luật để làm nghề thì đấy là do sinh kế. Tôi nghĩ rằng  lúc trẻ ai cũng phải làm thế. Tôi đã chọn một nghề nghiệp và do đó cũng  phải chọn môn học giúp mình có kiến thức theo đuổi nghề nghiệp đó. Cho  đến giờ tổng kết lại tôi thấy rằng việc học những môn học ấy là những  hạt giống tốt cho tôi những kết quả mà tôi có hôm nay.&lt;br /&gt;NBC: Như một người gắn bó với việc học hành trong cả cuộc đời, chú có  nhận xét như thế nào về sự thay đổi của quan niệm về việc học trong dân  ta trong từng thời kỳ của lịch sử đương đại. Nhìn trẻ con đi học bây  giờ chú có thấy lo không?&lt;br /&gt;NTB: Quan niệm về việc học của người Việt hiện nay đã tốt hơn trước,  có những mục tiêu, có những động cơ thực tế hơn. Trong xã hội hiện nay  người ta không còn quan niệm học là để làm quan và bằng con đường làm  quan để tạo ra các điều kiện sống nữa. Tuy nhiên cái quan niệm mà chúng  ta đang có vẫn đang ở một mức thấp so với sự phát triển của thế giới.&lt;span id="more-106"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nhìn việc học của trẻ con bây giờ tôi cũng có những nỗi lo, đấy là  nỗi lo về việc trẻ con nhận được gì khi đến trường. Nhưng theo tôi việc  trẻ con nhận được gì không nằm trong các bài giảng mà nằm trong các lời  giảng. Tôi có một nỗi lo tiềm ẩn trên hai khía cạnh. Thứ nhất là cách  huấn luyện trẻ con nhặt những thứ mà độ có ích của nó là cần phải xem  xét, nghiên cứu. Thứ hai là năng lực tổ chức những điều mà bọn trẻ nhận  được từ trường học một cách có ích cũng cần phải xem xét.&lt;br /&gt;NBC: Khi được hỏi về phẩm chất quan trọng nhất của một thương nhân,  chú có nói đó là tính lương thiện. Đối với cháu đây quả là một bất ngờ  thú vị. Cháu xin hỏi chú hai câu hỏi rất cũ. Một là, trong thương  trường, lương thiện quá có dễ chết non không ? Hai là, lương thiện là  cái đẻ ra đã có, hay là cái mình phải học tập và rèn luyện để có?&lt;br /&gt;NTB: Nhiều người quan niệm rằng lương thiện quá thì dễ chết, nhưng  không lẽ vì sợ chết mà chúng ta đánh mất tính lương thiện của mình hay  sao? Có người đặt cho tôi câu hỏi tương tự: “Trong môi trường kinh doanh  luôn có chuyện cá lớn nuốt cá bé, có kẻ thắng người thua, có người sống  và người chết thì khái niệm lương thiện được hiểu như thế nào?” Tôi trả  lời rằng: “Lương thiện là không trà đạp lên con người và lợi ích của  con người vì lợi ích của mình. Thất bại trong kinh doanh không bao giờ  đồng nghĩa với cái chết. Cạnh tranh lành mạnh là cạnh tranh không ai  chết, nhưng thua thì có và phải coi thua là chuyện bình thường.&lt;br /&gt;Chúng ta thử tưởng tượng xem, trong một xã hội mà tính lương thiện  không tồn tại nữa thì chúng ta còn gì để sống và xã hội lúc đó sẽ như  thế nào? Lương thiện là một tiên đề trong hệ thống các tiêu chuẩn hình  thành đời sống tinh thần của con người. Lương thiện là thứ mà chúng ta  không thể mặc cả với nó được. Chính tính lương thiện là tiền đề làm tăng  chất lượng của lẽ phải tâm hồn con người. Đây chính là một trong những  năng lực phát triển của con người. Con người lương thiện là con người  luôn giữ gìn khát vọng vươn tới sự thánh thiện của đời sống tâm hồn và  sự phong phú của các phẩm chất tinh thần. Nếu không duy trì hàng ngày  khát vọng đó, con người sẽ sống với tâm hồn khô héo, với trí tuệ lỗi  thời và mọi xúc cảm biến mất.&lt;br /&gt;NBC: Cháu rất đồng ý với chú Bạt khi chú nói về việc phải xây dựng  lại vị trí cao quí của người thầy giáo trong xã hội. Có một câu hỏi mà  cháu muốn đặt cho nhà kinh tế Nguyễn Trần Bạt: giáo viên là công chức  nhà nước, hưởng lương theo thang lương của công chức. Vậy thì làm thế  nào để cải thiện lương cho giáo viên? Theo chú không tăng được lương cho  giáo viên vì nhà nước thiếu tiền hay vì không có cơ chế?&lt;br /&gt;NTB: Không có nhà nước nào thiếu tiền, chỉ có nhà nước không biết  tiêu tiền thì mới thiếu. Chúng ta vẫn thấy ở Mỹ người ta ca ngợi những  tổng thống phân bố ngân sách một cách hợp lý và không làm thâm hụt ngân  sách. Ngược lại, bất kỳ tổng thống nào làm thâm hụt ngân sách cũng đều  bị xã hội chê bai, chỉ trích rất ráo riết. Không phải là nhà nước của  chúng ta không có đủ tiền, vì nhiều khi ngân sách được chi thừa và lãng  phí cho các lĩnh vực khác của xã hội. Vậy tại sao ngân sách dành cho  giáo dục lại không đủ? Bởi vì địa vị của giáo dục vẫn chưa được nhận  thức một cách đầy đủ.&lt;br /&gt;Trong câu hỏi của anh, có một mệnh đề mà chúng ta cần bàn là “giáo  viên là công chức nhà nước”. Tôi cho rằng cấu trúc ra khu vực giáo dục  không nhất thiết phải là nhà nước, cho nên giáo viên cũng không nhất  thiết phải là công chức. Trường học là một bộ phận của xã hội dân sự,  nhà nước không nên biến các trường học thành sở hữu của mình. Cho nên có  lẽ cần có sự điều chỉnh chính sách một cách hợp lý hơn.&lt;br /&gt;NBC: Có ý kiến cho rằng thầy cô giáo ngày xưa, như thời chú đi học,  dạy giỏi, dạy hay hơn thầy cô giáo ngày nay. Trên nguyên tắc, thầy cô  giáo ngày nay được đào tạo có bài bản hơn, được tiếp xúc nhiều hơn với  khoa học tiên tiến, với thế giới. Theo chú thì ý kiến trên có đúng không  và nếu không, tại sao ý kiến này rất phổ biến ?&lt;br /&gt;NTB: Sự hơn của thế hệ sau so với thế hệ trước là một tiên đề. Nếu  đem so trình độ thì một học sinh cỡ tú tài hiện nay có kiến thức toán  xấp xỉ bằng Einstein vào thời kỳ của ông ấy. Nhưng không phải bất kỳ học  sinh nào thời nay cũng có thể trở thành Einstein được. Vấn đề nằm ở con  người, mục tiêu ứng dụng, mục tiêu sáng tạo của nó có lành mạnh thì mới  tạo ra được thành tựu. Thành tựu toán học, thành tựu vật lý hay hoá học  và thành tựu xã hội là khác nhau. Cho nên, nhiệm vụ đặt ra cho những  người thầy ở mọi thế hệ là phải nghiên cứu những cách thức của thời đại  để thổi lên, để kích thích các khả năng có trong mỗi con người.&lt;br /&gt;NBC: Chú Bạt nhắc đi nhắc lại về việc tiếp thu các giá trị văn hóa  phổ quát của nhân loại. Theo chú, làm thế nào để trẻ nhỏ có thể tiếp thu  được những giá trị đó?&lt;br /&gt;NTB: Trong cuốn sách “Cải cách và sự phát triển” Tôi đã nêu ra một  trong bốn cuộc cải cách cơ bản cần được tiến hành là cải cách giáo dục  với nguyên lý phi chính trị hoá giáo dục. Xét về mặt phân tâm học thì  năng lực tiếp nhận của trẻ con vào những lứa tuổi khác nhau thích hợp  với những loại kiến thức khác nhau. Tại sao trẻ con châu Âu nói chuyện  triết học Kant, triết học Hegel… một cách rất nhẹ nhàng? Bởi vì lúc các  em chưa kịp có định kiến thì các em đã được tiếp cận một cách vô thức.  Về mặt phương pháp luận nhận thức mà nói thì kẻ nào vào sớm nhất trong  miền tiềm thức của một con người thì kẻ đó trở thành chủ của bộ não và  cái còn lại là sự lựa chọn của chính kẻ đó. Chúng ta để cho trẻ con làm  quen sớm với một số khái niệm rất hạn chế, và do đó, trẻ con của chúng  ta dù có chương trình tốt đến mấy thì khả năng tiếp cận của chúng cũng  rất thấp. Nếu làm toán, học sinh chúng ta làm rất tốt, nhưng suy tưởng  toán học thì không tốt. Nếu không làm cho các trường đại học, các cơ sở  giáo dục trở nên tự do hơn đối với các tiêu chuẩn bắt buộc phải có về  nhận thức mà hiện nay chúng ta đang phổ biến trong xã hội, thì mọi ý đồ,  mọi khát vọng về cải cách giáo dục đều là vô ích. Chúng ta sẽ có những  sản phẩm giáo dục nói một cách chuẩn hơn về thuật ngữ, có khả năng diễn  đạt một cách trôi chảy cái cũ, nhưng để tìm ra cái mới thì rất khó, mà  nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra cái mới chứ không phải là diễn đạt trôi  chảy cái cũ.&lt;br /&gt;NBC: Chú có nói rằng WTO là một trường học rất lớn. Việt Nam đã nhập  đã được bốn năm. Theo chú, nhà nước và nhân dân ta đã học được những gì  từ trường học này?&lt;br /&gt;NTB: Đã gần bốn năm kể từ khi Việt Nam chính thức gia nhập WTO, có  những kinh nghiệm và những bài học đáng kể mà chúng ta cần rút ra.&lt;br /&gt;Thứ nhất là bài học về tính chuyên nghiệp. Điều quan trọng nhất mà  các doanh nghiệp nhận được là những bài học về tính chuyên nghiệp, về sự  khắt khe của các quan hệ thương mại quốc tế, sự khắt khe về chất lượng  hàng hoá, sự khắt khe của luật pháp quốc tế. Chúng ta chưa chuẩn bị đầy  đủ để tiếp cận với tất cả những đòi hỏi chất lượng của các thị trường  hàng hoá quốc tế, nên chúng ta học được rất nhiều bài, chúng ta thức  tỉnh được rất nhiều chuyện.&lt;br /&gt;Những bài học từ các doanh nghiệp giúp chúng ta hiểu rằng, nếu không  có một bộ máy nhà nước đủ chuyên nghiệp, không có một tổ hợp kiến thức  và một sự chuyển động linh hoạt đủ chuyên nghiệp thì không ứng phó được,  không thể thành công được khi tham gia vào quá trình toàn cầu với tư  cách là thành viên của WTO.&lt;br /&gt;Thứ hai là bài học về sự cân bằng của nền kinh tế. Tôi cho rằng, một  nền kinh tế quốc dân của bất kỳ quốc gia nào cũng chia ra làm hai khu  vực hoặc hai nền kinh tế: nền kinh tế để phục vụ tại chỗ, tạm gọi là nền  kinh tế bản thể (đại diện là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, doanh nghiệp  tư nhân) và nền kinh tế tạo ra sự phát triển, tạo ra năng lực cạnh tranh  quốc tế (đại diện là các tập đoàn lớn). Tập trung tất cả năng lực kinh  tế vào khu vực các tập đoàn lớn để cạnh tranh quốc tế là chúng ta sai.&lt;br /&gt;Khu vực kinh tế nhà nước và các tập đoàn kinh tế lớn có thể tạo ra  một sự đột phá trong quá trình cạnh tranh toàn cầu, kể cả cạnh tranh  quốc tế, nhưng khu vực vừa và nhỏ nói chung và khu vực tư nhân nói riêng  là bộ phận cấu thành nền kinh tế bản thể, nó giải quyết tốt vấn đề công  ăn việc làm, vấn đề thu nhập xã hội ở mức trung bình trở xuống, nó đảm  bảo sản xuất những hàng hoá phù hợp với tiêu chuẩn tiêu dùng nội địa,  tức là nó đảm bảo những nền tảng để ổn định xã hội. Cho nên nhiệm vụ của  nhà nước bây giờ là cân đối lại sự phân bố năng lượng phát triển của  toàn bộ nền kinh tế Việt Nam và đấy chính là cải cách cơ cấu nền kinh  tế.&lt;br /&gt;Thứ ba là chúng ta cần nhận thức rằng hội nhập quốc tế là một năng lực  chứ không phải chỉ là một ý chí. Tất cả những sự dịch chuyển của các  dòng lao động, sự dịch chuyển của các dòng tiền vốn, của các dòng công  nghệ, các dòng hàng hoá là tự do. Tự do trong khuôn khổ WTO là tự do  trong khuôn khổ của những điều chúng ta cam kết. Vì thế, bây giờ chúng  ta hội nhập thực sự hay không và hội nhập đem lại lợi ích gì là kết quả  của năng lực chứ không phải là kết quả của ý chí nữa. Ý chí của nhà  nước, của chính phủ cùng với sự phê chuẩn của Quốc hội về mặt hình thức  là có rồi, nhưng cần phải phổ biến nó đến mọi thành viên của xã hội và  biến nó trở thành trí tuệ, trở thành hiểu biết, trở thành khát vọng, trở  thành nguyện vọng của các lực lượng kinh doanh trong xã hội.&lt;br /&gt;Chúng ta được vào sân chơi, nhưng trở thành kẻ thắng hay kẻ thua là do  kết quả của sự cố gắng của chính chúng ta. Bằng việc tham gia tổ chức  này, chúng ta đã bắt buộc xã hội phải đi vào cái vùng mà ở đó con người  không thể trì hoãn sự cải cách, sự tiến bộ và ỷ lại vào cái vốn cũ được.  Chúng ta buộc phải phấn đấu vươn lên và phải thỏa mãn chất lượng của tổ  chức này cùng với các vòng đàm phán của nó. Liên tục hoàn thiện là đòi  hỏi của tổ chức này, nhưng đòi hỏi ấy không xa rời cuộc sống. Đòi hỏi ấy  gắn liền với chất lượng của cuộc sống thương mại tòan cầu. Chất lượng  của vòng đàm phán phản ánh cái chất lượng dâng lên của đời sống thương  mại toàn cầu. Chúng ta muốn phát triển, muốn thành kẻ sống được trong  môi trường toàn cầu thì chúng ta buộc phải liên tục phấn đấu .&lt;br /&gt;http://ngobaochau.wordpress.com/2011/10/15/h%e1%bb%8fi-chuy%e1%bb%87n-ong-nguy%e1%bb%85n-tr%e1%ba%a7n-b%e1%ba%a1t/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-7652588748115052130?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/7652588748115052130/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=7652588748115052130' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7652588748115052130'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7652588748115052130'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/10/oi-thoai-giua-ngo-bao-chau-va-ong.html' title='Đối thoại giữa Ngô Bảo Châu và ông Nguyễn Trần Bạt'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-7919254679397604218</id><published>2011-10-12T00:16:00.000-07:00</published><updated>2011-10-12T19:15:34.958-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguyen tran bat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='invest consult group'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='doanh nhan'/><title type='text'>Thế nào là doanh nhân?</title><content type='html'>Nhân dịp ra mắt bộ sách &lt;i&gt;Trí tuệ xuất chúng, thiên tài kinh doanh&lt;/i&gt;,  Alpha Books tổ chức buổi tọa đàm "Tinh thần doanh nhân Việt" với sự  tham gia của chuyên gia kinh tế - TS Võ Trí Thành; doanh nhân Nguyễn  Trần Bạt, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc InvestConsult Group; ông Nguyễn  Cảnh Bình, Giám đốc Alpha Books. Rất nhiều vấn đề liên quan đến tinh  thần doanh nhân, thể chế, ý tưởng kinh doanh, tài năng, lập nghiệp... đã  được chia sẻ trong cuộc đối thoại. Thanh Niên xin giới thiệu cùng bạn  đọc phần lược ghi các ý kiến của ông Nguyễn Trần Bạt trả lời cử tọa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thức dậy từ năm 1985&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Trước đây ông làm trong cơ quan nhà nước nhưng là một trong những  người đầu tiên thành lập công ty tư nhân vào cuối những năm 80 thế kỷ  trước. Điều gì đã thôi thúc ông rời bỏ môi trường nhà nước vào thời điểm  đó?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ông Nguyễn Trần Bạt:&lt;/b&gt; Tôi không bỏ cơ quan nhà nước.  Bởi vì thời điểm việc giảm biên chế là giải pháp mang tính sống còn của  nhà nước, tôi rời nhà nước như một sự hy sinh của bản thân chứ không  phải vì chán. Giả sử không có mở cửa có lẽ tôi vẫn là cán bộ nhà nước  như nhiều người.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tại sao ông lại có ý tưởng mở công ty tư vấn đầu tư khi mà xuất thân nền tảng của ông là kỹ sư cầu đường?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Nói một cách chặt chẽ thì tôi là một nhà cơ học ứng dụng. Tôi làm  nghề nghiên cứu, thiết kế các kết cấu được chôn trong đất, tức là các  công trình ngầm. Tôi làm chủ nhiệm bộ môn này tại Viện Khoa học - Công  nghệ giao thông vận tải từ năm 1976 sau khi giải ngũ cho đến khi tôi rời  Viện năm 1986. Tôi không có bản năng của một nhà kinh doanh, vì trước  đó tôi chưa kinh doanh bao giờ. Trước đó xã hội ta không có kinh doanh  chính thống. Tôi thì không làm gì không chính thống. Nhưng là người  nghiên cứu các khía cạnh khác nhau về đời sống xã hội, đời sống chính  trị và những diễn biến quốc tế cuối những năm 70 đưa tôi đến kết luận  rằng chắc chắn cộng đồng các nước XHCN có vấn đề... Tôi có nói với TS  Zbigniew Brzezinski ở Mỹ là tôi dự báo sự sụp đổ này trước ông ta 10  năm. Bởi vì TS Brzezinski có viết một quyển sách có tên là The Grand  Failure.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong điều kiện như vậy, VN chúng ta sống bằng viện trợ, tiến hành chiến  tranh bằng viện trợ. Và chúng ta sống một thời gian khá lâu trong hòa  bình bằng viện trợ đến mức Văn phòng Chính phủ có một Cục phân phối viện  trợ. Tôi nhận thấy chúng ta gặp khó khăn và không cẩn thận là sẽ rơi  vào rối loạn.&lt;br /&gt;Rất may các nhà lãnh đạo VN lúc đó đã không đẩy đất nước đến rối loạn  và chúng ta đã mở cửa. Mở cửa là một phương pháp giải thoát VN ra khỏi  rối loạn. Trong điều kiện mở cửa ấy, người Việt không biết gì về kinh  doanh, về chủ nghĩa tư bản. Còn người phương Tây thì không biết gì về  chủ nghĩa cộng sản, mà chủ nghĩa cộng sản kiểu Việt Nam thì lại càng khó  biết. Thành ra tôi nghĩ rằng chắc chắn hai cộng đồng này khi gặp nhau  sẽ không hiểu nhau. Và chắc chắn họ cần một đối tượng phiên dịch. Tôi  lập công ty để làm việc phiên dịch giúp hai cộng đồng buộc phải hợp tác  với nhau trong tình thế không hiểu biết nhau.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ông có thể chia sẻ một chút về câu chuyện khởi đầu của ông? Hình  như ông là doanh nhân Việt Nam đầu tiên đến New York, vào năm 1985?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Thực tế là muộn hơn một chút, vào năm 1989. Tôi cũng phải nói thế  này, nếu lịch sử không có ai chen ngang, chỉ là các dòng chảy tự nhiên  của thời gian thì có lẽ tôi cũng có vị trí nào đó. Lúc mọi người còn  đang ngủ thì tôi đã thức dậy từ rất sớm. Có lẽ tôi bắt đầu thức từ năm  1985. Thức tỉnh một cách có ý thức về việc học tập các quy luật của nền  kinh tế thị trường thì có lẽ tôi bắt đầu nghiên cứu nó từ 1979.&lt;br /&gt;Từ lúc đó tôi bắt đầu nghĩ và nói thật là bắt đầu học, học giáo trình  đầu tiên về kinh tế học phương Tây của giáo sư Paul A.Samuelson mà tôi  biết Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã chỉ đạo Vụ Kinh tế tổng hợp của Bộ  Ngoại giao dịch. Tôi đọc một cách say mê. Chúng tôi có lẽ vì cái bế tắc  của đất nước mà chịu nghiên cứu, chịu học. Trong lòng thì đầy rẫy các  nỗi đau xót, bức xúc. Cuộc sống thực thì đầy rẫy khó khăn. Nhưng chúng  tôi học và hiểu ra điều ấy đã mạnh dạn lập công ty, công ty không kinh  doanh gì cả ngoài kinh doanh phát triển các quan hệ quốc tế với Việt  Nam.&lt;br /&gt;Và phải nói thật vào thời điểm ấy tôi nổi tiếng ở ngoài VN hơn cả các  quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao của VN. Có kém là chỉ kém những  người đứng đầu thôi. Tôi đến đâu cũng được đón rước. Năm 1989 tôi đến  Úc, được các bạn hữu bố trí đến gặp một số nhà chính trị quan trọng ở  Úc, trong đó có thượng nghị sĩ Kim Beazley, Chủ tịch Công đảng Úc. Lúc  đó Công đảng đang cầm quyền. Khi gặp tôi ông hỏi một cách hơi coi  thường: “Với tư cách là một thương nhân thì ông gặp tôi có chuyện gì?”.  Tôi bảo: “Tôi được giới thiệu rằng ông là một trong những nhà chính trị  thông minh nhất nước Úc. Tôi cũng nói chuyện với nhiều nhà chính trị của  Úc, nhưng tôi dành những điều tôi sắp nói để nói riêng với ông. Nếu ông  thích nghe thì tôi nói, còn nếu không thì tôi xin lỗi, tôi về”. Ông ấy  bảo: “Anh có 15 phút”. Tôi nói rằng: “Thế giới trong thời đại toàn cầu  hóa đang co cụm lại từng khu vực, nước Úc với tư cách là một quốc gia  châu Âu về mặt chủng tộc, là một quốc gia châu Á về mặt địa lý, vậy nước  Úc ở đâu trong xu thế khu vực hóa ấy?”. Ông ấy sững ra và nói: “Xin lỗi  ông, chuyện này quan trọng lắm, tôi không nghe một mình được”. Và thế  là ông ấy kéo tôi sang một phòng khách lớn và mời 1/3 nội các đến. Tôi  đã nói chuyện với họ, trong đó có Bộ trưởng Quốc phòng, Bộ trưởng Tài  chính, Bộ trưởng Giáo dục... và cả mười mấy thượng nghị sĩ nữa. Cuộc nói  chuyện ấy kéo dài 4 tiếng đồng hồ. Và buổi ăn trưa diễn ra tại phòng  làm việc luôn.&lt;br /&gt;Cuối 1989 tôi đến Mỹ dịp lễ Tạ ơn (Thanksgiving). Tôi đi khắp nơi. Có  một nhà ngoại giao nổi tiếng từng cộng tác chặt chẽ với Việt Nam là bà  Virgina Foote đã tổ chức cho tôi buổi nói chuyện với 700 công ty Mỹ ngay  tại Washintgon DC. Tôi đã làm một việc mà có lẽ không người Việt Nam  nào dám làm vào thời điểm đó. Tôi đã đến đặt một nhánh hoa lên bức tường  tưởng niệm những người Mỹ đã chết trong chiến tranh tại Việt Nam. Người  đưa tôi đến là một giáo sư, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ mà tôi quen tại  Việt Nam. Ông ta hỏi tại sao tôi lại làm thế? Tôi trả lời: “Con người  được xem là giống vật thông minh, nó sẽ không mang theo khái niệm hộ  chiếu lên thiên đường”. Khi tôi kể lại câu chuyện này thì ngay lập tức  đã thu hút được cảm tình rộng lớn của cử tọa. Cuộc nói chuyện diễn ra  rất thú vị. Cho đến nay nhiều người vẫn giữ liên lạc với tôi sau hàng  chục năm thông qua những tiếp xúc như vậy. Tôi đến thăm công ty luật của  ông Warren Christopher (Ngoại trưởng Mỹ giai đoạn 1993 - 1997) ở Los  Angeles. Họ tổ chức chiêu đãi và đã mời cả một ngôi sao điện ảnh rất nổi  tiếng lúc đó là Kim Bassinger tham dự. Đến San Francisco ông Jordan,  Thị trưởng, mời tôi đến nói chuyện tại một trong những CLB cổ xưa nhất  của nước Mỹ là CLB Commonwealth... Tất cả những câu chuyện như vậy đã  tạo cho tôi nhiều cơ hội.&lt;br /&gt;Nhưng nguyên nhân mà tôi có được những cơ hội ấy lại bắt đầu ở VN một cách rất thú vị...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;“Cú mua quảng cáo kỳ lạ…” &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&amp;nbsp;&lt;img alt="" src="http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20117/NgocThanh/NTBat.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt; &lt;br /&gt;“Nguyên nhân mà tôi có được những cơ hội ấy lại bắt đầu từ ở VN một  cách rất thú vị”, doanh nhân Nguyễn Trần Bạt nói về bước khởi đầu của  mình. Ông kể: Khi VN còn bị cấm vận, theo luật Mỹ, các công dân của họ  sẽ không được tiêu quá 100 USD/ngày trên lãnh thổ Việt Nam. Cho nên  không đi máy bay được, không ở khách sạn được. Nhà khách Chính phủ ở Ngô  Quyền (Hà Nội) lúc đó rất đắt khách… Tôi có rất nhiều khách. Một hôm có  một phụ&lt;i&gt; nữ đi xe đạp đến gặp tôi và nói: “Tôi nghe nói nếu muốn được hỗ trợ thì đến tìm ông&lt;/i&gt;”.  Đó là nhà báo ảnh Mỹ. Cô ấy cho biết đã đến Tổng cục Du lịch đề nghị hỗ  trợ một chương trình chụp ảnh xuyên Việt. Tổng cục Du lịch đã ra giá  4.000 USD cho chương trình kéo dài một tháng. Nhưng cô ấy không chấp  nhận do quá quy định của Chính phủ Mỹ. Tôi nói tôi sẽ giúp cô. Lúc đó cô  ấy hỏi giá bao nhiêu thì tôi không nói, chỉ bảo cô ấy đưa chương trình.  Tôi phân công anh em dẫn cô ấy đi chụp ảnh, phỏng vấn người này người  kia. Sau khoảng 2 tháng hướng dẫn cô đi đâu gặp ai để làm việc, tôi chỉ  viết biên lai nhận 500 USD tiền thù lao. Cuốn sách của cô ấy ra đời lấy  tên là &lt;i&gt;Miền đất của chín con rồng (The Land Of The Nine Dragons&lt;/i&gt; - tác giả Nevada Wier).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều người lúc đó đã trách tôi là sao lại lấy giá thấp như thế.  Tuy nhiên, sau đó, trên tất cả các phương tiện truyền thông mà cô ấy có  ảnh hưởng, người ta đều nhắc đến tôi. Và ở chương đầu của cuốn sách ảnh  của cô ấy, những gì tôi nói đều được trích dẫn. Các tờ báo Mỹ sau đó khi  nhắc đến VN đều nhắc đến tôi. Thậm chí một tờ báo Mỹ đăng ảnh tôi còn  chú thích “&lt;i&gt;Nguyễn Trần Bạt kẻ khai sinh ra chủ nghĩa tư bản ở VN&lt;/i&gt;”. Vợ tôi lúc đó sợ lắm. &lt;br /&gt;Đó là một cú mua quảng cáo kỳ lạ nhất 25 năm “Đổi mới”. Các bạn thử  nghĩ xem, nếu quảng cáo để được xuất hiện cùng một lúc trên những tờ báo  lớn như vậy trên thế giới, nhất là trên cuốn sách xuất bản đầu tiên về  Việt Nam thì tôi phải mất bao nhiêu tiền? So với mức giá 4.000 USD như  của Tổng cục Du lịch thì tôi vẫn lãi không tưởng tượng được.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Xin vào để ra… &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Sự mở đầu thứ hai, tôi là trường hợp tham gia vào tư nhân hóa công ty  đầu tiên ở Việt Nam. Lúc đó có tiếng rồi, tôi tham gia vào quá trình tư  nhân hóa công ty may mặc của chị Sơn ở TP.HCM (*). Tôi được Crédit  Lyonnais và UNDP mời tham gia và tôi học ở đó rất nhiều “bài” về tư nhân  hóa. Khi các nghị định của Chính phủ về các công ty nằm trong khối sự  nghiệp có thu hết hiệu lực, tôi làm xong cái việc là mời Vụ Văn xã của  Bộ Tài chính kiểm toán công ty tôi trước đó rồi. Tôi có nói với anh Phạm  Vinh lúc đó là Vụ phó, sau này là Vụ trưởng Vụ Tài vụ của Bộ Tư pháp là  anh làm thế nào thì làm, phải chứng minh công ty tôi không có đồng xu  nhỏ nào là tài sản XHCN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi có giấy chứng nhận của Bộ Tài chính xong, tôi làm đơn xin  thành lập doanh nghiệp nhà nước. Bộ trưởng Đỗ Quốc Sam, thầy giáo của  tôi bảo “Không &lt;i&gt;có xu nào của nhà nước mà đòi làm quốc doanh. Không được, ra ngoài&lt;/i&gt;”.  Thế là GS Đỗ Quốc Sam đã đuổi tôi ra ngoài khu vực nhà nước như một  quyết định tư nhân hóa. Mặc dù chúng tôi đã chuẩn bị cho tư nhân hóa từ  trước đó rồi nhưng nếu chúng tôi tỏ thái độ chán Nhà nước, chán CNXH,  chán Đảng thì lúc đó chắc chắn tôi sẽ bị nhìn như một con vật dị dạng  vào thời điểm đó. Nhưng nếu tôi xin “kết hôn” với khu vực nhà nước mà bị  đuổi ra thì tội đó là không phải là tội của tôi. &lt;br /&gt;Đó là 2 kỷ niệm mà tôi muốn kể. &lt;br /&gt;&lt;b&gt;“Doanh nhân” là một bản năng &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tinh thần doanh nhân Việt Nam hiện nay được đánh giá là khá cao,  thậm chí còn cao hơn nhiều quốc gia khác. Tuy nhiên trong quá khứ đã có  nhiều câu chuyện khá đau xót về thân phận các doanh nhân. Ông có thể  kể/đánh giá về những thăng trầm của doanh nhân Việt Nam trong hơn 30 năm  qua?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Thăng trầm lớn nhất của thân phận doanh nhân Việt chính là quan niệm  giá trị của nó trong đời sống văn hóa Việt Nam. Cái rào cản lớn nhất,  cái barie to nhất là cái người ta khinh “bọn” doanh nhân như thế nào.  Trong nhiều năm chúng ta chưa và không chịu tự giải phóng mình ra khỏi  sự cùm kẹp tinh thần. Tôi có viết một quyển sách về tự do. Trong đó tôi  phân chia miền tự do ra làm hai. Tự do bên ngoài là thể chế. Tự do bên  trong là nhận thức, năng lực tự nhận thức của con người… &lt;br /&gt;Người Việt ít người biết được rằng nền tảng của khái niệm xã hội dân  sự là bắt đầu từ khái niệm công ty. Cho đến giờ vẫn cãi nhau là có được  phép xây dựng xã hội dân sự hay không, các tổ chức xã hội dân sự không?  Nên luật về nó đang nằm đắp chiếu đâu đó. Người ta vẫn ngại các tổ chức,  cái được gọi là xã hội dân sự. Nhưng người ta quên tổ chức xã hội dân  sự căn bản nhất của mọi xã hội chính là doanh nghiệp. Họ không muốn ghép  khái niệm công ty vào trong khái niệm xã hội dân sự. &lt;br /&gt;Nếu không xây dựng công ty cho mình thì mình không có một miền đất  tối thiểu hay miền đất cắm dùi về tinh thần của con người để sống một  cách độc lập. Đó là công cụ xây dựng không gian tự do cho riêng mỗi một  con người. Khi nói về tinh thần kinh doanh phải nhìn nhận rằng xây dựng  công ty chính là xây dựng những tế bào cơ bản của xã hội dân sự và các  bạn mới thấy được chúng ta tự do. Muốn xây dựng phải yêu nó và hiểu giá  trị thật của nó. &lt;br /&gt;Nghề nghiệp và công việc của tôi ở vào tuyến đầu của những xung đột  chính trị xã hội vào những năm 1990. Đó là giao du và lôi kéo chủ nghĩa  tư bản vào Việt Nam. Phải vượt qua tất cả và còn phải làm sáng tỏ nhiều  nhận thức ở đội ngũ những người chịu trách nhiệm quản lý đất nước, phải  cấy từng thuật ngữ, và phải gọi khéo đi từng khái niệm căn bản một… Bây  giờ mới có một miền rất rộng lớn để các bạn tự do, chỉ cần vượt qua mình  để thành lập được công ty. &lt;br /&gt;Rủi ro là có trên tất cả các khía cạnh. Rủi ro là miền đất khống chế  người Việt vì thế nên người Việt mới buộc phải cân nhắc nhiều quá. Buộc  phải khích lệ nhiều quá. Buộc phải có ngày 13.10 là Ngày Doanh nhân.  Trên thế giới chẳng có nước nào có Ngày Doanh nhân cả. “Doanh nhân” là  một bản năng tự nhiên của con người. “Doanh nhân” là hành vi bản năng  gần với các hành vi có tính chất sinh học. Nhưng chúng ta lại phải cần  có một ngày để khích lệ. Chỉ nguyên việc phải ra đời một ngày để khích  lệ hành vi mang tính bản năng ấy đã là một hành vi mang tính tiêu cực  rồi. &lt;br /&gt;&lt;b&gt;“Những khoảng trống mênh mông” &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Thế hệ các ông khởi đầu trong một thời kỳ rất khó khăn nhưng đó  cũng là thời kỳ còn nhiều khoảng trống. Theo ông, thế hệ doanh nhân ngày  nay còn khoảng trống nào, cơ hội nào để nắm bắt và cạnh tranh với các  ông?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Các bạn không có cơ hội cạnh tranh với tôi nữa vì tôi về đích rồi  (cười). Tôi giờ là một kẻ quan sát cuộc đua của các bạn. Bạn hỏi có còn  khoảng trống nào? Tôi xin trả lời là chúng ta có mọi khoảng trống. Nếu  nhìn cuộc đời theo mặt phẳng, chúng ta thấy đông đúc lắm, chật chội lắm.  Nhưng nếu dựng trục Z lên chúng ta sẽ thấy khoảng trống còn mênh mông.  Tôi nghĩ chúng ta có thể kinh doanh ở level chúng ta thấy đông đúc, có  va chạm vui vẻ. Cạnh tranh cũng vui vẻ lắm chứ không chỉ có giết nhau  đâu. Buôn có bạn, bán có phường mà. Sự tụ họp thành phường hội là niềm  vui mà buôn bán kinh doanh mang lại. Nếu nói những người làm kinh doanh  khó tâm sự với nhau là không đúng, không hiểu lớp trẻ đâu. Họ chia sẻ và  thậm chí là thưởng thức cả sự thất bại nữa. Tôi hiểu tâm lý ấy. &lt;br /&gt;Nhưng nếu các bạn nhìn lên trên cái tầng mà các bạn thấy đông đúc các  bạn sẽ thấy còn những khoảng trống mênh mông. Chiếm lĩnh cái khoảng  trống ấy là tài chính và ngân hàng. Trong một quyển sách mà tôi có nói  đó là sự lộng hành của yếu tố trí thức trong nền kinh tế hiện đại. Không  có chính phủ nào, tổng thống nào hay nhà nước nào có thể hiểu hết thủ  thuật các nhà tài chính hiện đại. Nó có thể lừa toàn bộ các chính phủ và  thậm chí là cả loài người về các khái niệm phái sinh. Đấy là điều tôi  đã cảnh báo cách đây 5 năm. &lt;br /&gt;Tôi cho rằng khoảng trống là mênh mông. Nếu cảm thấy mặt bằng đang  sống “chật chội” các bạn có thể mạnh dạn lên tầng 10 kinh doanh, không  sao cả. Xã hội hiện đại hoàn toàn có khả năng kết nối giữa các tầng  không liên tục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đâu là tài năng thực sự?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Trong cuốn sách Đối thoại với tương lai ông có nhắc đến các khái  niệm Tự do, Tự lập, Tự trọng. Theo ông doanh nhân Việt đã có được bao  nhiêu chữ “tự” trong đó rồi?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right" style="height: 205px; width: 106px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: #7f7f7f;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.thanhnien.com.vn/Picture201110/HuynhThang/DN.bmp" /&gt;&lt;br /&gt;Doanh nhân NGUYỄN TRẦN BẠT&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;Tự do là một khái niệm tự nhiên, có trước khi cả con người sinh ra.  Tự do là của thượng đế, của trời đất, thuộc về tự nhiên. Không có nhà  nước nào được gọi là tiến bộ nếu tẩy chay khái niệm này. Nhưng Tự do  không phải là muốn làm gì thì làm. Tự do bên trong mình, ý nghĩ của mình  thì muốn nghĩ gì thì nghĩ. Nhưng hành động thì phải chiếu cố đến quyền  ấy, quyền tự nhiên của người khác. Cái đó tạo nên nhà nước. Sự không  giẫm đạp lên các quyền (tương tự) của nhau là bản chất triết học của nhà  nước. Không nghĩ ra được điều ấy thì không có đủ tư tưởng để xây dựng  nhà nước. &lt;br /&gt;Hai là Tự lập, đây là một phẩm hạnh. Muốn làm người phải tự lập. Và nếu không tự lập thì lãng phí Tự do. &lt;br /&gt;Tự trọng là một thái độ đạo đức. Nhiều người hay nhầm lẫn giữa Tự  trọng và Tự ái. Tự ái mang lại các sự khúc mắc có chất lượng bất hạnh.  Tự trọng thì không, Tự trọng nuốt vào bên trong tạo ra ý chí cho con  người. &lt;br /&gt;Đấy là 3 khái niệm cũng bắt đầu bằng chữ “tự” nhưng là 3 phạm trù  khác nhau của đời sống. Việc phân biệt là rất cần thiết để minh bạch  trong nhận thức. Còn trong đời sống người nào có ba phẩm chất ấy các bạn  chỉ cần nhìn vào mặt là biết ngay thôi. &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Họ là người tài? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Có thể nói tùy định nghĩa người tài là như thế nào. Tài năng là khái  niệm nhân tạo và mọi người đều định nghĩa cả. Ở nước ta vài chục năm  trước đây khi bầu chọn giáo sư thì có cả bà bếp trưởng tham gia bỏ phiếu  cơ mà. Thầy của tôi, GS Đỗ Quốc Sam, GS Đặng Hữu khi được lựa chọn làm  giáo sư thì trong hội đồng bỏ phiếu có cả người nấu bếp của khoa. Tôi đã  dự những cuộc bỏ phiếu như thế. &lt;br /&gt;Tùy quan niệm, định nghĩa đòi hỏi mà chúng ta có định nghĩa tài năng  là như thế nào. Nhưng tôi luôn nghĩ rằng tài năng là cái phải đi tìm nó.  Đem quyền lợi, tiền bạc ra nhử rất nhiều kẻ bất tài chạy đến, còn người  tài chạy xa. Các bạn cứ đo độ xoay mình của véc-tơ của một con người  trước quyền lợi, các bạn sẽ thấy được đâu là tài năng thật sự.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Doanh nhân và thể chế&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Thời điểm cuối những năm 90 thế kỷ trước, đất nước ta hết sức khó  khăn và cũng từ đó có những bước chuyển đổi và tạo ra một thế hệ những  doanh nhân như ông. Hoàn cảnh hiện tại của VN hiện nay cũng đầy những  khó khăn. Theo ông liệu đây có phải thời điểm thích hợp để sản sinh ra  một thế hệ doanh nhân mới với những tinh thần doanh nhân mới hay không?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Đây là một câu hỏi rất thông minh. Rất có thể là như thế. Và tôi đang  nghĩ sự bế tắc của thời điểm chúng ta đang sống đây không chỉ ra đời  một thế hệ doanh nhân mới mà rất có thể còn ra đời những thế hệ mới  khác. Báo hiệu một sự xoay chuyển, một sự đổi mới khác của đất nước theo  hướng tích cực. &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Thời điểm lập nghiệp của thế hệ doanh nhân hiện nay khác nhiều  với thời kỳ của ông. Vậy theo ông các doanh nhân cần xây dựng lòng tin  với thể chế như thế nào?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Tôi chưa bao giờ đặt lòng tin vào bất cứ thể chế nào. Cho nên nói  doanh nhân cần phải xây dựng lòng tin vào thể chế như thế nào là không  đúng. Doanh nhân tin vào sức mạnh của mình để vượt qua bất cứ sự cản trở  nào của thể chế. Đấy là bản lĩnh của kinh doanh. Không nên xét nghiệm  bản lĩnh của doanh nhân dựa vào thái độ của nó với thể chế mà phải xem  nghệ thuật của nó vượt qua trở ngại từ các thể chế như thế nào. Mọi tiến  bộ trên thế giới đều là kết quả của nghệ thuật ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right" border="0" cellpadding="3" cellspacing="2" rules="all" style="height: 25px; width: 250px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="left" style="background-color: #3068f8; height: 8px;" valign="middle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="left" style="background-color: #e3edf7;"&gt;&lt;span style="color: navy; font-size: 13px;"&gt;             ''Kinh doanh là một cuộc leo núi, bắt đầu bằng niềm say  mê. Những thứ còn lại như phương tiện, vốn liếng, kinh nghiệm... các bạn  sẽ nhặt dọc đường'' - Doanh nhân &lt;b&gt;NGUYỄN TRẦN BẠT&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="left" style="background-color: #3068f8; height: 2px;" valign="middle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;i&gt;Xin hỏi ông có cách gì để doanh nhân tự khích lệ mình và những người xung quanh khi mất tinh thần?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Nỗi buồn hằng ngày của một con người đối với công việc của mình, với  con cái, gia đình là chuyện xuất hiện thường xuyên. Vì thế không nên  nhầm lẫn sự lo lắng mang tính bản năng của một con người với sự lo lắng  có tính chất xã hội, chính trị. Lo lắng những tác động tiêu cực của thể  chế đến công cuộc kinh doanh của mình là việc phải làm hằng ngày của các  nhà kinh doanh. Có lần tôi đến nói chuyện ở Trường Đảng Nghệ An. Có một  anh đứng lên nói với tôi rằng &lt;i&gt;“Tôi đến nghe chuyện kinh doanh mà từ  sáng đến giờ ông toàn nói chuyện chính trị. Lần sau biết thế này tôi sẽ  không đến nghe ông nữa. Ông cảm thấy điều đó thế nào?”.&lt;/i&gt; Tôi trả  lời, anh vừa gọi tôi là doanh nhân thành đạt, vậy tôi xin nhắc anh là  một doanh nhân thì không bao giờ bỏ về khi nghe chuyện chính trị. Anh  nghiên cứu thể chế như một điều kiện biên của kinh tế. Anh hiểu nó và  trong chừng mực nào đó có tác động tích cực đến sự “nở ra” của nó, từ  lượng đến chất tạo ra tính chất cách mạng. &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chín chắn, tinh khôn và thiển cận&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Các anh có nói dường như lớp doanh nhân trẻ ngày nay rất thực dụng  với việc kinh doanh mà ít có sự có say mê trong kinh doanh. Tôi không  đồng ý vì cho rằng lớp trẻ vẫn có say mê. Nhưng chỉ có say mê thì chưa  đủ, làm thế nào để có thể kinh doanh khi mà họ không có những điều kiện  khác, ví dụ như vốn...&lt;br /&gt;Trong một buổi nói chuyện ở ĐH Tài chính, một bạn sinh viên nữ có hỏi  tôi là chúng cháu khi đi xin việc đến đâu cũng bị đòi phải có 2 năm  kinh nghiệm, vậy chúng cháu phải làm thế nào. Tôi có nói thế thì đừng  xin việc ở những chỗ như vậy nữa. Không có kẻ dại nào khi lấy vợ lại đòi  vợ mình có 2 năm kinh nghiệm cả. Cứ làm đi. Tôi có quen một người bạn,  là giáo sư đại học hẳn hoi. Anh ta định kinh doanh và có nói với tôi là  đã chuẩn bị thế này, thế kia. Nhưng sau nhiều năm không thấy kinh doanh  gì. Sau đó anh ấy có đến gặp tôi và muốn thảo luận thêm với tôi về việc  kinh doanh. Tôi bảo anh ấy, này cậu, cậu như một kẻ leo núi, đã có đủ  tất cả, có giày, có dây, có móc. Mỗi tội là cậu không chịu leo. Kinh  doanh là một cuộc leo núi, bắt đầu bằng niềm say mê. Những thứ còn lại  như phương tiện, vốn liếng, kinh nghiệm... các bạn sẽ nhặt dọc đường. &lt;br /&gt;Vấn đề là phải xây dựng cho được teamwork của mình và hạt nhân đầu  tiên chính là ý đồ của mình. Sự chín chắn của kẻ bắt đầu là ở ý đồ. Sự  tinh khôn của kẻ bắt đầu là biết nhặt dọc đường những thứ mình gặp. Chín  chắn là biết giấu bớt những lợi tức mình nhặt được dọc đường để phòng  những lúc khó khăn. Tôi thấy một nhược điểm rất rõ của một số doanh nhân  hiện nay đó là tiêu hoang một cách vô lối nhằm thị uy với xã hội về sự  kiếm được của mình. Đó là biểu hiện quan trọng nhất của sự thiển cận.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-7919254679397604218?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/7919254679397604218/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=7919254679397604218' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7919254679397604218'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7919254679397604218'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/10/ngay-doanh-nhan-viet-nam-1310-ky-1-tinh.html' title='Thế nào là doanh nhân?'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-148824091100106898</id><published>2011-10-02T21:14:00.000-07:00</published><updated>2011-10-02T21:14:56.975-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kinh te'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='le dang doanh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lam phat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bat on'/><title type='text'>TS. Lê Đăng Doanh: “Cần có đổi mới lần hai”</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Hỏi ông có bi quan quá  không khi khẳng định rằng, “không nghi ngờ gì nữa, tình hình kinh tế -  xã hội nước ta đang ở tình trạng xấu nhất từ năm 1991 đến nay”, ông liền  hỏi lại, “thế bạn thấy có ai phản đối không?”.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Câu  chuyện giữa VnEconomy với TS. Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện  Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương, diễn ra khi không khí của &lt;a href="http://vneconomy.vn/20110923082730144P0C9920/on-dinh-vi-mo-kien-nghi-nhieu-thuc-hien-chua-bao-nhieu.htm" style="font-size: 11pt;"&gt;cuộc hội thảo về các vấn đề kinh tế vĩ mô do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội tổ chức &lt;/a&gt;cuối tuần qua tại Tp.HCM vẫn còn đang “nóng hổi”.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Là  diễn giả đăng đàn thứ ba với chủ đề “Điều chỉnh kế hoạch 5 năm 2011 -  2015, tái cơ cấu và cải cách kinh tế” tại hội thảo này, ông Doanh đã hơn  một lần nhấn mạnh rằng cần phải nhìn thẳng vào sự thật và “cần có đổi  mới lần hai” một cách sâu sắc, toàn diện.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-weight: bold;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Phải nói thẳng&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Thưa ông, nhận định nền kinh tế đang ở tình trạng &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;“xấu nhất từ năm 1991”&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt; đã được “kiểm nghiệm” ở diễn đàn nào chưa?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-style: italic;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Chưa đâu, đây là lần đầu tiên tôi đưa ra nhận định này.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Các  ý kiến tại hội thảo đều rất dễ dàng thống nhất là nền kinh tế đang rất  khó khăn, song nếu khái quát như ông thì liệu có vội vàng quá không?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-style: italic;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Thì bạn đã nghe cả tại hội thảo rồi đấy. Phải nói thẳng là tình hình đang rất xấu.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Xét  về tất cả các tiêu chí kinh tế vĩ mô như lạm phát, bội chi ngân sách,  thâm hụt thương mại, cán cân thanh toán quốc tế, nợ nước ngoài và nợ  công, tỷ giá đồng tiền Việt Nam cũng như sự giảm sút niềm tin của người  dân, nhà đầu tư trong nước và ngoài nước… đều đang ở mức trầm trọng.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Đáng  chú ý là sức khỏe của hệ thống ngân hàng bộc lộ nhiều vấn đề, tỷ lệ nợ  xấu tăng lên. Mức tín nhiệm của Việt Nam bị các công ty nước ngoài hạ  thấp đến mức B-, tức là mức thấp nhất trước mức C.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Xếp  hạng năng lực cạnh tranh của Việt Nam bị giảm 6 bậc trong năm 2011,  xuống vị trí 65 trên 142 nền kinh tế. Tích lũy từ nội bộ kinh tế liên  tục giảm sút, để duy trì mức đầu tư cao, nước ta đã tăng vay mượn nước  ngoài, không chỉ qua nguồn ODA mà còn cả qua các kênh bán trái phiếu  chính phủ trên thị trường tài chính quốc tế và bảo lãnh cho doanh nghiệp  nhà nước vay mượn thương mại với lãi suất cao. Số nợ của khu vực doanh  nghiệp nói chung, kể cả doanh nghiệp tư nhân kinh doanh bất động sản  cũng tăng cao rồi.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Nợ  nước ngoài lên đến 42% GDP, cao nhất từ 1998 đến nay. Nếu tính thêm nợ  của các doanh nghiệp nhà nước mà chính phủ bảo lãnh và phải trả nợ thay  khi doanh nghiệp chưa trả được, như trường hợp xi măng Đồng Bành vừa  qua, thì tổng số nợ đã vượt quá 100% GDP.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Một  vấn đề nữa rất đáng chú ý hiện nay là chênh lệch giàu-nghèo tăng lên rõ  rệt. Đặc biệt, bên cạnh những người nghèo gặp khó khăn rất lớn trong  đời sống, chữa bệnh, cho con đi học..., đã xuất hiện những hiện tượng  phô bày sự giàu có, xa hoa theo kiểu trọc phú, rất xa lạ với truyền  thống dân tộc và định hướng xã hội chủ nghĩa của đất nước.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Rồi,  tội ác hình sự, các hành vi bạo lực và các tệ nạn xã hội tăng nhanh,  tình hình trật tự xã hội có diễn biến phức tạp, người dân lương thiện  cảm thấy kém an toàn khi đi ra đường hay đến nơi đông người.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Nhưng thưa ông, chúng ta vẫn thường nghe các đánh giá là kinh tế - xã hội đang có chuyển biến tích cực?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tất  nhiên hiện thực là bức tranh nhiều màu sắc. Bên cạnh những “khoảng tối”  như tôi vừa nói thì cũng có điểm sáng, như sản xuất nông nghiệp đạt  khá, xuất khẩu, trong đó có xuất khẩu gạo… vẫn tăng.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Bên  cạnh hàng nghìn doanh nghiệp phải ngừng sản xuất thì cũng có doanh  nghiệp làm ăn được. Ví dụ doanh nghiệp Mỹ Lan ở Trà Vinh chế ra vật liệu  nano xuất khẩu, hay gốm sứ Minh Long cũng có công nghệ tiên tiến, sản  phẩm có năng lực cạnh tranh…&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Những  điểm sáng như vậy có thể tìm thấy ở tất cả các lĩnh vực, các địa  phương, nhưng chính những doanh nghiệp này cũng đang gặp khó khăn vì lãi  suất cao, lạm phát làm chi phí đầu vào tăng nhanh.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Những điểm sáng đó mình phải thừa nhận, song một vài con én nhỏ không làm nên mùa xuân, không làm thay đổi được cục diện.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Vậy  nên đã đến lúc nhìn thẳng vào sự thật, phải có sự chuyển hướng chiến  lược để khôi phục lại niềm tin của dân và các nhà đầu tư.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-weight: bold;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;“Đổi mới lần hai”&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Xin  mạn phép hỏi ông, ông nghĩ sao khi có ý kiến cho rằng, dù sao khi đã  nghỉ hưu rồi thì cũng dễ “nói mạnh” hơn khi còn đương chức?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Với  tôi thì không phải, tôi luôn luôn nói sự thật, vì thế nhiều phen sóng  gió lắm rồi đấy, nhưng chắc bạn không biết rõ vì khi ấy bạn còn trẻ.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Còn  ở tình thế hiện nay thì tôi thấy cả các anh đương chức cũng nói thẳng  là chúng ta không nên ảo tưởng nữa, và nếu không điều chỉnh cho sát thực  tế hơn thì kế hoạch 5 năm tới sẽ không thể thực hiện được.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Bởi  thế nên ông mới kiến nghị “tình hình kinh tế-xã hội rất không bình  thường này cần được phản ánh trung thực với Quốc hội để có quyết sách  thích hợp cho 5 năm tới và năm 2012”?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Theo  tôi thì đã đến lúc Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất cần có quyết  định cải cách mạnh mẽ, mà tôi tạm gọi là đổi mới lần thứ hai, để tránh  khủng hoảng.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Như  đã nói, cần điều chỉnh kế hoạch 5 năm tới. Trước mắt, cần có kế hoạch  ổn định kinh tế vĩ mô gắn liền với tái cơ cấu và cải cách toàn diện  trong ít nhất là hai năm 2012-2013, trước khi tiếp tục thực hiện các mục  tiêu của kế hoạch 5 năm 2011-2015. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Mục  tiêu của kế hoạch này là giảm lạm phát, bội chi ngân sách, nhập siêu,  cải thiện rõ rệt các chỉ tiêu kinh tế vĩ mô bằng những cải cách mạnh mẽ  trong thu-chi ngân sách, cắt giảm mạnh mẽ đầu tư công, thực hiện công  khai minh bạch trong chi tiêu ngân sách, hoạt động đầu tư, thực hiện  tinh giảm bộ máy nhà nước đã phình to lên nhanh chóng trong thời gian  qua, cắt giảm biên chế hành chính.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Cần  sửa đổi, bổ sung Luật Ngân sách, giảm hẳn các khoản chi tiêu còn để  ngoài ngân sách, thực hiện sự giám sát đầy đủ, chặt chẽ của Quốc hội và  các cơ quan dân cử về chi tiêu ngân sách. Cần sửa đổi, bổ sung Luật Mua  sắm công, ban hành Luật Đầu tư công nhằm hạn chế tham nhũng, lãng phí,  chia chác trong nhóm lợi ích.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Khâu  trọng tâm là cải cách các tập đoàn kinh tế nhà nước, doanh nghiệp nhà  nước, đẩy mạnh cổ phần hóa, thực hiện mô hình quản lý‎ dựa trên kết quả,  công khai minh bạch như những công ty niêm yết trên thị trường chứng  khoán.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Khác với  lần đổi mới thứ nhất - chủ yếu là cởi trói và giải phóng sức sản xuất,  được sự ủng hộ của đông đảo nông dân và quảng đại quần chúng - đổi mới  lần này đòi hỏi phải nâng cao chất lượng của bộ máy, chính sách, phải  tiến hành phẫu thuật, cắt bỏ những ung nhọt đang gây ra những căn bệnh  kéo dài của nền kinh tế và xã hội. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Có  thể, một số nhóm lợi ích đang được hưởng lợi lớn sẽ không ủng hộ một  cuộc đổi mới như vậy. Đó là nhiệm vụ khó khăn cần phải vượt qua, và cũng  là sứ mệnh vẻ vang của thế hệ lãnh đạo hiện nay.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Phản biện chính sách cần được làm chu đáo hơn&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Trong  số các giải pháp để “chữa bệnh” bất ổn, nhiều ý kiến đặc biệt nhấn mạnh  đến việc giảm thu, giảm chi và tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước, ông có  chia sẻ?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Giảm thu, giảm chi thì rất đúng rồi. Tập trung ổn định vĩ mô và phải khoan sức dân, bớt thuế bớt chi tiêu đi.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tôi  cho rằng cần phải phát động phong trào toàn dân cần kiệm xây dựng và  bảo vệ Tổ quốc. Một vị giáo sư người Nhật nói với tôi trước đây ông ấy  đến Việt Nam thì được mời rượu Johnnie Walker đỏ, còn bây giờ thì họ mời  Chivas giá mười mấy triệu. Và ôtô người Việt đi cũng sang hơn trước đây  nhiều. Ở Nhật, không bao giờ một quan chức nào có thể mời bạn uống rượu  sang như vậy bằng tiền ngân sách.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Vì thế cần phải tiết kiệm, trong đó thì cơ quan nhà nước cần gương mẫu trước.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Còn  về tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước thì tôi đã nói nhiều lần là cơ  chế quản lý của doanh nghiệp Việt Nam rất kém, nhưng không phải là không  khắc phục được.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Đi  Trung Quốc, tôi được Phó thủ tướng phụ trách công nghiệp của Trung Quốc  cho biết là đã áp dụng chế độ quản lý theo hiệu quả, nhưng doanh nghiệp  nhà nước bên đó cũng còn rất nhiều vấn đề.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Hỏi  thế làm thế nào để khắc phục thì ông ấy cho biết là yêu cầu một nhóm  các nhà khoa học, các chuyên gia khảo sát và đề ra một hệ tiêu chí, như  phải tăng năng suất bao nhiêu, đổi mới công nghệ thế nào, lương thưởng  bao nhiêu… sau đó công khai đăng lên. Ai có phương án thì gửi đến, rồi  mời hội đồng nghe báo cáo, bỏ phiếu kín, người được phiếu cao nhất thì  bổ nhiệm làm lãnh đạo 3 năm. Năm đầu làm không tốt thì không lên lương,  năm thứ hai vẫn không làm được thì hủy hợp đồng không cho làm nữa và  thay băng người khác.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tại sao họ làm được mà Việt Nam mình chưa làm được?&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-style: italic;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Nhân  nói đến vai trò của các nhà khoa học và chuyên gia kinh tế, có chuyên  gia tự phê là ý kiến nào cũng nhấn mạnh phải tái cơ cấu nền kinh tế,  nhưng để góp ý cho Chính phủ tái cơ cấu bắt đầu từ đâu thì đội ngũ các  nhà khoa học cũng chưa làm được nhiều. Ông có thấy “chạnh lòng” không ạ?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Lần  gần đây nhất được mời đến hội nghị tham vấn cho Chính phủ thì tôi lại  đang hội thảo ở nước ngoài nên không dự được, rất tiếc.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Đóng góp cá nhân thì có cũng có thể chưa đáp ứng được yêu cầu, nhưng tôi nghĩ chúng tôi luôn cố gắng đóng góp.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Chỉ  có điều vai trò phản biện cũng chưa được coi trọng đúng mức, thể hiện ở  cách làm vội vã. Thông báo trước hai ngày bảo mời anh đến thì làm sao  mà chuẩn bị tốt được. Lẽ ra anh phải đặt hàng trước một số vấn đề để  người tư vấn có thời gian chuẩn bị thật tốt. Sản phẩm 24 tiếng dĩ nhiên  phải khác với sản phẩm được nghiên cứu nghiêm túc trong 2, 3 tháng chứ.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Cho dù như vậy thì có còn hơn không, thưa ông?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Rõ ràng chứ, chỉ có điều cần mở rộng hơn nữa. Tôi tin là nếu có quyết tâm cải cách, chúng ta sẽ làm được, làm tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://vneconomy.vn/20110928090152763P0C5/ca-phe-cuoi-tuan-can-co-doi-moi-lan-hai.htm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-148824091100106898?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/148824091100106898/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=148824091100106898' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/148824091100106898'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/148824091100106898'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/10/ts-le-ang-doanh-can-co-oi-moi-lan-hai.html' title='TS. Lê Đăng Doanh: “Cần có đổi mới lần hai”'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-2650765263787571662</id><published>2011-09-27T22:08:00.000-07:00</published><updated>2011-09-27T22:08:46.052-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='depression'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='greece'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='recession'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nouriel roubini'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='usd'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='euro'/><title type='text'>How to Prevent a Depression</title><content type='html'>&lt;div class="instapaper_body"&gt;AMSTERDAM – The latest economic data  suggests that recession is returning to most advanced economies, with  financial markets now reaching levels of stress unseen since the  collapse of Lehman Brothers in 2008. The risks of an economic and  financial crisis even worse than the previous one – now involving not  just the private sector, but also near-insolvent sovereigns – are  significant. So, what can be done to minimize the fallout of another  economic contraction and prevent a deeper depression and financial  meltdown?&lt;br /&gt;First, we must accept that austerity measures, necessary to avoid a  fiscal train wreck, have recessionary effects on output. So, if  countries in the eurozone’s periphery are forced to undertake fiscal  austerity, countries able to provide short-term stimulus should do so  and postpone their own austerity efforts. These countries include the  United States, the United Kingdom, Germany, the core of the eurozone,  and Japan. Infrastructure banks that finance needed public  infrastructure should be created as well.&lt;br /&gt;Second, while monetary policy has limited impact when the problems  are excessive debt and insolvency rather than illiquidity, credit  easing, rather than just quantitative easing, can be helpful. The  European Central Bank should reverse its mistaken decision to hike  interest rates. More monetary and credit easing is also required for the  US Federal Reserve, the Bank of Japan, the Bank of England, and the  Swiss National Bank. Inflation will soon be the last problem that  central banks will fear, as renewed slack in goods, labor, real estate,  and commodity markets feeds disinflationary pressures.&lt;br /&gt;Third, to restore credit growth, eurozone banks and banking systems  that are under-capitalized should be strengthened with public financing  in a European Union-wide program. To avoid an additional credit crunch  as banks deleverage, banks should be given some short-term forbearance  on capital and liquidity requirements. Also, since the US and EU  financial systems remain unlikely to provide credit to small and  medium-size enterprises, direct government provision of credit to  solvent but illiquid SMEs is essential.&lt;br /&gt;Fourth, large-scale liquidity provision for solvent governments is  necessary to avoid a spike in spreads and loss of market access that  would turn illiquidity into insolvency. Even with policy changes, it  takes time for governments to restore their credibility. Until then,  markets will keep pressure on sovereign spreads, making a  self-fulfilling crisis likely.&lt;br /&gt;Today, Spain and Italy are at risk of losing market access. Official  resources need to be tripled – through a larger European Financial  Stability Facility (EFSF), Eurobonds, or massive ECB action – to avoid a  disastrous run on these sovereigns.&lt;br /&gt;Fifth, debt burdens that cannot be eased by growth, savings, or  inflation must be rendered sustainable through orderly debt  restructuring, debt reduction, and conversion of debt into equity. This  needs to be carried out for insolvent governments, households, and  financial institutions alike.&lt;br /&gt;Sixth, even if Greece and other peripheral eurozone countries are  given significant debt relief, economic growth will not resume until  competitiveness is restored. And, without a rapid return to growth, more  defaults – and social turmoil – cannot be avoided.&lt;br /&gt;There are three options for restoring competitiveness within the  eurozone, all requiring a real depreciation – and none of which is  viable:&lt;br /&gt;·&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; A sharp weakening of the euro towards parity with the US dollar, which is unlikely, as the US is weak, too.&lt;br /&gt;·&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; A rapid reduction in unit labor costs, via acceleration of  structural reform and productivity growth relative to wage growth, is  also unlikely, as that process took 15 years to restore competitiveness  to Germany.&lt;br /&gt;·&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; A five-year cumulative 30% deflation in prices and wages –  in Greece, for example – which would mean five years of deepening and  socially unacceptable depression; even if feasible, this amount of  deflation would exacerbate insolvency, given a 30% increase in the real  value of debt.&lt;br /&gt;Because these options cannot work, the sole alternative is an exit  from the eurozone by Greece and some other current members. Only a  return to a national currency – and a sharp depreciation of that  currency – can restore competitiveness and growth.&lt;br /&gt;Leaving the common currency would, of course, threaten collateral  damage for the exiting country and raise the risk of contagion for other  weak eurozone members. The balance-sheet effects on euro debts caused  by the depreciation of the new national currency would thus have to be  handled through an orderly and negotiated conversion of euro liabilities  into the new national currencies. Appropriate use of official  resources, including for recapitalization of eurozone banks, would be  needed to limit collateral damage and contagion.&lt;br /&gt;Seventh, the reasons for advanced economies’ high unemployment and  anemic growth are structural, including the rise of competitive emerging  markets. The appropriate response to such massive changes is not  protectionism. Instead, the advanced economies need a medium-term plan  to restore competitiveness and jobs via massive new investments in  high-quality education, job training and human-capital improvements,  infrastructure, and alternative/renewable energy. Only such a program  can provide workers in advanced economies with the tools needed to  compete globally.&lt;br /&gt;Eighth, emerging-market economies have more policy tools left than  advanced economies do, and they should ease monetary and fiscal policy.  The International Monetary Fund and the World Bank can serve as lender  of last resort to emerging markets at risk of losing market access,  conditional on appropriate policy reforms. And countries, like China,  that rely excessively on net exports for growth should accelerate  reforms, including more rapid currency appreciation, in order to boost  domestic demand and consumption.&lt;br /&gt;The risks ahead are not just of a mild double-dip recession, but of a  severe contraction that could turn into Great Depression II, especially  if the eurozone crisis becomes disorderly and leads to a global  financial meltdown. Wrong-headed policies during the first Great  Depression led to trade and currency wars, disorderly debt defaults,  deflation, rising income and wealth inequality, poverty, desperation,  and social and political instability that eventually led to the rise of  authoritarian regimes and World War II. The best way to avoid the risk  of repeating such a sequence is bold and aggressive global policy action  now.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h2 class="author"&gt;&lt;a class="author" dir="ltr" href="http://www.project-syndicate.org/contributor/1095" lang="en" rel="author"&gt;Nouriel Roubini&lt;/a&gt;&lt;/h2&gt;&lt;h2 class="author"&gt;&amp;nbsp;http://www.project-syndicate.org/commentary/roubini42/English &lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-2650765263787571662?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/2650765263787571662/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=2650765263787571662' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/2650765263787571662'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/2650765263787571662'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/how-to-prevent-depression.html' title='How to Prevent a Depression'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-370795979985360953</id><published>2011-09-26T18:31:00.000-07:00</published><updated>2011-09-26T18:31:19.917-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguyen tran bat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phap luat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nghe thuat song'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tien phong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='toi ac'/><title type='text'>Cái đẹp cứu rỗi cuộc sống</title><content type='html'>TP - Nhìn nhận các vụ án mạng nghiêm trọng liên tiếp xảy ra thời gian  qua, nhà nghiên cứu, luật sư Nguyễn Trần Bạt cho rằng: Khi chúng ta bàn  cái đằng sau tội ác tức là chúng ta đã phạm sai lầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;Truyền thông  phải ẩn ác dương thiện&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Gần đây xảy ra nhiều vụ án mạng đối tượng gây án đều trẻ.  Theo ông, đằng sau câu chuyện đó là gì? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Bao giờ chúng ta bàn cái đằng sau tội ác thì tôi nghĩ  là chúng ta đã phạm phải một sai lầm. Xưa nay chúng ta đã tạo ra sai lầm  là luôn luôn đổ vạ cho cuộc sống. Hiện tượng ấy là những hiện tượng đột  biến của cuộc sống. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Để khắc phục những hiện tượng như vậy, không phải xoáy  vào câu chuyện tội ác mà cần phải khích lệ những mặt tích cực, những mặt  tử tế, những mặt lương thiện của con người, làm cho những kẻ giết người  xấu hổ. Một kẻ khi giết người mà không còn xấu hổ nữa thì đó là kẻ giết  người bẩm sinh, và đấy là căn bệnh. Chúng ta phải đối mặt với những căn  bệnh ấy bằng một công cụ khác, không phải bằng công cụ đạo lý nữa. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Thưa ông, thông tin về các vụ án mạng liên tục xuất hiện trên báo chí mang ý nghĩa cảnh tỉnh hay tạo ra cảm giác bất an?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Truyền thông luôn luôn xoáy vào các hiện tượng nổi bật,  mà nó nổi bật cũng do chính truyền thông  tạo ra. Những hiện tượng như  vậy có đầy rẫy ở trong các xã hội, phương Tây, ở Trung Quốc, ở Ấn Độ đều  có. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Ở đâu, lúc nào cũng có những kẻ giết người. Những yếu  tố ấy là hạt đỗ đen trong toàn bộ cánh đồng đỗ. Tôi không nghĩ rằng cần  phải khái quát thành một hiện tượng có tính chất phổ biến trong xã hội.  Phải ẩn ác dương thiện. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Ông có nghĩ rằng những hiện tượng tội ác trở nên  nổi bật trên bao chí chỉ vì đơn giản là nó hấp dẫn hơn những hiện tượng  lành mạnh?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tôi có một bài đã được xuất bản thành sách đó là “Nhận  thức thế giới trong thời đại thông tin”. Tôi cho là truyền thông của  chúng ta  có lỗi khi quá tập trung sự chú ý xã hội vào một số hiện tượng  tiêu cực mà bỏ quên phần lớn còn lại là hiện tượng rất lành mạnh. Không  nên câu khách thông qua phản ánh hiện tượng tiêu cực. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tôi nghĩ chúng ta phải di chuyển sự chú ý của lớp trẻ  ra khỏi những hiện tượng tiêu cực như vậy. Xã hội càng phát triển chậm,  mặt bằng dân trí càng thấp thì sự chú ý vào những hiện tượng tiêu cực  càng lớn. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Báo chí phải tự giải phóng mình ra khỏi những hiện  tượng như vậy. Phải nhớ rằng hiện tượng lành mạnh hấp dẫn hơn hiện tượng  tiêu cực. Nhưng chúng ta không biết mô tả một cách hấp dẫn hiện tượng  lành mạnh. Có lẽ truyền thông buộc phải nghiên cứu một cách thức tiếp  cận với mặt lành mạnh của cuộc sống một cách tự nhiên hơn. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;img alt="Luật sư Nguyễn Trần Bạt" src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=119435&amp;amp;Width=400" style="border: 0px solid #ff0000; height: 300px; width: 400px;" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="pBody"&gt;Luật sư Nguyễn Trần Bạt. &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&amp;nbsp; &lt;div class="pBody"&gt;&lt;strong&gt;Đối phó với tội ác bằng sự trong sạch &lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Trong những vụ án mạng nghiêm trọng kẻ gây án chưa  đủ 18 tuổi nên không bị khép hình phạt tử hình. Điều đó làm rất nhiều  người căm phẫn. Phải chăng có sự vênh nhau giữa đạo đức và pháp luật,  giữa pháp luật và cuộc sống trong câu chuyện này. Dưới góc nhìn của một  luật sư ông đánh giá như thế nào?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Vì một hiện tượng tiêu cực mà phải xé bỏ những chỉ giới  của luật pháp quốc tế tức là chúng ta xem hiện tượng tiêu cực ấy quan  trọng hơn cuộc sống. Tôi nghĩ rằng chúng ta buộc phải tuân thủ các chỉ  giới của pháp luật, cho dù pháp luật ấy nó vẫn còn có vấn đề, cho dù nó  thất bại trong một số hiện tượng cá biệt. Nếu chúng ta uốn cong luật  pháp để giành thắng thế trong bất kỳ hiện tượng có tính chất tư pháp nào  thì chúng ta là kẻ thất bại về mặt tư pháp. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tôn trọng pháp luật, xử đúng người đúng tội, đúng pháp  luật thực chất là bảo vệ nhà nước của chúng ta. Bởi vì nhà nước phải dựa  trên căn bản một hệ thống pháp luật tương đối ổn định. Khi thấy ở luật  pháp có sự bất cập thì chúng ta phải uốn nắn lại nó thông qua con đường  lập pháp, con đường tư pháp chứ không phải thông qua điều chỉnh thái độ  của chúng ta đối với các điều luật.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Chắc hẳn việc một người dưới 18 tuổi không bị kết  án tử hình dù phạm tội đặc biệt nghiêm trọng đã thể hiện sự tiến bộ và  nhân văn của pháp luật?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Bây giờ kể cả với những người thành niên rồi thì cũng  đã có khá nhiều nước hủy bỏ án tử hình. Quốc hội chúng ta cũng đã từng  thảo luận là có duy trì hay không duy trì án tử hình. Tử hình không phải  là một cách thức tốt để khuyến dụ con người.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt; Nếu con người là một đối tượng dân sự có tài sản, có  ràng buộc và được tôn trọng thì ngay sự không tôn trọng nó đã là một sự  trừng phạt khổng lồ rồi. Vì thế, việc có ý kiến đòi hỏi phải xé bỏ luật  để  tử hình cho được một người vị thành niên là điều rất nguy hiểm.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Nói nhiều đến tội ác và trừng phạt chắc không phải  cách tốt để hướng giới trẻ tới sự lương thiện. Làm thế nào để giới trẻ  có thể tự vệ trước sự tha hoá của đời sống? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tôi nghĩ cộng tác với lớp trẻ và thổi vào họ một nhận  thức gì đấy, một tình cảm, một thái độ… là rất tốt. Khi chúng ta nói  chuyện với giới trẻ chúng ta không nói đến tội ác, tội phạm. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Cuộc sống sẽ dạy cho họ đủ các bài, chúng ta không dạy  thêm những bài ấy. Và trong những cách để con người tự vệ trước sự tha  hóa của cuộc sống thì trong sạch là vũ khí quan trọng nhất, chứ không  phải dạy nó kinh nghiệm để đối phó với tội ác. Kinh nghiệm lớn nhất để  đối phó với tội ác là giữ cho mình trong sạch. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Một nhà toán học cũng đã hỏi tôi rằng: đọc sách của ông  tôi thấy ông khuyên những người trẻ nên giữ gìn sự lương thiện. Nhưng  theo kinh nghiệm của tôi, càng lương thiện càng dễ chết, vậy làm thế nào  để giải thích hiện tượng này? Tôi trả lời: Là một nhà toán học thì anh  biết rất rõ rằng không ai mặc cả với tiên đề. Sự lương thiện là tiên đề  để hình thành con người, không mặc cả với nó được.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt; Có thể chết, có thể thua thiệt vì sự lương thiện, nhưng không thể hy sinh sự lương thiện để không thua thiệt và để không chết.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Cảm ơn ông.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;http://www.tienphong.vn/thoi-su/552169/cai-dep-cuu-roi-cuoc-song-tpp.html &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-370795979985360953?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/370795979985360953/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=370795979985360953' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/370795979985360953'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/370795979985360953'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/cai-ep-cuu-roi-cuoc-song.html' title='Cái đẹp cứu rỗi cuộc sống'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8715342648840973429</id><published>2011-09-26T03:06:00.001-07:00</published><updated>2011-09-26T03:06:30.386-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tham nhung'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguyen tran bat'/><title type='text'>Chống tham nhũng cần khoa học hơn, chặt chẽ hơn</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thưa ông, Nghị  định số 68/2011/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số  37/2007/NĐ-CP của Chính phủ về minh bạch tài sản, thu nhập sẽ có hiệu  lực từ ngày 30-9 tới đây. Có nghĩa là câu chuyện kê khai tài sản không  phải là mới mẻ ở Việt Nam, càng không mới đối với thế giới, nhưng có vẻ  là một chuyện khó thực hiện ở Việt Nam?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Ở trên thế giới người ta không đặt ra vấn đề kê  khai tài sản, vì tất cả mọi tài sản đều minh bạch, hoặc cũng có tài sản  không minh bạch nhưng người ta cũng không đặt ra việc kê khai. Người ta  chỉ đặt vấn đề kê khai đối với các tài sản có được từ quyền lực của bộ  máy nhà nước, tức là từ ngân sách, thứ hai là từ các tài trợ chính trị.  Tức là việc kê khai tài sản chỉ liên quan đến những người làm chính trị,  quan chức chứ không phải là một đòi hỏi bắt buộc phải kê khai tài sản  đối với bất kỳ người dân nào.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vâng, thưa ông,  tôi nghĩ là theo tinh thần của Nghị định 68 thì ở Việt Nam kê khai tài  sản cũng là để hướng tới mục tiêu phòng chống tham nhũng là chính, tức  là đối tượng cần kê khai tài sản hay nói cách khác là bắt buộc phải kê  khai tài sản chủ yếu là cán bộ, công chức – những người nằm trong bộ máy  nhà nước?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Tôi thấy chúng ta đang đặt ra một vấn đề tôi cho là  chưa rõ ràng lắm. Theo tin tức được phản ánh từ báo chí mà tôi đọc được  thì có quan chức có trách nhiệm đã phát biểu, đến một lúc nào đó sẽ có  sự kê khai tài sản đối với cả xã hội. Vậy chúng ta có định hình thành  cho xã hội một thói quen kê khai tài sản hay không? Bởi vì công khai và  kê khai tài sản sẽ kéo theo rất nhiều thứ khác. Nhà nước có biện pháp gì  để bảo vệ tài sản cho những người đã công khai tài sản trước nguy cơ  xâm phạm từ các lực lượng xã hội đen tối khác. Bởi nếu chúng ta có một  số tài sản thì dễ bị trộm cắp “nhìn”, kẻ cướp cũng “nhìn”, bọn khủng bố  cũng “nhìn” và nó liên quan đến chuyện bắt cóc, tống tiền cùng nhiều hệ  lụy khác. Tôi cho rằng đặt ra vấn đề kê khai tài sản mà không xét đến  các khía cạnh hậu quả của vấn đề này là một sự đơn giản hóa. Chúng ta  không nhân danh chống tham nhũng để bắt người ta “phơi áo” trước mọi  thèm thuồng của các lực lượng xã hội khác nhau. Có cả những lực lượng  bảo vệ sự trong sạch xã hội, nhưng cũng có những lực lượng không hề có  trách nhiệm bảo vệ sự trong sạch xã hội có thể sẽ lợi dụng vào những  thông tin đó. Tôi cho rằng nếu quan niệm kê khai tài sản sẽ làm các  nguồn tài sản được minh bạch thì đó là một quan niệm rất đơn giản, chưa  chú ý đầy đủ đối với an ninh cá nhân. Các bạn biết là những người giàu ở  trên thế giới này phải thuê vệ sĩ, người ta phải bảo hiểm tài sản, phải  làm rất nhiều việc để bảo vệ tài sản. Đã đến lúc chúng ta không thể  nhìn mỗi một sự việc một cách đơn giản như hiện nay chúng ta đang nhìn.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chúng ta nhớ một điều là, chống tham nhũng chỉ là  một mục tiêu trong các mục tiêu xã hội. Nếu anh có một triệu là đủ thì  triệu thứ hai chính là phát triển. Nếu triệu thứ hai (vì phải kê khai)  mang lại tai họa nhiều hơn thì liệu có cần có triệu thứ hai không? Và  khi mỗi một thành viên của xã hội nghĩ rằng không cần đến triệu thứ hai  tức là xã hội không phát triển nữa. Tôi cho rằng không nên biến một chức  năng quản lý nhà nước thành một phong trào xã hội. Không nên lạm dụng  một mục tiêu, cho dù mục tiêu ấy rất quan trọng và được xã hội rất hưởng  ứng là chống tham nhũng để đưa ra các tuyên ngôn đơn giản.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vậy nhưng theo ý ông, quan hệ giữa việc kê khai tài sản và mục tiêu chống tham nhũng như thế nào?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: maroon;"&gt;Về mặt nguyên  tắc, quan chức của chúng ta gần như không có tài sản. Bởi đem so lương  với mức chi tiêu để người ta có thể sống một cách bình thường, thậm chí  là phải hơi tiết kiệm hiện nay thì không có một quan chức nào đủ lương  để sống.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trở lại với vấn đề  ông lo lắng ở trên là kê khai tài sản sẽ làm an ninh cá nhân bị đe dọa.  Nhưng trong thực tế mấy năm qua, việc kê khai tài sản của cán bộ cũng  chưa được công khai trước dân?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Đúng vậy, nghĩa là việc kê khai chỉ là để nội bộ  biết. Nếu kê khai mà không có xét xử, không có kỷ luật, không có làm rõ  thì dân sẽ bảo đấy là cán bộ kê khai với nhau. Vậy là thay vì mất uy tín  của từng cá nhân, việc đặt vấn đề kê khai tài sản có thể sẽ làm mất uy  tín tập thể. Cho nên đặt ra những đòi hỏi như thế, những yêu cầu như thế  đôi khi chúng ta không lường trước được khả năng thực thi, nó sẽ dẫn  đến mất uy tín một cách tập thể.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Quan điểm của ông  từ đầu câu chuyện đến giờ có vẻ là không ủng hộ việc cán bộ phải kê khai  tài sản, trong khi dư luận xã hội lại đang trông chờ điều này như một  liều thuốc có thể phòng và chống tham nhũng?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Như tôi đã nói ở trên, nếu nghĩ rằng với việc kê  khai tài sản để chống tham nhũng thì rất khó đạt được. Chống tham nhũng  cũng là một nghệ thuật. Chống tham nhũng cũng phải có binh pháp của nó  chứ không phải chống tham nhũng bằng tuyên bố. Chúng ta sẽ tiến tới một  xã hội công khai hóa, minh bạch hóa hoàn toàn về tài sản, nhưng minh  bạch thế nào lại là chuyện khác, không đơn giản chỉ là việc tự kê khai.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vậy theo ông, làm thế nào để kiểm soát được nguồn tài sản có được nhờ lợi dụng chức quyền?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Cần rất thận trọng khi đặt ra vấn đề kiểm soát tài  sản. Người ta kiểm soát sự trốn thuế. Chính phủ Anh và Chính phủ Thụy Sĩ  vừa đạt được một thỏa thuận về việc đánh thuế các khoản tiền gửi của  công dân Anh có tài khoản bí mật ở các ngân hàng Thụy Sĩ. Mọi tài sản  bất minh ở các nước phát triển chính là trốn thuế, còn tham nhũng thì  người ta kiểm soát kín hơn, và không có chuyện công khai tài sản. Kê  khai thì có thể có nhưng công khai là một vấn đề. Không nên nhầm lẫn  giữa kê khai và công khai. Kê khai với nhau hay kê khai với ai cũng là  một vấn đề.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nhưng kiểm soát thu nhập qua thuế ở Việt Nam hiện nay cũng đang rất khó?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Đương nhiên, những khát vọng của chúng ta hiện nay  thì cái gì cũng khó cả. Số lượng người có thu nhập bên ngoài đồng lương  công khai ở Việt Nam hiện nay lớn đến mức nó trở thành vấn đề. Ở các  nước phát triển, mua nhà là anh mua chịu thì anh phải chứng minh là anh  có nguồn tài chính. Cho nên các tổ chức dân sự khác nhau làm minh bạch  vấn đề, chứ không phải Nhà nước đứng ra làm minh bạch vấn đề. &lt;strong&gt;&lt;span style="color: #990000;"&gt;Mọi  việc chúng ta làm đều là Nhà nước đứng ra cả và Nhà nước trở thành đối  tượng của xã hội. Cho nên, phải nói rằng đặt ra các mục tiêu vừa phải  với năng lực của Nhà nước trong vấn đề kiểm soát xã hội là cả một vấn đề  khoa học phải nghiên cứu, chứ không thể nói khát vọng chung chung được  nữa.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tôi vẫn muốn hỏi lại, ông cho rằng việc chống tham nhũng phải tinh tế hơn, cụ thể là Nhà nước phải làm gì, thưa ông?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Không phải chỉ tinh tế hơn, mà buộc phải khoa học  hơn, buộc phải chặt chẽ hơn, và buộc phải phù hợp với năng lực của bản  thân Nhà nước nữa. Bởi vì kiểm soát xã hội đòi hỏi phải có chi phí, phải  có tiền. Bây giờ muốn kiểm soát giao thông chẳng hạn thì buộc phải có  cảnh sát giao thông. Lương của anh em cảnh sát giao thông thì thấp nên  một bộ phận trong số họ sẽ coi ra đường là cơ hội để thêm thu nhập và nó  trở thành một vấn đề không chỉ của xã hội mà của Nhà nước nữa. Bây giờ  chúng ta lại đặt mục tiêu kê khai tài sản thì cũng đòi hỏi bộ máy để  thực thi, để giám sát và nó rất dễ trở thành gánh nặng của Nhà nước.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nói tóm lại, ý của  ông là không thể chống tham nhũng&amp;nbsp;chỉ&amp;nbsp;bằng việc kê khai tài sản, trong  khi như tôi đã nói ở trên dư luận xã hội có vẻ đang rất kỳ vọng vào chủ  trương này?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chỉ với kê khai lẫn công khai chưa thể chống tham  nhũng được. Chống tham nhũng sâu sắc hơn nhiều. Bây giờ lấy đâu lực  lượng để kiểm soát việc kê khai tài sản và kiểm soát sự gia tăng tài  sản. Xã hội sẽ như thế nào nếu có một đội quân rầm rộ suốt ngày đi điều  tra tài sản. Cho nên, khi đưa ra các quyết sách theo tôi cần phải thận  trọng. Đề ra quyết sách rồi không thực thi được sẽ làm giảm thêm một  chút trong sự suy giảm lòng tin của xã hội.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Đừng vội vàng đưa ra những tuyên bố theo kiểu: Khi  Nghị định 68 được thực thi sẽ tạo ra sự minh bạch trong phòng chống tham  nhũng. Xưa nay chúng ta có một thói quen là chúng ta đưa ra những tuyên  bố một cách tương đối dễ dãi, và thói quen ấy cần phải chấm dứt. Cần  phải rất thận trọng trong việc đưa ra các tuyên bố.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Xin cảm ơn ông!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8715342648840973429?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8715342648840973429/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8715342648840973429' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8715342648840973429'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8715342648840973429'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/chong-tham-nhung-can-khoa-hoc-hon-chat.html' title='Chống tham nhũng cần khoa học hơn, chặt chẽ hơn'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-1732157787782595626</id><published>2011-09-26T00:03:00.001-07:00</published><updated>2011-09-26T00:03:50.266-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nghe thuat song'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngo bao chau'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='toan hoc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ha huy khoai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='triet hoc'/><title type='text'>Ngô Bảo Châu nói chuyện với GS Hà Huy Khoái</title><content type='html'>NBC: Tỉ lệ nhà toán học trên đầu người có lẽ không ở đâu bằng gia  đình chú Khoái. Chú Hà Huy Hân là giáo viên toán, chú Hà Huy Vui là một  nhà toán học Việt nam hàng đầu trong chuyên ngành kỳ dị. Thế hệ sau còn  có Hà Huy Tài, Hà Minh Lam và Hà Huy Thái. Đây là một điển hình về  truyền thống gia đình hay là một sự ngẫu nhiên tai quái ?&lt;br /&gt;HHK: Có thể gia đình chú không có “tỷ lệ trên đấu người làm toán cao  nhất Việt Nam” (cũng có một số gia đình tương tự, như gia đình các giáo  sư Phan Đình Diệu, Nguyễn Minh Chương,…)Tuy nhiên, chú bỏ qua việc cạnh  tranh cái “kỷ lục” này, để trả lời câu hỏi tiếp theo. Đây đúng là một  phần của truyền thống gia đình, một phần là kết quả của một sự TẤT NHIÊN  tai quái (không phải “ngẫu nhiên”, nhưng vẫn là “tai quái”)! Truyền  thống, vì cho đến những đời còn ghi lại được trong gia phả (cũng nhiều  thế kỷ rồi), thì hình như các cụ kỵ của chú chỉ biết mỗi nghề…đi học! Có  một số cụ đỗ đạt, nhưng có “làm quan” thì cũng chỉ trông coi việc học,  như là Huấn đạo, Đốc học. Thành ra đến đời chú cũng chỉ biết tìm nghề  học mà thôi. Vấn đề còn lại chỉ là: học cái gì? Ở phổ thông, chú thích  học tất cả các môn: Văn, Toán, Sử, Địa,…, có lẽ chỉ trừ môn Thể dục!  Thích nhất là Văn, Sử. Thời đó thì Toán có gì để thích đâu: không học  thêm, không sách tham khảo, chỉ có sách giáo khoa thôi, mà hình như giáo  khoa thời đó cũng dễ hơn bây giờ.Cho nên Toán chỉ được thích vì dễ! Có  thể đó cũng là cái may lớn, vì chưa sợ Toán khi học phổ thông, nên sau  này vui vẻ đi theo nghiệp Toán! Còn cái sự tất nhiên&amp;nbsp;&amp;nbsp; tai quái nào dẫn  chú đến Toán, mà không phải Văn, thì là vì thời chú học phổ thông cấp 2,  3 (1958-1963) là thời mà sự kiện “nhóm Nhân văn – Giai phẩm” còn ồn ào  lắm. Ông cụ thân sinh của chú, là một nhà giáo,&amp;nbsp; khuyên các con theo  nghề Toán, vì chắc chắn tránh được những nhóm tương tự! Còn thế hệ tiếp  theo (Tài, Lam, Thái) thì có thể là do “quán tính”!&lt;br /&gt;Tuy vậy, nếu bây giờ cho chọn lại, chắc chú vẫn chọn nghề Toán!&lt;span id="more-39"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;NBC: Chú Khoái đã có thời gian được làm việc trực tiếp với GS. Lê Văn  Thiêm. Chú có chia sẻ những ký ức của chú về GS. Lê Văn Thiêm không? GS  Thiêm đã có ảnh hưởng như thế nào đến sự nghiệp toán học của chú Khoái?&lt;br /&gt;HHK: Có hai người thầy ảnh hưởng nhiều nhất đến chú, không chỉ trong  khoa học mà cả trong cách nhìn nhận cuộc sống là Giáo sư Lê Văn Thiêm và  Giáo sư Manin. GS Lê Văn Thiêm, như chú đã từng viết trong một bài giới  thiệu về Ông, “thuộc vào số những con người không lặp lại của lịch sử”.  Không lặp lại, vì những người hoàn toàn trong sáng như Ông thường chỉ  xuất hiện trong buổi đầu của mỗi giai đoạn lịch sử, khi niềm say mê lý  tưởng giúp họ quên đi những toan tính cá nhân. Giáo sư Lê Văn Thiêm  trong sáng và ngây thơ đến mức tin rằng mọi người cũng trong sáng như  Ông (cả khi lịch sử không còn ở giai đoạn đầu!) Khi Ông là Viện trưởng  Viện Toán học, đã nhiều lần vì không đủ thời gian chờ, Ông ký tên vào tờ  giấy trắng để sau đó nhân viên điền vào những gì họ cần “xin”. Điều đó  không để lại hậu quả nào cho Ông khi làm việc ở Viện, nhưng chú nghe nói  trước đó, thời còn là Hiệu phó Đại học Tổng hợp, Ông đã bị một số người  lợi dụng sự cả tin như vậy và đưa đến khá nhiều điều phiền toái cho  Ông. Vậy mà Ông vẫn không hề “rút kinh nghiệm”. Cho đến tận cuối đời,  Ông vẫn giữ được nụ cười hồn nhiên như trẻ thơ.&lt;br /&gt;Về khoa học thì chú nghĩ đóng góp tốt nhất của chú là xây dựng “lý  thuyết Nevanlinna p-adic”. Chú học được “lý thuyết Nevanlinna” từ GS Lê  Văn Thiêm, một trong những người có đóng góp lớn vào lý thuyết đó. Khi  đi làm nghiên cứu sinh với Manin, chú học được về “p-adic”. Ghép hai chữ  học được ở hai thầy lại thành chữ của mình!&lt;br /&gt;NBC: Chú đã sống với toán học và khoa học Việt Nam qua những thời kỳ  rất khác nhau. Thời kỳ trước thống nhất đất nước, thời kỳ từ 75 đến khi  bức tường Berlin sụp đổ, thời kỳ từ 1990 đến nay. Liệu chú có thể chia  sẻ những suy nghĩ của mình về những sự biến đổi của khoa học Việt Nam  trong từng thời kỳ này không ? Chú nghĩ như thế nào về tương lai ?&lt;br /&gt;HHK: Câu hỏi lớn quá, và ngẫu nhiên trùng với một ý định từ lâu của  chú là viết một cuốn “Hồi ký toán học”. Nói là “hồi ký” có thể không  đúng lắm, nhưng là chú muốn viết về những điều “mắt thấy, tai nghe, đầu  nghĩ” của mình về cái giai đoạn đầy biến động đó, mà chú may mắn (có  thật là may không?) được chứng kiến. Không hiểu rồi cái “hồi ký” mà chú  dự định có thể hoàn thành được không, nhưng nếu cần có câu trả lời (dù  nhỏ) cho câu hỏi lớn của cháu, thì chú nghĩ có thể là thế này.&lt;br /&gt;Trong biến động nào cũng có hai phần: tinh thần và vật chất, dĩ nhiên  là không độc lập với nhau. Trước 1975, hầu như cả dân tộc Việt Nam sống  bằng niềm tin vào ngày thống nhất đất nước. Niềm tin đó giúp người ta  vượt qua mọi khó khăn về vật chất. Khoa học Việt Nam, Toán học Việt Nam  cũng không nằm ngoài không khí chung đó. Khổ, nhưng thấy học toán, làm  toán là một niềm vui lớn. Đặc biệt, những năm đầu tiên bước vào ngành  toán chính là những năm để lại nhiều ấn tượng nhất trong cuộc đời làm  toán của chú, khi được cùng GS Lê Văn Thiêm và mấy người đàn anh áp dụng  phương pháp nổ mìn định hướng vào việc nạo vét Kênh nhà Lê phục vụ giao  thông thời chiến. Trong chiến tranh, hình như con người lại “lãng mạn”  hơn trong thời bình. Lãng mạn, vì ít tính toán hơn. Cũng có thể không có  gì để tính toán. Mà lãng mạn thực sự là điều cần cho những ai đi vào  toán học, vì nghề làm toán lại là nghề khó “tính” trước nhất! Có ai dám  chắc mình sẽ được kết quả gì trong tương lai.&lt;br /&gt;Thời kỳ đầu sau 1975 là thời mà toán học Việt Nam có nhiều điều kiện  thuận lợi để phát triển. Rất nhiều người được cử đi học tập ở nước  ngoài, kể cả ở các nước phương Tây. Nhưng rồi những thuận lợi đó nhanh  chóng qua đi, khi vào khoảng 1985 kinh tế Việt Nam bộc lộ những khủng  hoảng trầm trọng của cái thời mà ta gọi là “tập trung, quan liêu, bao  cấp”. Không thể sống bằng nghề làm toán với đồng lương ít ỏi, một số  phải đi dạy học ở châu Phi, số khác tìm những nghề “tay trái” (nhưng thu  nhập hơn nhiều lần “tay phải”), một số ít may mắn hơn thì tìm kiếm được  những học bổng để đi nước ngoài. Ngành toán Việt Nam vượt qua được giai  đoạn gay go đó trước hết nhờ vẫn còn có những người chịu “sinh nghề, tử  nghiệp” với toán, và cả những người “may mắn” nhận được học bổng nước  ngoài để sống và tiếp tục làm toán.&lt;br /&gt;Sau 1990, Việt Nam bước vào thời kỳ đổi mới. Toán học Việt Nam cũng  đứng trước thách thức hoàn toàn mới. Có lẽ lần đầu tiên, những người làm  toán ở Việt Nam phải tự đặt câu hỏi: tại sao lại làm toán, mà không làm  nghề khác (có thể kiếm nhiều tiền hơn)? Cái thời mà làm việc gì cũng  nghèo như nhau, thì ai thích toán cứ làm toán. Bây giờ, thích toán nhưng  cần tiền, có làm toán nữa không? Cái chất “lãng mạn” mà toán học rất  cần đã không còn, hay là còn rất ít đất sống. Ông Frédéric Pham đã từng  đặt câu hỏi “Y-aura-t-il toujours des mathematiciens au Vietnam l’an  2000” (Gazete de mathematiques, vol. 64, pp. 61-63, 1995). Nhưng toán  học Việt Nam, năm 2000, vẫn tồn tại qua thời khủng hoảng. Có thể là do  kinh tế Việt Nam cũng đã bước qua khủng hoảng. Cũng có thể do&amp;nbsp;&amp;nbsp; ai đã  chọn toán làm nghề nghiệp của mình thì cũng là người không đòi hỏi quá  nhiều về vật chất, nên họ dễ tự bằng lòng với cuộc sống không cần quá  nhiều tiền của mình! Có ai đó nói :”Không nên lãng mạn hóa cái nghèo”,  đúng lắm, nhưng cũng đừng để cái nghèo giết chết lãng mạn. Không còn  lãng mạn sẽ không còn âm nhạc, thơ ca, không còn toán học.&lt;br /&gt;Cháu hỏi chú nghĩ gì về tương lai? Để tồn tại, có lẽ toán học Việt  Nam đã qua cái thời khó khăn nhất. Còn để phát triển lên một bước mới:  chắc vẫn đang ở thời kỳ khó khăn nhất. Xã hội Việt Nam đang trong cái  thời kỳ đầu của “kinh tế thị trường”, cái thời mà chuẩn mực của sự  “thành đạt” nhiều khi được đo bằng tiền. Mà tiền chính là cái các nhà  toán học có ít nhất! Vậy nên, chỉ những người có quan niệm khác về  “thành đạt” mới có thể chọn toán làm nghề nghiệp của mình. Về tương lai  của toán học Việt Nam, chú trông chờ hai điều: 1/ nền kinh tế Việt Nam  sẽ phát triển để đến khi các nhà doanh nghiệp Việt Nam không còn tự hài  lòng với việc giàu lên do làm người bán hàng cho nước ngoài, hoặc người  bán nguyên liệu của nước mình cho nước ngoài. Đến khi họ không muốn và  không thể tiếp tục làm giàu theo cách đó, họ sẽ cần đến khoa học công  nghệ. Khi đó, khoa học cơ bản, toán học sẽ có tiếng nói của mình. 2/ các  nhà lãnh đạo thấy rõ đầu tư cho khoa học cơ bản – cũng có thể xem là  một phần của việc đầu tư cho giáo dục – là việc làm lâu dài, bảo đảm cho  sự phát triển bền vững, là việc của Nhà nước. Nói cách khác, những nhà  lãnh đạo cũng cần phải “lãng mạn”, để nhìn được tương lai xa hơn những  lợi ích trước mắt có thể “cân đo đong đếm” dễ dàng.&lt;br /&gt;NBC: Cháu cũng thấy thật đáng sợ khi người ta lấy đồng tiền làm thước  đo cho mọi thứ. Trong cuộc sống, mình vẫn phải tính toán thiệt hơn,  nhưng không thể đem cái tính toán thiệt hơn ra&amp;nbsp; làm nền tảng&amp;nbsp; xã hội. Dù  sao thì cháu vẫn tin đến lúc nào đó thì chúng ta sẽ tỉnh lại, vì cái  căn của con người Việt Nam vẫn là sự tử tế.&lt;br /&gt;HHK: Người làm toán bao giờ cũng gặp mâu thuẫn giữa ý muốn làm được  cái gì thật hay với việc phải “sản xuất đều đều công trình” (nhất là khi  phải xin tài trợ). Theo cháu làm thế nào để sống yên ổn cùng một lúc  với hai ý muốn đó?&lt;br /&gt;NBC: Theo cháu, mỗi người làm toán nên giữ riêng cho mình một câu hỏi  lớn. Có thể không trả lời được ngay, có thể sẽ không trả lời được trong  phạm vi hữu hạn của cuộc sống mình có. Nhưng nó sẽ là một cái đích để  mọi việc mình làm trở nên logic chứ không ngẫu nhiên và không bị chi  phối bởi những gì ầm ĩ nhất thời. Ngược lại, trong mỗi việc cụ thể mình  làm thì lại không nên câu nệ xem đây là bài toán to hay nhỏ, mà bản thân  mình thấy hay là được. Có điều mình phải luôn tự nhủ phải trung thực  với bản thân. Chú có biết cái câu thơ này của ông Bảo Sinh không :&lt;br /&gt;Tự do là sướng nhất đời&lt;br /&gt;Tự lừa còn sướng bằng mười tự do.&lt;br /&gt;HHK. Chú không biết câu thơ này. Nghe cũng có vẻ A.Q. lắm! Nhưng ở  đời, “chỉ số A.Q” có lẽ dự đoán mức độ thành công tốt hơn là chỉ số I.Q.  Bởi vì “thành công” của mỗi con người chủ yếu phụ thuộc vào quan niệm  của chính họ.&lt;br /&gt;HHK: Chú thấy cháu đọc nhiều, không chỉ có toán mà cả văn học, triết  học. Tất nhiên điều đó trước hết là để thỏa mãn ý thích ham hiểu biết,  nhưng liệu điều đó có giúp ích (hay làm hại – do mất thời gian)&amp;nbsp; cho  nghề toán của cháu không?&lt;br /&gt;NBC: Đúng là cháu thích đọc sách lắm, nhiều khi đọc đủ thứ bà rằn.  Ngay cả trong toán, cháu cũng đọc nhiều sách không liên quan gì đến công  việc nghiên cứu nhất thời. Theo cháu cuộc sống có nhiều giai đoạn. Có  lúc mình phải tập trung toàn tâm toàn ý vào bài toán mình đang làm.  Những lúc đó thì hầu như cháu không sờ vào sách, mà chỉ dùng đến tạp chí  chuyên môn, tìm những thông tin thiết thực nhất cho cái mình đang làm.&lt;br /&gt;Lúc làm xong một bài toán rồi thì lại phải quay lại xem có cái gì  mình chưa biết để đi đến cái câu hỏi lớn kia. Lúc đó mình lại phải quay  lại học những cái kiến thức cơ bản nhất. Cháu thấy nhiều khi học lại,  học học thêm những cái cơ bản nhất, những vùng đã được nhân loại chinh  phục, vẫn có thể đem lại niềm vui không kém so với việc tìm tòi ở ranh  giới của cái chưa biết. Cháu nghĩ chỉ có thế mới có thể đổi mới một cách  cơ bản công việc nghiên cứu của mình.&lt;br /&gt;Tất nhiên có một cái hại là số lượng bài báo sản xuất được sẽ giảm  đáng kể. Nói cho cùng thì cũng không cần sản xuất nhiều lắm chú Khoái  nhỉ. Có một số bài báo cháu viết ra mà sau đó cháu thấy tiếc. Đáng ra  không nên viết nó ra thì hơn, hoặc ít nhất là không nên in.&lt;br /&gt;Cháu thấy đọc Văn, đọc Triết giúp mình nhiều lắm. Chẳng hạn như nó  giúp mình “không bị chi phối bởi những gì ầm ĩ nhất thời”. Nó dạy mình  sống trung thực với bản thân mình hơn, hoặc ít nhất có “tự lừa” thì cũng  sớm tỉnh ngộ. Nó giúp mình sống thanh thản, không đòi hỏi quá nhiều ở  người khác, không đòi hỏi quá nhiều ở cuộc sống.&lt;br /&gt;HHK: Người làm toán nào cũng ít nhiều thích “nổi tiếng”, nhưng khi  quá nổi tiếng (chẳng hạn được Fields) thì hình như sự nổi tiếng lại  thành gánh nặng. Cháu có lời khuyên thế nào với các bạn trẻ?&lt;br /&gt;NBC: Cháu nghĩ ai cũng cần sự công nhận, sự tôn trọng từ những người  khác. Trường hợp ông Perelman là rất ngoại lệ. Còn sự nổi tiếng theo  kiểu tài tử xi nê thì thực ra rất là bất tiện. Chỉ có điều trong trường  hợp của cháu, mình không có cách nào khác ngoài chấp nhận nó, rồi cố  gắng hướng nó vào những việc có ý nghĩa.&lt;br /&gt;NBC: Cháu cảm thấy gần đây có một sự căng thẳng của một số nhà khoa  học “trẻ” đối với các nhà khoa học “già”. Chú suy nghĩ gì về hiện tượng  này.&lt;br /&gt;HHK: Chú là một “nhà toán học già”, nhưng không cảm thấy rõ lắm sự  căng thẳng đó. Nhưng chắc chắn nó tồn tại. Mỗi thế hệ, thậm chí mỗi  người, đều có cái thước đo của riêng mình. Người già có cái thước già,  người trẻ có cái thước trẻ. Có cái thước nhiều chiều, cũng có những cái  thước “cực đoan” chỉ có một-hai chiều thôi. Mà mỗi con người, mỗi sự  việc của cuộc sống đều nhiều chiều lắm.&amp;nbsp; Đem cái thước ít chiều của mình  ra đo thiên hạ rồi khen chê, làm sao tránh được “căng thẳng”. Có những  người ít thấy căng thẳng hơn, là vì họ nhớ câu của Khổng Tử :”Kẻ nào  khen ta là bạn ta, kẻ nào chê ta là thầy ta, kẻ nào nịnh ta thì đúng là  thù của ta vậy”. Nhưng thời nay hình như số người thích làm “thầy” người  khác hơi nhiều, mà số ngược lại thì ít. Có thể con người ngày nay “tự  tin” hơn chăng? Tuy vậy, trong cộng đồng&amp;nbsp; toán học Việt Nam, chú nghĩ  quan hệ giữa hai thế hệ “trẻ-già”chưa có gì phải lo ngại.&lt;br /&gt;NBC: Hiện tượng cháu nhắc đến ít ảnh hưởng đến cộng đồng toán học, có  lẽ giá trị trong toán học dễ cảm nhận hơn ở cách ngành khác. Người ta  dễ nhận thức chính xác hơn về giá trị của mình và giá trị của người  khác. Ở các chỗ khác, một số bạn trẻ lẫn lộn giữa phong cách khoa học và  giá trị khoa học, cho nên khi so sánh các nhà khoa học “già” xa lạ với  phong cách làm việc Âu-Mỹ, thì mặc nhiên đánh giá họ thấp đi và tự đánh  giá mình cao quá. Một mặt khác, sự chênh lệch về mức sống trở nên quá  lớn và điều kiện sống của nhà khoa học trẻ ở Việt Nam là thực sự khó  khăn. Những mâu thuẫn kiểu này có lẽ lúc nào cũng có, và theo cụ Marx  thì nó là động cơ cho sự vận động của xã hội. Chỉ có điều mình phải để ý  để nó vận động theo chiều hướng tích cực.&lt;br /&gt;HHK: Khi tiếp xúc với những nhà toán học nước ngoài, chú có cảm giác  nói chung họ biết nhiều hơn (về những thứ “không toán”, hay có thể gọi  chung là “văn hóa”) so với những người làm toán ở nước ta. Cháu có thấy  thế không? Có thể giải thích thế nào về hiện tượng này, và nó ảnh hưởng  thế nào đến chính việc làm toán của “họ” và “ta”?&lt;br /&gt;NBC: Cháu lại thấy các nhà khoa học phương tây hay thắc mắc làm sao  mà người phương đông, không chỉ riêng các nhà khoa học, ai cũng là triết  gia. Có thể là cái phông văn hóa phương đông và phương tây rất khác  nhau, nên ai cũng thấy người kia biết những thứ mà mình mù tịt. Nhưng  đúng là cái phông văn hóa có chi phối hoạt động khoa học. Ở phương đông  cháu thấy người ta thích cái kiểu tầm chương trích cú quá.&lt;br /&gt;Có một cái các nhà khoa học phương tây, tính cả Ấn độ, hiểu biết hơn  hẳn đó là âm nhạc, nói rộng ra là khả năng cảm thụ thẩm mỹ. Theo cháu  cái khả năng này là một phẩm chất không thể thiếu của người làm toán.&lt;br /&gt;NBC. Là một người gắn bó với khoa học Việt Nam gần như từ lúc khai  sinh, chú Khoái có thể nói một vài lời cho những bạn trẻ đang chuẩn bị  dấn thân vào con đường khoa học không ?&lt;br /&gt;HHK. Chú không thích lắm cái chữ “dấn thân”. Nó làm cho người đi vào  khoa học có vẻ như ra chiến trường, có vẻ như sẵn sàng hy sinh vì người  khác. Thực ra đi vào khoa học cũng không phải “hy sinh” cái gì hết. Ta  làm khoa học vì ta thích hiểu biết, thích sáng tạo. Làm khoa học thì  được đọc nhiều, tức là được thụ hưởng hơn người khác cái kho tàng tri  thức vô giá của nhân loại. Mà đã thụ hưởng thì có nghĩa vụ đền đáp, tức  là phải cố gắng góp được cái gì đó, dù nhỏ. Cuộc sống bao giờ cũng sòng  phẳng. Nếu mình đã được làm cái mình thích thì cũng không nên đòi hỏi  cuộc đời cho lại đầy đủ mọi thứ như người khác. Thích hiểu biết (thực  chất cũng là một thứ hưởng thụ) mà lại vẫn mong có rất nhiều tiền; thích  tự do làm cái mình muốn mà vẫn mong có nhiều quyền; thích được yên tĩnh  để đắm mình vào suy tư riêng mà vẫn mong cái sự nổi tiếng – đó là những  mâu thuãn mà nếu không nhận thức ra thì cứ tưởng mình đang phải hy  sinh, đang “dấn thân”! Làm khoa học cũng là một nghề, như mọi nghề khác.  Nếu thích giàu thì nên đi buôn, thích quyền thì nên đi làm chính trị,  thích hiểu biết, thích tự do thì nên đi vào khoa học. Nghề nào cũng có  cái “được” và “mất”. Quan trọng nhất là hiểu cho được mình thực sự cần  cái gì. Điều này không dễ, nhất là khi người ta còn trẻ.&lt;br /&gt;Bởi vậy, nếu định chọn con đường khoa học thì nên tự hỏi: có phải cái mà mình mong muốn nhất là&lt;strong&gt; tri thức và tự do&lt;/strong&gt; không?&lt;br /&gt;HHK. Trong cuộc đời, ai cũng có thể mắc sai lầm. Theo cháu, bao giờ  thì một người cần nhận ra rằng mình đã sai lầm khi chọn nghề Toán, và  nên đổi sang nghề khác?&lt;br /&gt;NBC. Cháu thấy có nhiều lý do khiến người ta có thể từ bỏ nghề Toán  và chọn một nghề khác. Trong trương hợp&amp;nbsp; không nhìn thấy triển vọng nào  để nghề Toán tạo cho gia đình mình một cuộc sống tạm gọi là tươm tất,&amp;nbsp;  thì Toán không còn là nghề nữa mà là một dạng nghệ thuật để theo đuổi.  Để theo đuổi&amp;nbsp; một nghệ thuật thì cần một tình yêu mãnh liệt lắm. Đấy là  nghĩa của từ dấn thân mà cháu sử dụng. Nhưng đo độ mãnh liệt của tình  yêu thì không dễ.&lt;br /&gt;Để làm toán, người ta chỉ sử dụng một số khá hạn chế khả năng của con  người, nhưng lại sử dụng chúng một cách tối đa. Khi nhận ra rằng mình  thiếu một số khả năng để làm nàng Toán hoan hỉ, mà laị thừa những khả  năng mà nàng ta lờ đi, thì có khi cũng nên tìm một nghề khác với nghề  nghiên cứu Toán. Yêu đơn phương lâu dài thì mệt lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://ngobaochau.wordpress.com/2011/09/26/noi-chuy%E1%BB%87n-v%E1%BB%9Bi-gs-ha-huy-khoai/#more-39&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-1732157787782595626?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/1732157787782595626/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=1732157787782595626' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/1732157787782595626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/1732157787782595626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/ngo-bao-chau-noi-chuyen-voi-gs-ha-huy.html' title='Ngô Bảo Châu nói chuyện với GS Hà Huy Khoái'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-7061375657487505962</id><published>2011-09-25T20:54:00.000-07:00</published><updated>2011-09-25T20:54:09.499-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dau tu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vu khoan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saigontimes'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dac khu kinh te'/><title type='text'>Lại bàn về đầu tư công</title><content type='html'>&lt;span class="Content" id="ctl00_cphContent_lblContentHtml"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify" class="SGTOSummary"&gt;(TBKTSG)  - Viết bài này, tôi không nghĩ mình là “người ngoài cuộc” mà phần nào  đó còn là một “tội đồ” vì đã từng tham gia lãnh đạo Chính phủ nhưng bản  thân chưa nhận thức được đầy đủ tình hình và chưa đóng góp hữu hiệu vào  việc hạn chế, ngăn chặn tình trạng hao công tốn của khi đầu tư công  không hiệu quả.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nhằm thực hiện Nghị quyết 11 của Chính phủ về kiềm  chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, bảo đảm an sinh xã hội, vấn đề cắt  giảm đầu tư công đang được bàn luận sôi nổi. Đây là việc làm cần thiết  không chỉ để kiềm chế lạm phát mà điều quan trọng hơn là góp phần tái  cấu trúc nền kinh tế, làm cho nó có hiệu quả hơn. Nói một cách khác, câu  chuyện không chỉ là giải pháp tình thế, cắt tỉa cái ngọn mà điều cơ bản  là phương hướng lâu dài, xử lý tận gốc một trong những nguyên do đưa  tới tình trạng kinh tế kém hiệu quả và bất ổn kinh tế vĩ mô.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Điểm lại từ ngày triển khai công cuộc đổi mới tới  nay, nền kinh tế nước ta đã trải qua nhiều đợt đầu tư “theo phong trào”,  nhiều “hội chứng đầu tư” đã xuất hiện. Nào là đua nhau đầu tư xây dựng  nhà máy bia, thuốc lá, tiếp đến là xi măng lò đứng, mía đường, lắp ráp  xe máy, sản xuất bột sắn, đánh bắt xa bờ, xây dựng cảng biển, khu công  nghiệp và khu kinh tế, kể cả kinh tế cửa khẩu. Kế đến là bột giấy, cán  thép, thủy điện nhỏ và vừa, khu nghỉ dưỡng, khu đô thị, “tận thu” khoáng  sản, trường đại học, sân golf rồi sân bay…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Trong số các dự án đó, có phần do doanh nghiệp đầu tư  nhưng một phần không nhỏ bắt nguồn từ đầu tư công của trung ương và địa  phương lẫn doanh nghiệp nhà nước. Tiếc rằng, cho tới nay chưa thấy có  công trình tổng kết nào phân tích rõ xem những dự án ấy hiệu quả tới  đâu, lãng phí thế nào và đã tác động ra sao đến những bất ổn vĩ mô và  làm cho nền kinh tế nước ta kém hiệu quả.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Viết bài này, tôi không nghĩ mình là “người ngoài  cuộc” mà phần nào đó còn là một “tội đồ” vì đã từng tham gia lãnh đạo  Chính phủ nhưng bản thân chưa nhận thức được đầy đủ tình hình và chưa  đóng góp hữu hiệu vào việc hạn chế, ngăn chặn tình trạng hao công tốn  của nói trên.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nay ngẫm lại thấy muốn tránh lặp lại những biểu hiện  “đầu tư theo phong trào”, những “hội chứng” như vừa qua, có lẽ nên trở  lại một số cách tiếp cận cơ bản.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="SGTOSuperTitle"&gt;Phải ưu tiêu cho hiệu quả kinh tế&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Cách hiểu sơ đẳng về kinh tế là với nguồn lực hạn hẹp  cần làm sao đem lại hiệu quả cao nhất. Điều đó càng đúng với nước ta,  một nước còn rất nghèo (cho dù đã đạt ngưỡng khởi điểm của nước có thu  nhập trung bình): Nhà nước nghèo, từng địa phương nghèo, các doanh  nghiệp, kể cả các tập đoàn cũng nghèo. Muốn cho nền kinh tế khả dĩ có  hiệu quả thì không có cách nào khác là phải chọn lựa trình tự ưu tiên  trong đầu tư; nhiều công trình tuy cần đấy song vẫn đành phải “nhịn”,  chờ đến khi điều kiện cho phép mới đầu tư. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thật  buồn khi thấy những cái chợ được xây dựng khang trang trống rỗng, một số  công trình văn hóa như bảo tàng, nhà hát, nhà văn hóa không sáng đèn  hoặc vắng bóng khán giả, những bến cảng tàu vào ra lèo tèo, những đường  bay thua lỗ triền miên, những trường đại học không tuyển đủ sinh viên…  trong khi với số tiền đã bỏ ra để xây dựng chúng ta có thể giải quyết  biết bao nhu cầu dân sinh bức bách khác.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Có ý kiến cho rằng, không nên chỉ chú trọng hiệu quả  kinh tế mà phải tính đến hiệu quả chính trị, xã hội, sự phát triển các  vùng miền…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Điều đó có thể đúng đối với địa phương này hay địa  phương khác nhưng nếu xét trên tổng thể nền kinh tế thì những công trình  không đem lại hiệu quả kinh tế sẽ làm cho nguồn lực quốc gia suy kiệt,  ảnh hưởng tiêu cực tới sự phát triển của cả nước nói chung, đó là chưa  kể tới những tác hại về môi trường, lòng tin của người dân.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nguyên nhân đẻ ra tình trạng trên có nhiều: nào là  tâm lý muốn phát triển nhanh, nào là ý nguyện “công nghiệp hóa” bằng mọi  giá, nào là cơ chế phân bổ nguồn vốn theo kiểu cào bằng và xin - cho,  nào là tâm lý “nhiệm kỳ”, nào là những tính toán theo lợi ích ngành và  địa phương, thậm chí cá nhân… Ở đây chỉ xin nhấn mạnh một số nguyên nhân  liên quan tới tư duy kinh tế và cơ chế quản lý, phân cấp.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="SGTOSuperTitle"&gt;Cầu quyết định cung&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Mọi người đều rõ, trong nền kinh tế thị trường thì  “cầu” quyết định “cung”; vấn đề không chỉ là có thể làm gì mà chủ yếu là  thị trường có cần và có khả năng tiêu thụ, sử dụng không. Về chuyện này  chỉ xin lấy ra vài ba chuyện. Thứ nhất là chuyện xây cảng, trong đó có  cảng nước sâu, cảng tầm cỡ quốc tế. Một điều không cần bàn cãi là nước  ta có bờ biển dài, vận tải biển cần chiếm tỷ trọng cao, do đó cần xây  dựng cảng biển; vấn đề chỉ là làm sao bảo đảm tính hiệu quả của chúng. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Muốn  vậy thì địa hình (nước nông sâu) chưa đủ mà còn cần có địa thế thuận  tiện (kể cả đường vào, đường ra bến cảng và các tuyến vận tải biển quốc  tế) và nhất là nguồn hàng vào-ra dồi dào, năng lực quản lý tốt làm cho  việc vận chuyển, bốc xếp vừa rẻ vừa nhanh, qua hàng trăm năm vận hành  hiệu quả cao tạo thành thương hiệu nổi tiếng.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Có người nói nước ta có bờ biển dài, nằm gần đường  vận tải biển quốc tế sôi động như vậy mà kém Singapore là không chấp  nhận được! Hãy bình tâm xem lại trên thế giới biết bao nước có bờ biển  còn dài hơn bờ biển nước ta nhiều, trình độ phát triển kinh tế cao hơn  nhiều lần nhưng vì sao vẫn không có được các cảng biển tầm cỡ quốc tế;  ngược lại nhiều cảng tầm cỡ toàn cầu lại nằm ở những vùng lãnh thổ khá  hẹp như Singapore, Hồng Kông, Hà Lan…? &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Malaysia  đã từng bỏ ra nhiều tỉ đô la xây dựng cảng nước sâu rất hiện đại với kỳ  vọng cạnh tranh với Singapore song đâu có thành? Xem như vậy thì chỉ  cảng nào đáp ứng được cả năm yêu cầu nói trên mới thỏa mãn được khách  hàng và trở thành cảng tầm cỡ quốc tế chứ không phải chỉ có địa hình,  thậm chí địa thế thuận lợi là đủ.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thứ đến là chuyện xây sân bay cũng không khác mấy.  Tính hiệu quả của chúng tùy thuộc vào lượng hành khách và hàng hóa có đủ  lớn không, mức thu nhập của hành khách đã tới mức chọn đường hàng không  chưa? Cung đường có tiện lợi không? Dịch vụ có bảo đảm không?... Đó là  chưa tính đến diện tích đất đai phải sử dụng và những hệ lụy về môi  trường do sân bay gây ra nếu xây dựng tràn lan.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span class="Content" id="ctl00_cphContent_lblContentHtml"&gt;Tương tự như  vậy, khi quyết định xây dựng các khu kinh tế mở, đặc khu kinh tế, khu  kinh tế cửa khẩu trước hết cũng cần tính đến bên “cầu”, tức là lợi ích  và khả năng của những người tới đó làm ăn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Để  những khu này hoạt động có hiệu quả thì cả ở “đầu vào” lẫn “đầu ra” đều  cần hội đủ điều kiện cần thiết chứ không chỉ có hạ tầng cơ sở và cơ chế  chính sách hấp dẫn trong nội khu (ngay những điều kiện này ở nước ta  cũng còn kém so với nhiều nước khác). &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thâm Quyến,  Chu Hải… ở Trung Quốc thành công là vì bên cạnh chúng có những bình  ắc-quy dồi dào điện năng là Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan nạp vốn vào và  tiêu thụ hàng hóa ra, điều mà Chu Lai, Chân Mây… không có được. Đó là  chưa kể những khu kinh tế cửa khẩu đều nằm ở những vùng xa xôi, hẻo  lánh, đường sá khó khăn, dân cư thưa thớt và cực nghèo. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Tình  trạng bên kia biên giới cũng không khác, thậm chí còn kém hơn thì lấy  đâu ra nguồn lực để phát triển và lấy đâu ra thị trường để tiêu thụ?  Ngoài ra còn tình trạng đầu tư dàn trải gần ba chục cửa khẩu, nơi nào  cũng dở dang k hông ra mớ ra món gì; cơ chế, chính sách đối với các tỉnh  biên giới lại chưa tạo động lực cho họ.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="SGTOSuperTitle"&gt;Lẫn lộn địa giới hành chính với không gian kinh tế&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Việc đầu tư dàn trải kém hiệu quả, na ná như nhau còn  liên quan tới sự lẫn lộn về khái niệm giữa địa giới hành chính và không  gian kinh tế. Do cơ chế và lợi ích của địa phương, mỗi tỉnh đều muốn  trở thành một thực thể kinh tế “hoàn chỉnh” nông - công nghiệp - dịch vụ  đều có, kèm theo là trường đại học, bến cảng, sân bay, khu kinh tế…mặc  dầu không hội đủ điều kiện. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Công nghiệp hóa đất  nước không có nghĩa là tỉnh nào, huyện nào cũng công nghiệp hóa mà cần  có sự phân công lao động hợp lý phù hợp với lợi thế của từng vùng. Trong  khi đó, sự liên kết và quy hoạch vùng còn xa mới đáp ứng yêu cầu làm  cho nguồn lực bị phân tán, trùng chéo, hiệu quả thấp, nền kinh tế nước  nhà đã yếu càng yếu thêm.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Sở dĩ có tình trạng này một phần do sự lẫn lộn khái  niệm, một phần khác do tâm lý địa phương chủ nghĩa, căn bệnh nhiệm kỳ và  nhất là cách đánh giá thành tích, phân bổ ngân sách và vốn đầu tư từ  trung ương đã thúc đẩy cuộc chạy đua về dự án, công trình, tốc độ tăng  trưởng “GDP tỉnh-thành”.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Góp phần vào căn bệnh này còn có những khiếm khuyết  trong khâu quy hoạch và phân cấp giữa trung ương và địa phương. Thực ra  lâu nay ta đã có quy hoạch ngành và vùng lãnh thổ. Vấn đề chỉ là chất  lượng quy hoạch: nhiều khi quy hoạch không đủ tầm nhìn, mới triển khai  đã lạc hậu so với cuộc sống; quy hoạch ngành thường rất chậm so với quy  hoạch vùng; tính đồng bộ không cao (tình trạng quá tải trên các quốc lộ  và tỉnh lộ vận chuyển bauxite Lâm Đồng, đường vào các cảng ở Hải Phòng,  TPHCM, Bà Rịa - Vũng Tàu… là những minh chứng gần đây nhất). Quy hoạch  đã quan trọng, việc thực hiện quy hoạch còn quan trọng hơn nếu tính  rằng, nhiều bản quy hoạch trong thực tế không được tuân thủ nghiêm ngặt,  quy hoạch một đằng, thực thi một nẻo.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Kinh tế càng phát triển thì tất yếu phải phân cấp vì  chính quyền trung ương dù mạnh đến đâu cũng không quán xuyến nổi, vả lại  nhiều việc chỉ có địa phương mới nắm rõ và mới xử lý được. Theo hướng  đó Chính phủ đã ra hẳn một nghị định về phân cấp song rõ ràng ở đây còn  nhiều vấn đề cần được xử lý. Muốn phân cấp tốt thì quy hoạch và nhất là  thực hiện quy hoạch phải nghiêm chỉnh. Việc quy định rạch ròi những lĩnh  vực nào, công trình nào chỉ có trung ương mới được quyền xem xét, quyết  định; lĩnh vực nào, công trình nào dành quyền cho địa phương là một yêu  cầu bức bách. Câu chuyện cho nước ngoài thuê rừng vừa qua là một minh  chứng mới về sự cần thiết làm rõ ranh giới này.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bên cạnh đó cũng nên hình thành một danh mục tương  đối rành rọt, cái gì Nhà nước đầu tư, cái gì để tư nhân đầu tư, cái gì  công - tư kết hợp. Những khiếm khuyết trong luật ngân sách liên quan tới  câu chuyện này cũng nên được đặt lên bàn nghị sự của Quốc hội. Để bảo  đảm chất lượng phân cấp thì việc đào tạo, huấn luyện cán bộ địa phương  đủ năng lực xử lý các vấn đề kinh tế - xã hội, môi trường, kỹ thuật phức  tạp, mang tính liên ngành, liên vùng là một nhiệm vụ có ý nghĩa quyết  định. Đi đối với sự phân cấp có lẽ nên hình thành các quy định mang tính  pháp quy và hình thức tổ chức về liên kết vùng - một điều rất yếu ở ta,  ai cũng nhận thấy song khắc phục rất chậm.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Tóm lại, nếu như tái cấu trúc nền kinh tế theo hướng  nâng cao chất lượng và hiệu quả là chủ trương nổi trội trong mươi năm  tới thì tái cấu trúc chính sách đầu tư là khâu đầu tiên và mang tính  then chốt. Chỉ có như vậy mới tránh được tình trạng thỉnh thoảng lại  phải cắt giảm gây ra không ít lãng phí và nhiều vấn đề xã hội, làm cho  nền kinh tế càng kém hiệu quả.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;http://www.thesaigontimes.vn/Home/diendan/ykien/59005/Lai-ban-ve-dau-tu-cong.html &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-7061375657487505962?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/7061375657487505962/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=7061375657487505962' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7061375657487505962'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7061375657487505962'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/lai-ban-ve-au-tu-cong.html' title='Lại bàn về đầu tư công'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-3512915343025687939</id><published>2011-09-23T01:59:00.001-07:00</published><updated>2011-09-23T01:59:25.599-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tai chinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='truong dinh tuyen'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='xang dau'/><title type='text'>Điều hành giá xăng dầu: “Đặt vấn đề sai, nên mới lủng củng”</title><content type='html'>&lt;div class="w_260 f_l " style="border-bottom: 30px solid #FFF; border-right: 30px solid #FFF;"&gt;&lt;div class="w_260 f_l"&gt;&lt;img alt="picture" src="http://vneconomy1.vcmedia.vn/ThumbImages/Images/Uploaded/Share/2011/09/23/022_260.jpg" title="Điều hành giá xăng dầu: “Đặt vấn đề sai, nên mới lủng củng”" width="260" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="w_260 f_l"&gt;&lt;div style="margin-top: 5px;"&gt;&lt;span style="color: grey; font-family: Arial; font-size: x-small;"&gt;  Nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển nhấn mạnh rằng nói đưa  giá điện, xăng dầu theo giá thị trường trong hoàn cảnh hiện nay là sai  lầm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: x-small;"&gt;▪&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: x-small;"&gt;&lt;a class="athorInDetail" href="http://vneconomy.vn/home/tim-kiem.htm?key=Nguy%C3%AAn%20Th%E1%BA%A3o&amp;amp;bl=1&amp;amp;PageType=5"&gt;NGUYÊN THẢO&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="vne-datetime" style="color: #666666; font-family: Arial; font-size: 8pt;"&gt;14:32 (GMT+7) - Thứ Sáu, 23/9/2011&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="divBodyTinChiTiet" style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial; font-size: 11pt; line-height: 1.5;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Tại  hội thảo về kinh tế vĩ mô sáng 23/9 tại Tp.HCM, câu chuyện thời sự về  điều hành giá xăng dầu, với điểm nhấn là cuộc tranh luận căng thẳng của  hai vị lãnh đạo Bộ Tài chính và Công Thương cách đây ít ngày, lại được  nhắc đến trong một số phát biểu.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Nguyên  Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển nhấn mạnh rằng nói đưa giá  điện, xăng dầu theo giá thị trường trong hoàn cảnh hiện nay là sai lầm.  Trao đổi với VnEconomy bên lề hội thảo, ông Tuyển cho rằng những lủng  củng, rắc rối trong điều hành hiện nay là do đã sai ngay từ xuất phát  điểm của vấn đề.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Ông Tuyển nói: &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;-  Nhiều người hiểu về giá thị trường không đúng. Nói đưa giá điện, xăng  dầu theo giá thị trường là không chuẩn mực trong bối cảnh hiện nay. Giá  thị trường là hình thành trên cơ sở cạnh tranh giữa các doanh nghiệp và  xác lập nên giá, do đó có tác dụng kìm giữ giá.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Trong  khi ta hiện chỉ có một tập đoàn điện lực, và ba doanh nghiệp xăng dầu  đầu mối chiếm đến 80% thị phần, thế thì làm thế nào mà thị trường được?&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Chính  vì đặt vấn đề không đúng, nên mới dẫn đến lủng củng, ở chỗ doanh nghiệp  đòi theo giá thị trường, còn Nhà nước thì can thiệp vào việc đó.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Bài  toán đặt ra trong hoàn cảnh hiện nay, chính là phải xóa bỏ bù lỗ về giá  điện và xăng dầu, chứ không phải thực hiện giá xăng dầu theo cơ chế thị  trường.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Muốn  làm được thế thì phải tạo ra thị trường cạnh tranh. Có nhiều phương án  để thực hiện điều này. Một phương án mạnh mẽ nhưng phức tạp về mặt kỹ  thuật là chia nhỏ các tổng công ty xăng dầu ra. Song cũng có cái khó là  nếu chia ngang thì không tạo ra thị trường cạnh tranh, còn chia dọc thì  đường ống vận chuyển chính không thể chia ra được.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Phương  án hai có thể chấp nhận được, là cho nhiều doanh nghiệp tham gia thị  trường, họ sẽ dần dần tích tụ phát triển lên, còn lại ta nên tiếp cận  xóa bỏ bù lỗ về điện và xăng dầu như tôi đã nói. Và đòi hỏi Nhà nước  phải kiểm soát chặt chẽ, hoàn toàn minh bạch công khai, chứ không phải  chỉ là nghe doanh nghiệp kêu ca.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Nhưng mỗi lần dư luận đòi hỏi sự minh bạch công khai đó, thì lại có rất nhiều lý do được đưa ra, thưa ông?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Theo  tôi thì minh bạch chả khó gì cả, nhất là khi giá nhập bao nhiêu, chi  phí bao nhiêu, nhà nước cho lợi nhuận bao nhiêu phần trăm trên chi phí  hoặc doanh thu hoàn toàn có thể nắm được, làm được, và điều đó phải công  bố cho dân biết. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-style: italic;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Như vậy, để tình trạng tù mù thông tin như dư luận vẫn nói hiện nay thì cơ quan nào phải chịu trách nhiệm, thưa ông?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tôi  đã phát biểu rất nhiều lần về việc phải công khai minh bạch giá xăng  dầu, và muốn làm được thế thì Bộ Tài chính phải có trách nhiệm kiểm tra  và phải công bố.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Thế còn trách nhiệm của các doanh nghiệp thì sao, thưa ông?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Qua câu chuyện vừa rồi thì ngay bản thân doanh nghiệp rõ ràng có sự mâu thuẫn, hôm trước thì bảo lỗ, hôm sau lại bảo không lỗ.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Anh  bảo lỗ nhưng không biết là từng mặt hàng xăng, dầu lỗ bao nhiêu thì rất  vô lý. Anh yêu cầu điều chỉnh giá mà hỏi lỗ bao nhiêu anh không nói  được, thì làm sao mà ông Huệ (&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ - PV)&lt;/span&gt; có thể đưa ra quyết định được là điều chỉnh bao nhiêu thì hết lỗ.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Vì thế, Bộ Tài chính phải vào kiểm tra và nói cho dân biết sự thực về lỗ, lãi của các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Đây là thời điểm tốt nhất để tháo gỡ cái “bùng nhùng” này.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;Ông  có nói đến phương án cho nhiều doanh nghiệp cùng tham gia thị trường  xăng dầu, vậy theo ông, Nhà nước cần làm gì để khuyến khích các doanh  nghiệp mới?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-style: italic;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Như  tôi đã nói, phương án tốt nhất là cho nhiều doanh nghiệp tham gia thị  trường. Nếu mở cửa như vậy thì Nhà nước phải tạo điều kiện cho họ, ví dụ  như đất đai làm cây xăng. Nếu không tạo điều kiện thì họ cũng không  tham gia được, vì chi phí đầu tư cái này rất lớn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="divBodyTinChiTiet" style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial; font-size: 11pt; line-height: 1.5;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="divBodyTinChiTiet" style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial; font-size: 11pt; line-height: 1.5;"&gt;http://vneconomy.vn/20110923013622288P0C19/dieu-hanh-gia-xang-dau-dat-van-de-sai-nen-moi-lung-cung.htm &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-3512915343025687939?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/3512915343025687939/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=3512915343025687939' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3512915343025687939'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3512915343025687939'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/ieu-hanh-gia-xang-dau-at-van-e-sai-nen.html' title='Điều hành giá xăng dầu: “Đặt vấn đề sai, nên mới lủng củng”'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-4820185300216142157</id><published>2011-09-22T22:03:00.000-07:00</published><updated>2011-09-22T22:03:26.774-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marketing guru'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marketing strategy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economist'/><title type='text'>A marketing guru reveals some of the secrets of his profession</title><content type='html'>VANCE PACKARD was the Malcolm Gladwell of his day, a journalist with a  gift for explaining business to the general public. But in his 1957  classic “The Hidden Persuaders”, he out-Gladwelled Gladwell. The book  not only had a perfect title. It also revealed for the first time the  psychological tricks that the advertising industry used to make  Americans want stuff, instantly transforming the image of America’s  advertising executives from glamorous Mad Men into servants of  Mephistopheles.&lt;br /&gt;“Brandwashed: Tricks Companies Use to Manipulate Our Minds and  Persuade Us to Buy” is an attempt to write a modern version of “The  Hidden Persuaders”. Martin Lindstrom cannot write as elegantly as  Packard, as his chapter titles (eg, “Buy it, get laid”) make clear. But  as a marketing veteran who lists McDonald’s, Procter &amp;amp; Gamble and  Microsoft among his former clients, he knows the industry well. It is  far more sophisticated than it was in the 1950s, and just as cynical.&lt;br /&gt;Marketers have vastly more information about potential consumers than  ever before. Every time you use a loyalty card you surrender personal  information. Every time you do a Google search or hit the “like” button  on Facebook, you surrender yet more. Google and Facebook protect  personal privacy, but they also make money by selling generic  information to advertisers. Professional data-miners use electronic data  to create a detailed picture of what you have bought in the past  (“history sniffing”) and how you bought it (“behaviour sniffing”). They  can then draw your attention to products they think you might want to  buy in the future. Smartphones can tell you that there is a shop nearby  that stocks just the thing you have been looking for.&lt;br /&gt;Marketers milk science for insights. Studies show that music can  affect people’s behaviour: shoppers in American department stores who  are exposed to piped tunes with a slow tempo spend 18% longer in the  store and make 17% more purchases than those who shop in silence.  Marketers routinely track shoppers as they make their way around  supermarkets and listen in on their conversations at the counter. They  also take willing subjects and observe their reactions as they gawp at  products.&lt;br /&gt;Marketers are devoting ever more effort to wooing children. The  little monsters have a remarkable ability to nag their parents (whom  marketers call “wallet-carriers”) into buying what they want. Better  still, habits learned in childhood can last a lifetime. So companies  bombard children with advertisements from the day they are born. The  average American three-year-old can recognise 100 brands. Many can also  recite annoying jingles more readily than their times tables. Given a  choice between carrots and “McDonald’s carrots”, children hungrily  choose the latter. From a company’s point of view, the earlier you hook  your customers, the better. Experiments on rats suggest that a taste for  junk food can be acquired in the womb.&lt;br /&gt;The most effective marketing tools are often subtle. Kopiko, a  confectioner from the Philippines, distributes free chocolates to  paediatricians. Apple offers baby-friendly apps such as “Toddler  Teasers” and “Baby Fun!”. Gatorade, a drinks-maker, tweets good-luck  messages to star athletes. A company called Girls Intelligence Agency  employs 40,000 American girls to act as “guerrilla marketers”. It gives  them free products and everything they need to organise a slumber party  with their friends to try them out. Then it sits back and waits for the  buzz to build.&lt;br /&gt;Marketers are also devoting much more effort to marketing to men—or,  as Mr Lindstrom puts it, getting men to shop like women. In 1995 only  53% of American men admitted to shopping for themselves. That figure has  risen to 75%. Many are buying traditionally “female” products;  marketers created a $27 billion “male grooming” industry from nothing.  They bombard men with images that were once reserved for women: think of  Abercrombie &amp;amp; Fitch’s buff, topless hunks. (Not all hunks are  appealing, however. The firm offered to pay a star of “Jersey Shore”, a  crass reality show, &lt;em class="Italic"&gt;not&lt;/em&gt; to wear its clothes.)&lt;br /&gt;Marketers have long known that the most powerful persuader is peer  pressure. What is new is that the data revolution and social media have  hugely increased their ability to start “social epidemics”. They create  outrageous videos that “go viral”: Quiksilver, a company that sells  surfing clothes, produced one about surfers hurling dynamite into a  river and then surfing the resulting wave. They turn customers into  unwitting marketers: Eagle Outfitters’ Times Square store flashes  pictures of anyone who buys its products onto a 25-storey screen and  then enjoys free publicity as these instant celebrities send the  pictures to their friends. And they create armies of “brand  ambassadors”: Apple hires students to become “Apple campus reps” and  turns entire sections of university book shops into mini Apple stores.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;You can shun, but you can’t hide&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Many people imagine they can hide from the hidden persuaders. They  skip TV ads and put their faith in customer reviews rather than  marketing bilge. They read angry books by Naomi Klein and Morgan  Spurlock. They join anti-consumerism groups such as Enough. Yet the  marketers have a way of triumphing nonetheless. SAS, a software company,  analyses social-media chatter to find people whose online comments  influence others; companies can then target these “influentials”. Firms  such as Whole Foods turn anti-corporate fads such as organic food into  marketing tools. Mr Lindstrom proclaims that he has given up his former  profession to become a consumer advocate. But he has forgotten none of  his old tricks. To promote his argument, he hired a perfect all-American  family to promote goods to their neighbours without their knowledge, in  a riff on a recent film, “The Joneses”. The video is on YouTube.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;http://www.economist.com/node/21530076&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-4820185300216142157?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/4820185300216142157/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=4820185300216142157' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/4820185300216142157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/4820185300216142157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/marketing-guru-reveals-some-of-secrets.html' title='A marketing guru reveals some of the secrets of his profession'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-3829136388258926954</id><published>2011-09-22T20:52:00.000-07:00</published><updated>2011-09-22T20:52:26.438-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kinh te'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhan luc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tphcm'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tbktsg'/><title type='text'>Cảnh báo khủng hoảng nhân lực nếu cơ cấu kinh tế không đổi</title><content type='html'>&lt;div class="intro"&gt; Nếu các trường vẫn tiếp tục đào tạo theo xu hướng của hiện tại để cung  cấp lao động cho tương lai thì đến 10 năm nữa, cung cầu lao động sẽ vẫn  lệch nhau. &lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;Nhiều đại biểu tham dự hội thảo “phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao,  nhu cầu cấp bách” tại TPHCM vào ngày 22-9 cho rằng muốn phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao thì thành phố không phải chỉ mở ra nhiều trường đại học, cao đẳng mà nên tập trung vào việc thay đổi cơ cấu kinh tế.&lt;/div&gt;Theo Viện trưởng Viện Kinh tế Trần Đình Thiên, TPHCM là địa phương đi  đầu trong phát triển mọi mặt, nhưng với cơ cấu kinh tế còn chú trọng đến các ngành thâm dụng lao động như may mặc, giày da…thì chắc chắn, lao  động được đào tạo từ cao đẳng, đại học sẽ không có chỗ tiếp nhận, trong  khi lao động phổ thông tìm đỏ mắt cũng không có.&lt;br /&gt;Một khi cơ cấu kinh tế thay đổi, thì đòi hỏi về chất lượng nguồn nhân  lực cũng sẽ phải thay đổi, tạo động lực cho việc đào tạo, cung ứng sao  cho phù hợp.&lt;br /&gt;Theo tiến sĩ Lê Thanh Mai, Đại học Quốc gia TPHCM, nếu căn cứ quy mô  đào tạo của các trường đại học và dự báo cân đối nguồn cầu lao động Đông Nam bộ thì đến năm 2015, với số lượng 100% sinh viên tốt nghiệp đại học thì cầu nhân lực của các doanh nghiệp chỉ có 17%. Vì nhu cầu chính của  doanh nghiệp trong các năm tới vẫn chủ yếu là lao động phổ thông, số  lượng lao động có trình độ chiếm số nhỏ trong cơ cấu lao động của họ.&lt;br /&gt;Ông Đinh Sơn Hùng, Viện Nghiên cứu phát triển TPHCM, nhận định sức cạnh tranh của doanh nghiệp Việt Nam trong bối cảnh hội nhập hiện nay cũng  là một vấn đề thành phố cần tính đến. Khi doanh nghiệp yếu cả thế và lực so với doanh nghiệp các nước thì việc chảy máu chất xám là dĩ nhiên.  Các yếu tố kinh tế vĩ mô không thuận lợi đang khiến doanh nghiệp đối  diện với quá nhiều khó khăn, vì thế, doanh nghiệp chỉ tuyển lao động giá rẻ để hạ chi phí. Nếu chỉ tập trung đào tạo mà không tính đến khó khăn  của doanh nghiệp thì việc dư thừa lao động có trình độ là điều dễ xảy  ra.&lt;br /&gt;Bà Lê Thanh Mai của Đại học Quốc gia TPHCM cũng cho rằng các trường  hiện chạy theo các ngành có nhu cầu tuyển dụng lớn, nhưng không hề có  tính toán dự báo xem trong vài năm nữa, liệu các ngành này có cần thêm  nhân lực hay không? Như thống kê của bà Mai thì trong 280 ngành đang  được các trường đào tạo thì quản trị kinh doanh, tài chính ngân hàng,  công nghệ thông tin, kế toán đang được thí sinh đăng ký nhiều nhất.&lt;br /&gt;Trong khi đó, số lượng sinh viên tốt nghiệp ngành kế toán không có việc làm hiện nay rất cao. “Nếu các trường vẫn tiếp tục đào tạo theo xu  hướng của hiện tại để cung cấp lao động cho tương lai thì đến 10 năm  nữa, cung cầu lao động sẽ vẫn lệch nhau”, bà Mai nói.&lt;br /&gt;Theo Sở lao động Thương binh Xã hội TPHCM, thành phố cũng nên có các  chính sách đãi ngộ để thu hút nguồn nhân lực cho yêu cầu phát triển của  thành phố, trong đó có những nhân lực đang học tập ở nước ngoài. Đồng  thời cũng nên tìm cách đào tạo lao động cao cấp theo nhu cầu của doanh  nghiệp, để tránh tình trạng các doanh nghiệp phải sử dụng lao động nước  ngoài với mức lương cao ngất.&lt;br /&gt;Có mặt tại hội thảo sáng nay, ông Hứa Ngọc Thuận, Phó chủ tịch Ủy ban  Nhân dân TPHCM cho biết thành phố sẽ tìm cách kết nối cung cầu lao động, và sẽ có các chính sách để đãi ngộ nhân tài, nhằm phục vụ cho nhu cầu  phát triển của TPHCM.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-3829136388258926954?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/3829136388258926954/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=3829136388258926954' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3829136388258926954'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3829136388258926954'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/canh-bao-khung-hoang-nhan-luc-neu-co.html' title='Cảnh báo khủng hoảng nhân lực nếu cơ cấu kinh tế không đổi'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-5585752716933770776</id><published>2011-09-20T23:24:00.000-07:00</published><updated>2011-09-20T23:24:22.182-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dau tu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saigontimes'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bat dong san'/><title type='text'>Hạn chế đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực phi sản xuất</title><content type='html'>&lt;span class="Content" id="ctl00_cphContent_lblContentHtml"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="left" class="SGTOSummary"&gt;  (TBKTSG Online) Các dự án đầu tư nước ngoài vào khu vực phi sản xuất,  làm gia tăng tình trạng nhập siêu, tiêu tốn năng lượng, khai thác không  gắn với chế biến sẽ bị hạn chế cấp phép.&lt;/div&gt;Đây là một trong những nội dung trong Chỉ thị 1617/CT-TTg của Thủ tướng  Nguyễn Tấn Dũng vừa ban hành yêu cầu các bộ trưởng, thủ trưởng cơ quan  ngang bộ, cơ quan thuộc Chính phủ, chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố  trực thuộc trung ương tăng cường thực hiện và chấn chỉnh công tác quản  lý đầu tư trực tiếp nước ngoài (ĐTNN).&lt;br /&gt;Ngoài ra, theo chỉ thị này, Thủ tướng yêu cầu không cấp giấy chứng nhận  đầu tư đối với các dự án sử dụng lãng phí năng lượng, tài nguyên, sử  dụng công nghệ lạc hậu, gây ô nhiễm môi trường.&lt;br /&gt;Cũng theo nội dung nêu trong chỉ thị, tình trạng cấp giấy chứng nhận  đầu tư không phù hợp quy hoạch còn diễn ra ở một số địa phương, đặc biệt  là trong các dự án sân gôn, trồng rừng, sản xuất thép, khai thác khoáng  sản... Nhiều dự án chưa được thẩm tra, xem xét kỹ các tiêu chí về kỹ  thuật, công nghệ, môi trường, lao động... dẫn đến chất lượng các dự án  chưa cao, thiếu sự liên kết giữa ĐTNN và doanh nghiệp trong nước.&lt;br /&gt;Bên cạnh đó, công tác kiểm tra, giám sát việc thực hiện nghĩa vụ của  nhà đầu tư về tiến độ góp vốn, huy động vốn, cũng như hoạt động xây  dựng, môi trường, chuyển giao công nghệ, thực hiện nghĩa vụ đối với  người lao động và nghĩa vụ tài chính đối với nhà nước chưa tốt, thiếu sự  phối hợp giữa bộ, ngành, địa phương...&lt;br /&gt;Mặt khác, sự yếu kém về cơ sở hạ tầng, đặc biệt là tình trạng thiếu  điện, bất cập của hệ thống cảng và các công trình hạ tầng liên quan, sự  thiếu hụt trầm trọng người lao động đã qua đào tạo, kỹ sư, cán bộ quản  lý, tiếp tục là những rào cản đối với hoạt động ĐTNN.&lt;br /&gt;Thủ tướng cũng yêu cầu nâng cao hiệu quả quản lý dòng vốn ĐTNN (chuyển  vốn vào Việt Nam, vay, trả nợ nước ngoài, vay các tổ chức tín dụng trong  nước của các doanh nghiệp có vốn ĐTNN); nghiên cứu, xây dựng và hoàn  thiện cơ chế, chính sách nhằm hạn chế và ngăn chặn tình trạng chuyển giá  của các doanh nghiệp có vốn ĐTNN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.thesaigontimes.vn/Home/kinhdoanh/dautu/61561/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-5585752716933770776?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/5585752716933770776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=5585752716933770776' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/5585752716933770776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/5585752716933770776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/han-che-au-tu-nuoc-ngoai-vao-linh-vuc.html' title='Hạn chế đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực phi sản xuất'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8428631964734057251</id><published>2011-09-19T02:45:00.000-07:00</published><updated>2011-09-19T02:45:21.721-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='strategy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='harvard business review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marketing'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='motivation'/><title type='text'>How Marketing Can Lead Process Improvement</title><content type='html'>&lt;div id="articleBody"&gt;    To keep their companies in shape, managers must explain to  employees what customers experience and expect. The head of marketing is  typically charged with gathering market research on customers and their  expectations. Most heads of marketing that I've seen gather "voice of  the customer" research for product design decisions, but they don't do  enough to help employees understand what customers are looking for. They  don't create an ethic of being truly customer-driven. Here are three  ways they can.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1: The head of marketing brings customer research to life for employees by creating customer personas.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Most employees don't read customer research data; they don't find it  compelling or interesting. But they do respond to stories, especially  those that emphasize the importance of their role in the company and how  it affects the customer experience.&lt;br /&gt;Consider the case of "Al and Betty" at Grainger, the $7 billion  distributor of facilities supplies. The company's U.S. leadership team  realized that to get every employee to connect with customers, they had  to find a way to give "the customer" a name and a face.  &lt;br /&gt;Their process started with the question, "Who are our customers?" The  leadership team realized they had two types of customers. The first  they named "Al," a facilities maintenance professional. His job is to  ensure that a building is up and running, so he's motivated by time. He  needs to get Grainger's products, such as pumps, power tools, and  electrical supplies, quickly. The stick figure they created of Al has a  clock.&lt;br /&gt;They second they named "Betty." She's the purchasing manager at her  company. She wants the best deals on the products and services her  company buys. The Betty stick figure holds a dollar sign.&lt;br /&gt;Grainger's leaders used Al to help employees in the firm's U.S.  branch offices think about their service process from their customers'  perspective. They explained how Al typically comes to a branch to pick  up an order and wants to get in and out quickly. Other times he comes in  with a broken product. Then he'll stand at the counter and work with  Grainger's people to solve his problem. Because these are often complex,  such as a part for a 40-year-old boiler, it can take 30-to-45 minutes  to find the right solution.&lt;br /&gt;By thinking about these two very different reasons why Al comes to a  Grainger branch, office managers realized they had not designed the  interaction to optimize both kinds of experiences. Now, branch employees  are redesigning the experiences from Al's point of view, with the  benefit of customers' ideas and feedback.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2: The head of marketing sponsors experiments with customers to improve their buying decisions.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Another way marketing heads can bring the customer experience into  the organization is to develop a deep understanding of the customer's  decision process and find ways to improve it. For example, one of the  reasons Netflix has flourished is that it recommends movies you would  like based on your ratings of other movies you've seen. Amazon.com does  the same thing for books based on what other people have purchased.  Assisting customers with their buying process can shift their  relationship with a supplier from "vendor" to "partner." &lt;br /&gt;Using tried-and-true process improvement techniques, heads of  marketing can help their organizations co-create new processes and  offerings with their customers and even involve suppliers. For example,  Grainger has formed teams in brand management for each customer segment  to identify solutions that result in quantifiable bottom-line  improvement. Using continuous improvement methods, a team tests a new  offer with a small group of customers first to see whether it resonates.  If the answer is yes, the team then determines the most effective  methods for building competence in their sales team to deliver the new  offer to customers. Based on the small-scale test, they adjust and fully  launch only when they have the right results on both tests: measurable  positive customer impact and a reliable sales process.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3: The head of marketing spends time with employees who work with customers and is an advocate for them internally.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;In a previous post on &lt;a href="http://blogs.hbr.org/cs/2011/04/continuously_improving_custome.html"&gt;Customer-Centric Continuous Improvement&lt;/a&gt;,  I wrote that the ability of a company to stay focused on process  improvement depends on getting executives out of their offices and  engaging with customers. More than anyone in the C-suite, the head of  marketing needs to spend time with employees who touch customers and be  the customers' advocate. For example, Bob Coggin, the former senior vice  president of marketing at Delta Air Lines, had breakfast once a month  with 12-16 employees who dealt with customers. He asked these Delta  workers to tell him what they needed to deliver a better product. Once a  quarter he hosted a session for all frontline managers and brought in  customers who could sound off on their experiences with the company.&lt;br /&gt;How have you seen the head of marketing successfully bring the customer experience to each employee?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://blogs.hbr.org/cs/2011/09/the_role_of_the_head_of_market.html&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8428631964734057251?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8428631964734057251/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8428631964734057251' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8428631964734057251'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8428631964734057251'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/how-marketing-can-lead-process.html' title='How Marketing Can Lead Process Improvement'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-1047841217860597655</id><published>2011-09-12T02:51:00.001-07:00</published><updated>2011-09-12T02:51:50.677-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vneconomy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lam phat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='inflation'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='economy'/><title type='text'>Lạm phát do đâu?</title><content type='html'>&lt;span style="color: black; font-family: Arial; font-size: 11pt; line-height: 1.5;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Câu hỏi này được đặt ra chủ yếu cho thời kỳ gần đây, đặc biệt là một năm qua.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tuy  nhiên, lạm phát có những nguyên nhân chung, có nguyên nhân sâu xa, tiềm  ẩn từ thời gian trước và do có độ trễ của chính sách, nên cần xem xét  diễn biến trong thời gian dài.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-weight: bold;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Diễn biến lạm phát&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-weight: bold;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Trong  36 năm qua (tính từ năm 1976), lạm phát tại Việt Nam chỉ có 1 năm giảm  (2000), 12 năm tăng 1 chữ số, 20 năm tăng 2 chữ số, 3 năm tăng 3 chữ số.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Thời  kỳ 1976-1985, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng rất cao. Nguyên nhân chủ  yếu là do kinh tế tăng trưởng chậm, có năm bị giảm, làm mất cân&amp;nbsp; đối  cung cầu (thiếu cung), tiền nhiều hơn hàng.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Thời  kỳ 1986-1991, lạm phát phi mã, trong đó 1986-1988 tăng tới 402,1%/năm.  Nguyên nhân chủ yếu là do kinh tế bị khủng hoảng, tăng trưởng thấp, làm  cho thị trường bị thiếu cung, tiền nhiều hơn hàng. Có một nguyên nhân  quan trọng là việc thực hiện lộ trình giá thị trường đối với hầu hết  những mặt hàng bao cấp hiện vật bằng tem phiếu định lượng trong thời kỳ  trước, tạo ra mặt bằng giá chung mới cao hơn nhiều.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Thời  kỳ 1992-1995, lạm phát còn cao, nhưng đã thấp hơn nhiều so với các thời  kỳ&amp;nbsp; trước. Nguyên nhân chủ yếu do cung đã tăng (tăng trưởng kinh tế  1991-1995 đạt 8,2%/năm, đặc biệt lương thực vượt nhu cầu trong nước, đã  có xuất khẩu với khối lượng lớn; Chính phủ đưa ra phương châm: đối với  ngân sách thì thu lấy mà chi; đối với ngân hàng thì vay lấy mà cho  vay-có nghĩa là Nhà nước không phát hành tiền cho bội chi ngân sách và  bội chi tiền mặt.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Thời  kỳ 1996-2003 được coi là thiểu phát, khi CPI tăng rất thấp (mặc dù năm  1998 tăng cao 9,2% do tác động của khủng hoảng khu vực, với tỷ giá năm  1997 tăng 14,2%, năm 1998 tăng 9,6% và giá lương thực tăng 23,1%, giá  thực phẩm tăng 8,6%. Nhưng nhìn chung cả thời kỳ này đã có 3 năm, trong  đó có 1 năm giảm, 2 năm tăng thấp; giá lương thực, thực phẩm giảm hoặc  tăng thấp.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Thời kỳ từ 2004 đến nay là thời kỳ lạm phát cao trở lại, gần như lặp đi lặp lại, cứ 2 năm tăng cao mới có 1 năm tăng thấp hơn. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Năm  2004 tăng 9,5%, năm 2005 tăng 8,4%, thì năm 2006 tăng 6,6%. Năm 2007  tăng 12,63%, năm 2008 tăng 19,89%, thì năm 2009 tăng 6,52%. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Năm  2010 tăng 11,75%, năm 2011 sau 8 tháng đã tăng 15,68% (nếu tính theo  năm thì tháng 8/2011 so với cùng kỳ năm trước đã tăng tới 23,02%). Dự  báo cả năm phải phấn đấu tích cực mới ở mức 18% (nếu theo “quy luật”  trong mấy năm qua thì khả năng năm 2012 sẽ tăng thấp hơn và từ đó có thể  nhận thấy việc Chính phủ đưa ra chỉ tiêu dưới 10% của năm 2012 là có  tính khả thi).&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt; font-weight: bold;" /&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-weight: bold;"&gt;Nguyên nhân&lt;/span&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Lạm  phát về thực chất là sự mất giá của đồng tiền so với hàng hóa, dịch vụ,  với nguyên nhân tổng quát là mất cân&amp;nbsp; đối giữa tổng cung và tổng cầu,  mà biểu hiện của nó là mất cân đối tiền-hàng: tổng cung cao hơn tổng  cầu, tiền nhiều hơn hàng thì lạm phát (còn tổng cung ít hơn tổng cầu,  tiền ít hơn hàng thì thiểu phát). &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Nguyên  nhân chủ yếu của lạm phát bao gồm những yếu tố tác động đến hai vế của  quan hệ cân đối này, tức là các yếu tố tác động đến tổng cung, đến hàng  và các yếu tố tác động đến tổng cầu, đến tiền. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Xét theo các mặt này, thì các nguyên nhân của lạm phát thời gian qua bao gồm các yếu tố sau.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;1.  Xét tổng quát là sản xuất trong nước chưa đủ cho đầu tư và tiêu dùng  cuối cùng, hay đầu tư và tiêu dùng vượt qua sản xuất lên đến trên dưới  10% hàng năm, phải nhập siêu, phải vay nợ từ nước ngoài để bù đắp. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Khi  tổng cầu vượt quá tổng cung thì Việt Nam không chỉ ở vị thế nhập siêu,  mà còn rất dễ rơi vào lạm phát cao, nếu có sự bất ổn ở bên ngoài (khủng  hoảng, lạm phát...) và có trục trặc ở bên trong (thiên tai, dịch bệnh,  bất ổn vĩ mô...). &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Vốn  đầu tư/GDP gia tăng từ 34,9% trong thời kỳ 1996-2000 lên 39,1% trong  thời kỳ 2001-2005 và lên 43,5% trong thời kỳ 2006-2010. Tiêu dùng cuối  cùng/GDP của Việt Nam đã tăng tương ứng từ 71,1% thời kỳ 2001-2005 lên  72,2% thời kỳ 2006-2010. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Đây  là tỷ lệ cao so với một số nước (năm 2009 của Việt Nam là 72,8%, trong  khi của Brunei là 47%, Trung Quốc 48,7%, Singapore 52,4%, Malaysia 64%,  Indonesia 68,2%, Thái Lan 68,3%, Ấn Độ 69,6%, Hàn Quốc 70,3%...). &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tiêu  dùng cuối cùng/GDP của Việt Nam cao và tăng lên, có một phần do quy mô  GDP bình quân đầu người thấp, có một phần do tiêu dùng có xu hướng tăng  lên; nhưng có một phần do đã xuất hiện tình trạng “ăn chơi sớm” và  chuộng hàng ngoại của một bộ phận dân cư.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Do  đầu tư và tiêu dùng cuối cùng vượt xa so với GDP, nên nhập siêu tăng  lên qua các thời kỳ (thời kỳ 1996-2000 mới gần 9,4 tỷ USD, đã tăng lên  trên 19,1 tỷ USD thời kỳ 2001-2005 và tăng lên gần 62,8 tỷ USD thời kỳ  2006-2010). &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Trong  tình trạng thiếu hụt nguồn cung, phải nhập khẩu từ nước ngoài, trong đó  đáng lưu ý có các mặt hàng mà một nước đi lên từ nông nghiệp phải nhập  khẩu lớn như thủy sản, sữa và sản phẩm sữa, rau quả, ngô, dầu mỡ động  thực vật, thức ăn gia súc và nguyên phụ liệu, cao su, gỗ và nguyên phụ  liệu, đường, thịt; mà một nước có bờ biển dài nhưng phải nhập muối; một  nước có tỷ lệ xuất khẩu/GDP cao, nhưng do tính gia công, lắp ráp cao mà  nhập khẩu nguyên phụ liệu lớn, như nguyên phụ liệu dệt may, giày dép,  chất dẻo nguyên liệu, máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện; một số  loại hàng tiêu dùng có kim ngạch lớn, như điện thoại các loại và linh  kiện, ô tô nguyên chiếc, xe máy nguyên chiếc, hóa mỹ phẩm... lên đến mấy  tỷ USD.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;2.  Nguyên nhân tiềm ẩn, sâu xa của lạm phát là hiệu quả đầu tư và năng suất  lao động thấp. Hiệu quả đầu tư thấp thể hiện ở hệ số ICOR cao và tăng  lên qua các thời kỳ (thời kỳ 1996-2000 là 5 lần, thời kỳ 2001-2005 lên  5,2 lần, thời kỳ 2006-2010 lên 6,2 lần, cao gấp đôi nhiều nước trong khu  vực). &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Tỷ  trọng đầu tư công trong tổng đầu tư của Việt Nam từ năm 2003 trở về  trước ở mức trên dưới 57%, từ 2004 đã giảm xuống nhưng vẫn ở mức trên  dưới 40%, trong khi ICOR của khu vực này cao gấp rưỡi hệ số chung của cả  nước. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Năng  suất lao động xã hội của Việt Nam năm 2010 đạt 40,3 triệu đồng/người,  chỉ tương đương với 2.067 USD, thấp xa so với các con số tương ứng của  một số nước (năm 2008 của Nhật Bản 73.824 USD, Brunei 72.500 USD,  Singapore 62.724 USD, Hàn Quốc 38.235 USD, Malaysia 17.718 USD, Thái Lan  6.915 USD, Trung Quốc 5.460 USD, Indonesia 4.597 USD, Philippines 4.535  USD, Ấn Độ 2.706 USD...).&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;3.  Tổng thu ngân sách/GDP của Việt Nam thuộc loại khá cao (mấy năm nay đạt  trên dưới 28%), nhưng thu từ dầu thô, từ hải quan, thu từ&amp;nbsp; đất đai là  những khoản không trực tiếp phản ánh hiệu quả kinh tế và có xu hướng  giảm (thu từ dầu thô năm 2005 chiếm 29,2%, 6 tháng đầu năm 2011 chiếm  13,9%; thu từ hải quan, tương ứng chiếm 16,7% và 22,5%; thu từ đất đai  chiếm khoảng 6-7%). &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Bội  chi ngân sách/GDP từ năm 2006 trở về trước ở mức thấp, nhưng từ năm  2007 đến nay ở mức cao, tuy đã có xu hướng giảm xuống trong vài năm nay,  nhưng vẫn thuộc loại cao. Trong tổng chi ngân sách, tỷ trọng chi cho  đầu tư, chi cho lĩnh vực xã hội là cần thiết, nhưng thuộc loại cao, nhất  là chi cho đầu tư công-thể hiện Nhà nước còn “ôm” nhiều quá mà cần  khuyến khích các nguồn lực xã hội.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;4.  Tiền tệ là nguyên nhân trực tiếp và bộc lộ ra cuối cùng của lạm phát.  Tốc độ tăng dư nợ tín dụng cao gấp nhiều lần tốc độ tăng GDP.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Năm  2010 so với năm 2000, tín dụng cao gấp trên 13,7 lần, trong khi GDP chỉ  gấp trên 2 lần; hệ số giữa tốc độ tăng của tín dụng và của GDP lên đến  trên 6,2 lần-một hệ số rất cao. Do vậy, dư nợ tín dụng/GDP đã ở mức  khoảng 125%, cao gấp đôi con số tương ứng của nhiều nước. Cùng với tăng  trưởng tín dụng là tăng trưởng tổng phương tiện thanh toán, mà tổng  phương tiện thanh toán của Việt Nam không chỉ là tiền đồng mà còn có  vàng, có ngoại tệ.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;5. Tình trạng vàng hóa và Đô la hóa khá cao, tác động tiêu cực đối với lạm phát trên 4 mặt. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;-  Hút vào đây một lượng vốn lớn của xã hội mà không được đầu tư trực tiếp  cho sản xuất kinh doanh tạo ra sản phẩm để cân đối với tiền. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;- Vàng và USD trở thành phương tiện thanh toán, làm cho tổng phương tiện thanh toán tăng lên. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;-  Giá vàng trong nước biến động, nhiều lần cao hơn giá vàng thế giới, tác  động tới nhập lậu, kéo tỷ giá biến động theo. Khi giá vàng và tỷ giá  tăng cao lại tác động đến tâm lý, đến lòng tin vào đồng nội tệ... &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;-  Tỷ giá tăng tuy khuyến khích xuất khẩu, nhưng lại làm khuyếch đại lạm  phát ở trong nước và đây là yếu tố lạm cho lạm phát của Việt Nam cao hơn  lạm phát của thế giới; làm tăng nợ quốc gia khi tính bằng VND.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;6.  Việc thực hiện lộ trình giá thị trường khi chuyển sang kinh tế thị&amp;nbsp;  trường là tất yếu, đúng hướng, là một nội dung quan trọng của đường lối  đổi mới. Tuy nhiên, kết quả của việc thực hiện lộ trình này nếu thực  hiện dồn dập cùng một lúc sẽ tạo ra mặt bằng giá mới cao hơn, như đã  từng xảy ra trong thời kỳ lạm phát phi mã, hay vào tháng 2-3 vừa qua.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;7.  Giá cả thế giới tăng là một trong những yếu tố quan trọng tác động đối  với lạm phát ở trong nước xét trên các góc độ khác nhau. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;-  Tỷ lệ xuất, nhập khẩu/GDP của Việt Nam đã tăng nhanh và hiện ở mức khá  cao (năm 1992 đạt 51,6%, năm 1995 đạt 65,4%, năm 2000 đạt 96,5%, năm  2005 đạt 130,8%, năm 2010 đạt 154,4%, khả năng năm 2011 sẽ còn cao  hơn)-tức là có độ mở khá cao, đứng thứ 5 thế giới-nên biến động giá cả  trên thế giới sẽ tác động nhiều đến biến động giá ở Việt Nam hơn các  nước khác.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;-  Giá thế giới tăng sẽ làm cho chi phí đẩy ở trong nước tính bằng VND tăng  kép: vừa tăng do đơn giá tính bằng USD tăng, vừa tăng do tính bằng VND  tăng.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;8. Ngoài  ra, cũng cần tính đến sự chuyển động của dòng tiền giữa các kênh đầu tư.  Từ quý II/2007, thị trường chứng khoán sau khi lên đỉnh đã đao xuống  mạnh, làm cho một lượng tiền lớn từ kênh này chuyển sang làm cho giá bất  động sản bốc lên và giá tiêu dùng tăng cao vào cuối năm 2007, đạt đỉnh  điểm vào năm 2008. &lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Giá  vàng, giá bất động sản tăng cao vào năm 2009, đầu năm 2010 cũng đã hút  một lượng tiền lớn vào đây, nên CPI cũng tăng chậm lại. Từ cuối 2010,  chứng khoán và bất động sản đều giảm, góp phần làm cho sức ép tăng giá  tiêu dùng cao lên. Sự chuyển động của dòng tiền giữa các kênh cũng góp  phần tạo lên sự cộng hưởng và chia sẻ dòng tiền với thị trường tiêu  dùng.&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;&lt;br style="font-size: 11pt;" /&gt;Như vậy, lạm phát ở&amp;nbsp; Việt Nam do nhiều yếu tố. Các giải pháp kiềm chế lạm phát cần tác động vào các yếu tố đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial; font-size: 11pt; line-height: 1.5;"&gt;http://vneconomy.vn/20110912100018354P0C9920/lam-phat-do-dau.htm &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-1047841217860597655?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/1047841217860597655/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=1047841217860597655' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/1047841217860597655'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/1047841217860597655'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/09/lam-phat-do-au.html' title='Lạm phát do đâu?'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8041038969724426121</id><published>2011-08-19T02:40:00.001-07:00</published><updated>2011-08-19T02:40:46.305-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguyen tran bat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bien dong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='china'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='trung quoc'/><title type='text'>Phải tổ chức truyền thông mạnh hơn nữa</title><content type='html'>&lt;div class="pHead"&gt;TP - Liên quan tới tranh chấp trên biển Đông, dường như  đang có một cuộc chiến về truyền thông diễn ra rất ráo riết. Ông nhận  xét gì về cuộc chiến truyền thông ấy?&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;img alt="Đảo Cô Lin" src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=107388&amp;amp;Width=400" style="border: 0px solid #ff0000; height: 300px; width: 400px;" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="pBody"&gt;Đảo Cô Lin. &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&amp;nbsp; &lt;div class="pBody"&gt;Các nhà nước liên quan quyền lợi ở biển Đông đang sắp  xếp các tuyến truyền thông của mình. Trung Quốc, Philippines đang làm  vậy và chúng ta cũng đang cố gắng tổ chức truyền thông của mình.  &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Người Trung Quốc tỏ ra khá nhất quán trong sử dụng  phương tiện truyền thông khi đề cập đến biển Đông. Sự nhất quán ấy bộc  lộ sự mềm dẻo, sự khôn khéo thậm chí tinh vi của các nhà chính trị Trung  Quốc. Sự nhất quán một cách chủ động ấy còn bộc lộ những mong muốn  chung của người Trung Hoa dù họ ở Đài Loan hay Đại lục. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt; Theo ông chúng ta đã có cái gọi là tuyến truyền thông về các vấn đề ở biển Đông một cách rõ rệt và nhất quán chưa? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tôi cho rằng ở Việt Nam truyền thông trong đời sống  hàng ngày bộc lộ tình cảm xã hội nhiều hơn là ý chí chính trị. Truyền  thông của ta chưa mạnh mẽ, thiếu bài bản, chưa tạo thành một cuộc kháng  chiến có chất lượng, với những mục tiêu rõ rệt trên mặt trận tuyên  truyền. Đấy là những gì tôi quan sát thấy. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Chúng ta, phía bị xâm hại trong vấn đề biển Đông, chưa  tạo ra được một tiếng nói mạnh mẽ, nhất quán trong xã hội đã đành, chúng  ta cũng chưa liên kết được với các lực lượng ủng hộ trong khu vực cũng  như trên thế giới. Do đó, chúng ta có lẽ đang thua thiệt trong cái gọi  là cuộc chiến truyền thông này.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Theo ông có cách gì thể hiện lòng yêu nước trong thời điểm hiện tại để vẹn được nhiều đường?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Nhà nước hay các tổ chức xã hội dân sự phải tổ chức các  diễn đàn để người dân có điều kiện thể hiện lòng yêu nước, tập hợp  thành sức mạnh giúp nhà nước căn cứ vào đó mà có các chính sách, các  giải pháp chính trị cho những vấn đề trên biển Đông. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Nhưng trong chuyện này tôi nghĩ hãy khoan bàn về chính  trị, trước tiên hãy bàn đến phẩm hạnh tự nhiên của con người. vẻ đẹp tự  nhiên của một con người. Lòng yêu nước làm đẹp con người. Xã hội phải  tôn vinh tình cảm đó.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Chúng ta có những bằng chứng lịch sử như các sắc  phong của các triều đại và các bằng chứng khác chứng tỏ Hoàng Sa -  Trường Sa là của Việt Nam...&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Theo quan sát của tôi, tất cả mọi cái chúng ta đều có,  nhưng chưa được sắp xếp một cách có hệ thống để tạo ra sức mạnh tối ưu.  Có nhiều loại cơ sở để xem xét vấn đề chủ quyền, lịch sử cũng là một  trong những yếu tố. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam tồn tại từ nhiều  thế kỷ rồi. Chúng ta cần phải nỗ lực công bố những quan điểm, và các  bằng chứng không thể chối cãi, kết hợp với nhau trở thành một hệ thống  có giá trị về mặt pháp lý. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt; &lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="center"&gt;&lt;img alt="Nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt" src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=107389&amp;amp;Width=400" style="border: 0px solid #ff0000; height: 300px; width: 400px;" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td class="pBody"&gt;Nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt. &lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&amp;nbsp; &lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Ông nghĩ gì về  việc nghiên cứu về biển Đông ở Việt Nam trong bối cảnh hiện nay? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Gần đây tôi nghe nói Liên đoàn Luật sư Việt Nam cũng  thành lập một hội đồng nghiên cứu về biển Đông, trong đó nhiều luật sư  rất có tiếng, có cả một số nhà nghiên cứu như anh Đinh Kim Phúc, anh  Nguyễn Nhã, anh Hoàng Việt. Tôi nghĩ đấy là một động thái tốt. Nhưng con  người chấp nhận lẽ phải còn bằng cảm tính, bằng bản năng. &lt;/div&gt;&lt;table align="left" height="74" style="width: 334px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td style="background-color: #dbe5f1;"&gt;                          &lt;div class="pBody" style="text-align: left;"&gt;"Ông Nguyễn Trần  Bạt cho rằng cùng nhau hạn chế, kiểm soát và đề kháng với mặt tiêu cực  trong tham vọng của Trung Quốc là công thức tốt để giải quyết vấn đề  tranh chấp biển Đông…”&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Hàng trăm triệu con người, hàng tỷ con người trên thế  giới này không phải ai cũng tiếp cận lẽ phải bằng lý thuyết cả. Trong  vận hành tòa án Hoa Kỳ thì bồi thẩm đoàn là nơi quyết định kết quả của  vụ án chứ không phải ông chánh án, ông chánh án là một anh trọng tài giữ  cho phiên xử ấy đi đúng các đòi hỏi của luật pháp.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt; Cuối cùng người ta vẫn để cho lẽ phải của tinh thần  con người, lẽ phải  tâm hồn con người quyết định. Chúng ta đang đối phó  với một đối tượng có thật với một âm mưu có thật, với một tham vọng có  thật, chúng ta phải có một sức mạnh có thật. Sức mạnh có thật của một  quốc gia nhỏ chính là sự thống nhất ý chí, sự thống nhất tình cảm, sự  thống nhất bản năng để từ đó mới có được một sức mạnh thống nhất. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Ông nhìn nhận như thế nào về vai trò của biển Đông đối với Trung Quốc? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Trong tất cả các vùng biển xung quanh nước CHND Trung  Hoa thì Biển Đông là vùng biển sâu nhất, vùng biển kín nhất và là vùng  biển tiếp cận với những đồng minh hoặc có khả năng tiếp cận với những  đồng minh tiềm năng dễ nhất mà Trung Quốc có. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Trung Quốc nếu muốn nuôi dưỡng, phát triển tham vọng  thống trị hoặc điều khiển thế giới thì Trung Quốc buộc phải có một vùng  biển để phát triển hải quân. Biển Đông là chỗ tốt nhất để làm việc ấy.  Về mặt sâu, về mặt kín, về mặt chịu đựng sức tiến công từ bên ngoài thì  biển Đông tốt hơn biển Hoàng Hải rất nhiều. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Những đối thủ có mặt trong các vùng biển thì người Hàn  Quốc và người Nhật Bản chắc chắn lợi hại hơn những người có mặt ở vùng  biển Đông nhiều. Cho nên người Trung Quốc rất cần biển Đông. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Trung Quốc vốn thực dụng, họ cũng muốn khai thác tài  nguyên, đánh cá, nhưng đấy không phải là mục tiêu chính. Người Trung  Quốc nhắm đến biển Đông trước hết không phải vì tài nguyên. Biển Đông là  địa điểm chiến lược, đấy là một chiến khu để chuẩn bị cho một lực lượng  thỏa mãn tham vọng toàn cầu. Sự không may mắn của chúng ta là chúng ta ở  cạnh một quốc gia có tham vọng ấy. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Tham vọng ấy có thể thay đổi được không, thưa ông?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tôi lấy vợ đến bây giờ là 40 năm, nhưng nhìn những  người đàn bà đẹp tôi vẫn có lòng tham. Đấy là tham vọng. Tham vọng ấy  tồn tại cùng với tôi cho đến hơi thở cuối cùng, nhưng không có nghĩa là  tôi hiện thực hoá các tham vọng ấy.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;em&gt;Vấn đề là Trung Quốc có thắng nổi bản thân mình không?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Một dân tộc mà không thắng nổi bản thân mình thì nó  chẳng thành cái gì cả. Nó sẽ thắng được một khi nó thấy tính vô lý, tính  bất khả thi của các tham vọng. Và người Việt phải làm công việc chứng  minh tính vô lý và bất khả thi của tham vọng từ Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8041038969724426121?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8041038969724426121/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8041038969724426121' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8041038969724426121'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8041038969724426121'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/08/phai-to-chuc-truyen-thong-manh-hon-nua.html' title='Phải tổ chức truyền thông mạnh hơn nữa'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-3341668065149673829</id><published>2011-08-19T02:28:00.001-07:00</published><updated>2011-08-19T02:28:46.639-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nguyen tran bat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kinh doanh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thanh dat'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gia tri song'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kinh nghiem'/><title type='text'>“Tôi thành công là tôi làm được cái mà tôi muốn.”</title><content type='html'>&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thất bại và thành công và trải nghiệm?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi không bao giờ xem cái gì là thất bại  và cái gì là thành công, đấy là một hiện tượng tự nhiên, là thuộc tính  của đời sống, của một người làm kinh doanh, cho nên không có gì vượt quá  sức chịu đựng của tôi cả. Bởi vì lúc người ta căng thẳng quá, bất lực  quá thì người ta xấu tính, mà xấu tính tức là người ta thất bại với tư  cách một con người. Phải phấn đấu như thế nào để chúng ta không xấu tính  được trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phải biết chia sẻ lợi ích đến từng  đồng một, trong những lúc chỉ có một đồng thì cũng phải chia sẻ từng  hào, và nếu chỉ có một hào thì phải chia sẻ từng xu. Khi chúng ta làm  được như thế thì trí tuệ của chúng ta bỗng trở nên lấp lánh, hay được  chuẩn bị để lấp lánh vào những lúc còn lại.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cho nên trên tổng thể, cuộc đời của tôi  là một cuộc đời thành công, mặc dù đoạn thành công ngắn hơn rất nhiều so  với đoạn tôi sống. Nhưng tôi truy lĩnh tất cả những sự thất thiệt có  trong cuộc sống trước đó, nhưng từ khi kinh doanh đến giờ hành vi của  tôi không thất bại, tôi thấy trước tất cả mọi sự thất bại, thất bại  trong quan hệ con người, quan hệ kinh doanh.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://inspiringyouths.files.wordpress.com/2011/07/pv-mr-nguyen-tran-bat-068.jpg"&gt;&lt;img alt="" class="alignleft size-full wp-image-561" height="294" src="http://inspiringyouths.files.wordpress.com/2011/07/pv-mr-nguyen-tran-bat-068.jpg?w=441&amp;amp;h=294" title="PV MR Nguyen Tran Bat 068" width="441" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;Bác  khởi nghiệp là một kỹ sư xây dựng, sau đó lại chuyển sang lĩnh vực tư  vấn. Bác có nghĩ như vậy là bác đã thất bại trong việc thực hiện ước mơ  ban đầu của mình?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi không bị trói buộc vào ngành nghề,  cho nên đi từ kỹ sư xây dựng sang luật sư, và trở thành một nhà khoa học  về chính trị tôi đi những bước rất tự do. Tôi không mất đi bản năng của  một anh kỹ sư, bởi vì trong tư duy chính trị của tôi có chất lượng của  một anh kỹ sư. Đã vặn cái vít thì phải vặn cho chặt, đã khảo sát một  khái niệm thì phải khảo sát cho đến đầu đến đũa, đã nói một chữ thì chữ  đấy phải được trăn trở, phải được suy tư, phải được phân tích, phải được  chẻ tư chẻ tám một cách cặn kẽ. Đấy là chất lượng kỹ sư trong tư duy  chính trị hoặc tư duy khoa học của tôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vậy sự thành đạt có mang lại hạnh phúc không?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi nghĩ rằng như tuổi cuả tôi, làm cha  và nếu có may mắn lên làm ông, tôi luôn luôn tìm kiếm những biểu hiện  hạnh phúc trong đời sống của con cái mình. Còn thành đạt, với tư cách là  một kẻ đã bước một hai chân vào sự thành đạt, tôi nghĩ rằng thành đạt  không mang lại nhiều điều hạnh phúc lành mạnh cho một người, thành đạt  chỉ mang lại niềm kiêu hãnh để trả đũa cuộc đời đã trót dại gây gổ với  mình trong quá khứ thôi.&lt;/div&gt;&lt;h2 style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;“Tôi là kẻ bới những đống rác của đời sống để tìm ra những thứ giá trị cần cho cuộc đời của mình.”&lt;/strong&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Bác nghĩ thế nào về quan niệm của giới trẻ bây giờ và cả xã hội nữa rằng vào đại học là tất cả mục tiêu của các bạn trẻ?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Sự học thì phải đặt câu hỏi học để làm  gì? Học để thành công, học để có kiến thức dùng vào nhiều chỗ, nhiều  lúc, nhiều tình huống. Học để tồn tại, học để thích nghi với điều kiện  sống, học để thích nghi với các hoàn cảnh. Cho nên học hành là cả một  cuộc đời, không phải chỉ là một cái bằng mà tôi đạt được. Trường đại học  đầu tiên là nơi cung cấp cho mình một tiêu chuẩn để xác nhận là mình đủ  năng lực để có một số phương pháp luận cơ bản. Tôi không nói đến việc  học để có một nghề nghiệp, mà tôi nói đến học vấn. Tôi không trọng lắm  những bằng cấp này nọ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://inspiringyouths.files.wordpress.com/2011/07/pv-mr-nguyen-tran-bat-046.jpg"&gt;&lt;img alt="" class="alignright size-full wp-image-568" height="294" src="http://inspiringyouths.files.wordpress.com/2011/07/pv-mr-nguyen-tran-bat-046.jpg?w=441&amp;amp;h=294" title="PV MR Nguyen Tran Bat 046" width="441" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;Thưa bác, theo bác giới trẻ nên học cái gì? Nên học như thế nào?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Đặt vấn đề với giới trẻ học cái gì là  sai. Học tất cả mọi thứ, khi nào mình cảm thấy cần là có cái để lý giải,  hay để thoát ra khỏi các bế tắc mà mình gặp phải trong cuộc sống. Vì  thế tôi học khá nhiều, cho đến bây giờ tôi vẫn học.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Còn việc học như thế nào? Phải chuẩn bị  cho mình một thái độ học không ngưng nghỉ, học như một thứ thư giãn, học  trong sự êm thuận trong đời sống tinh thần. Không nên biến học hành  thành những cuộc đua, bởi vì không ai đua suốt đời, nhưng người ta có  thể đi suốt đời để dịch chuyển suốt đời, và khi không dịch chuyển nữa là  chết. Phải xem học là sự dịch chuyển từ miền kiến thức này đến miền  kiến thức khác. Từ giới hạn này đến giới hạn khác cao hơn của kiến thức.  Nếu phảt hiện thấy mình có một thứ tài năng ở mức cao thì có thể mạnh  dạn hiến thân cho chuyên môn mà mình theo đuổi để trở thành chuyên gia.  Những chuyên gia đôi khi sẽ trở thành rất ngẩn ngơ trong các lĩnh vực  khác của đời sống thông thường. Và chúng ta đánh giá một chuyên gia bằng  độ sâu kiến thức của họ trong lĩnh vực họ là chuyên gia, chứ không phải  đánh giá sự ngớ ngẩn của họ trong lĩnh vực khác. Tôi khuyên các cháu là  đối với những người bình thường như chúng mình, Chúa không cho chúng ta  tài năng như Ngô Bảo Châu, như Đặng Thái Sơn, (mà chúa cũng không cho  nhiều người) thì chúng ta đành phải làm một con người độc lập, kể cả độc  lập với chúa, bằng sự học hành. Chúng ta nhặt nhạnh từng mảnh vụn mà  chúa đánh rơi ở ngoài đường thay vì chúa cho một cục như cho Ngô Bảo  Châu hay Đặng Thái Sơn. Tôi là người biết rất rõ sự bình thường của  mình, vì thế tôi khắc phục cái bình thường của tôi để tạo ra giá trị của  tôi bằng cách nhặt nhạnh những mảnh vụn mà chúa đã cho người khác mà  người khác không dùng vứt đi. Tôi là kẻ bới những đống rác của đời sống  để tìm ra những thứ giá trị cần cho cuộc đời của mình.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Theo bác giới trẻ cần chuẩn bị những gì để vào đời?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Theo kinh nghiệm của tôi thì trong bất  kỳ hoàn cảnh nào cũng phải giữ cho được sự lương thiện, trung thực và  dũng cảm, đấy là tài sản quan trọng nhất của con người khi vào đời.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngoài việc học, các cháu phải tự do, việc  đầu tiên là phải rất tự do trong ý thức của mình, trong tinh thần của  mình. Có tất cả các rào cản, các rào cản ấy không phải là một thứ cố  định mà nó xuất hiện vào một lúc nào đó mà mình không lường trước được.  Phải rèn luyện cho mình một miền năng lực để ứng phó với các đòi hỏi  khác nhau vào những lúc khác nhau, với những cường độ hoàn toàn khác  nhau. Rèn luyện cho mình một thể chất có thể sống để ứng phó với mọi khó  khăn, và đủ sức để kéo cơ hội xuống gần mình hơn. Có những người thể  chất yếu không đủ sức để kéo cơ hội, có những người lãng phí cái gì cũng  tưởng là cơ hội kéo cả ngày, cho đến khi cơ hội thật đến thì không đủ  sức để kéo được nữa. Cho nên, con người phải đủ tỉnh táo, đủ tự nhiên để  giữ gìn một cách bản năng sức lực của mình và chuẩn bị một cách tự  nhiên các năng lực. Lúc nào cũng phải đi tìm bản thân mình, đừng nói  giới trẻ nông nổi, giới trẻ mà không nông nổi thì còn đâu là giới trẻ  nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Cảm ơn bác!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-3341668065149673829?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/3341668065149673829/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=3341668065149673829' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3341668065149673829'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/3341668065149673829'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/08/toi-thanh-cong-la-toi-lam-uoc-cai-ma.html' title='“Tôi thành công là tôi làm được cái mà tôi muốn.”'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-1826312548529829099</id><published>2011-08-15T23:30:00.000-07:00</published><updated>2011-08-15T23:30:46.012-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='business strategy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='china'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mckinsey'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='business'/><title type='text'>What China’s five-year plan means for business</title><content type='html'>&amp;nbsp; &lt;span class="cHead"&gt;&lt;/span&gt;McKinsey analyzed the potential impact on 33 industries. Two  dimensions stood out: the plan’s effect on profit pools and on the  competitive landscape.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="cHead"&gt;China’s recently announced&lt;/span&gt; 12th five-year  plan aims to transform the world’s second-largest economy from an  investment-driven dynamo into a global powerhouse with a steadier and  more stable trajectory. The plan affects domestic and foreign companies  in all industries. To help senior managers decode and understand its  provisions, we analyzed the potential impact on 33 industries. Two  dimensions stood out: the effect on their profit pools and competitive  landscapes. (For a detailed look at this analysis, see the interactive  exhibit, “The economic impact of China’s 12th five-year plan.”)&lt;br /&gt;The plan’s likely impact on profit pools was categorized as either  favorable (for example, sensitive to an increase in domestic demand or  specifically targeted for special treatment), unfavorable (subject to  restrictive policies), or neutral. For the effect on the competitive  landscape, we looked at the intensity of regulation.&lt;br /&gt;Five groups emerged from the analysis. New strategic industries are  singled out for global leadership. Domestic-consumption engines drive  consumer growth in the homeland. Restructurers are under government  mandate to change. Reinventors are mature industries that must innovate  and reinvest to close the gap with global leaders. Social utilities are  large state-owned enterprises managing significant components of the  national infrastructure.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;New strategic industries&lt;/h5&gt;The plan characterizes a handful of industries as emerging battlegrounds  where countries will be competing for technological leadership during  the next wave of development. These industries, including new energy  sources and biotechnology, are distinguished by their high profit growth  potential and moderate state oversight. In these areas, the government  has dedicated itself to incubating national and global champions by  helping them gain leading technologies and expanding their commercial  capabilities.&lt;br /&gt;China’s government aspires to increase the share of GDP these industries  contribute from about 1 percent today to 8 percent by 2015 and to 15  percent by 2020, presenting a huge market potential for domestic and  foreign businesses alike. Although significant uncertainties remain in  such young markets, companies that compete in them should focus on  building core competitiveness in technological and commercial  capabilities, as well as on gaining recognition as local innovators.  Domestic players should concentrate on acquiring leading technologies  and building relationships with local governments. Foreign companies  must bring advanced technology and be seen as trusted partners for local  innovation.&lt;br /&gt;Competition, its texture defined largely by regulatory decisions, will  be fierce. The central government could further shape the competitive  landscape by specifically identifying technology paths, industry  standards, market entry criteria, and partnership models. Given the  fragmented markets that developed around early favorites such as wind  and solar power, the government will become increasingly selective in  its policies, looking for avenues to expedite consolidation and to  identify national champions quickly.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;Domestic-consumption engines&lt;/h5&gt;The industries that will benefit most from the government’s efforts to  retool the Chinese economy and to boost domestic consumption are  consumer-facing ones such as airlines, fast-moving consumer goods, food,  pharmaceuticals, shipping, and tourism. These domestic-consumption  engines, which have a favorable environment for profit growth and  reasonably free markets, also benefit from the government’s attention to  social harmony and “green” development.&lt;br /&gt;To capture the greatest growth opportunities, companies must increase  their market penetration and offer tailored products for core customer  segments. They should also closely monitor the development of specific  consumption-enhancing government policies, such as encouraging  urbanization, optimizing the investment structure, strengthening the  social safety net, increasing household income, and developing the  retail infrastructure. Opportunities in newly urbanized areas and the  countryside should be explored vigorously. In addition, the government’s  push to assure higher product safety and quality and to encourage  environmentally friendly consumption habits will present further  openings for quick movers.&lt;br /&gt;While government efforts to increase household incomes and wages will  help spur private spending, they also present companies with the  challenge of keeping expenses at bay amid rising labor costs. The plan  targets a 13 percent increase in minimum wages each year, along with a  more modest annual increase in household income (about 7 percent).  Construction, consumer electronics, logistics, retailing, and other  industries will feel the pinch. Further, costs will probably increase as  a result of new policies for pricing energy, raw materials, and water;  tighter environmental regulations; and enhanced consumer protection.  Intense concern over inflation means that the government is unlikely to  favor moves fully passing these cost increases on to consumers.&lt;br /&gt;The government is also shaping the competitive environment in other  ways. Industries such as education, financial services, health care, and  logistics are being deregulated, further opening the market to foreign  companies. Increased attention to food and drug safety and to quality  gives companies with a solid reputation for high standards an  opportunity.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;Restructurers&lt;/h5&gt;Real estate and commercial banking, two industries fundamental to the  country’s economic and social well-being, face significant structural  risks and follow shaky business models. The government has given these  structural reformists a clear mandate to clean up their act.&lt;br /&gt;China’s real-estate industry has enjoyed rapid growth during the past  five years, contributing strongly to overall GDP and local-government  budgets. But the overheated market has raised fears of speculative  bubbles and social instability linked to rising housing costs. In the  plan, the government sets a target of 36 million affordable living units  and promises strict oversight of housing loans and the residential  market.&lt;br /&gt;For fundamental reform, however, the industry must create a profitable  and sustainable business model—for instance, in real estate for  retailing or affordable-housing projects. Meantime, the central  government must find new income sources for municipalities that have  used the proceeds from lucrative property sales to finance  local-industry development projects, as well as establish alternative  investment channels.&lt;br /&gt;Commercial banks also expanded rapidly in the wake of the surging  real-estate market, primarily by lending to developers, and face their  own obligation to reform. To maintain profit growth rates, banks must  identify the plan’s new revenue streams—for example, in support for  small- and medium-sized businesses, digital banking, and wealth  management—and build capabilities in managing risk and talent and in  other value-added roles. They must also become adept at interpreting and  balancing contradictory government policies, such as the drive to  control inflation while at the same time financing small- and  medium-sized enterprises and stimulating private consumption.&lt;br /&gt;After much-needed reform, Chinese banks would be free to offer more  sophisticated and diversified services, and the broader industry may  enter a new era of competition. These developments will require  know-how, talent, well-structured processes, and management. At present,  Chinese banks suffer from a capability gap, opening opportunities for  leading foreign institutions. Of course, the size of the opportunity  depends on the direction and depth of reform. Foreign banks might also  be able to give regulators assistance in defining that direction.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;Reinventors&lt;/h5&gt;Many mature manufacturers lag behind their global competitors in  technology and suffer from overcapacity, low efficiency, and high  pollution. These companies account for most of the reinventors. The  government aims to transform their industries through innovation and  upgrades.&lt;br /&gt;This group generally benefits from the drive to stimulate domestic  demand. The plan reserves the best opportunities for producers that use  advanced technology, add greater value, boast higher energy efficiency,  and offer more protection for the environment. Fiscal and tax policies,  as well capacity and export regulations, collectively encourage these  players to improve their businesses and consolidate. The plan encourages  local innovation to develop domestic brand equity and intellectual  property.&lt;br /&gt;China’s mature industries are particularly vulnerable to the new focus  on green development: that policy will probably drive up costs related  to environmental protection, energy conservation, reduced pollution, and  even raw materials, in addition to pressures linked to rising labor  costs. Energy efficiency and carbon dioxide–emission targets, for  example, will add to the demands on industries such as nonferrous  metals, power, and steel. Success will rest on a company’s ability to  maintain a healthy margin while accumulating green equity.&lt;br /&gt;For this group, the government is taking a direct approach to shaping  industry landscapes. In a drive to create national champions, it has set  clear guidelines encouraging accelerated industry consolidation,  especially in automotive, industrial machinery (such as construction  equipment), nonferrous metals, and steel. Prominent domestic players can  use the plan’s support for M&amp;amp;A to acquire high-quality assets,  strengthen leadership positions, and build credentials as national  champions. Foreign companies can also take advantage of this drive by  completing strategic mergers and acquisitions and becoming more  competitive in the local market. Domestic and foreign players alike must  watch developments on policies to push innovation, which will probably  further define the country’s aspirations in technology, product  portfolios, and partnership models.&lt;br /&gt;&lt;h5 class="aHead"&gt;Social utilities&lt;/h5&gt;State-owned enterprises that manage national infrastructure  networks—including the power grid, railways, and telecommunications—will  grow steadily thanks to urbanization and strong support from the  government. With no real competition, the main responsibility of these  social utilities will be to use their scale and procurement power to  deliver successful planned domestic projects at global standards of  quality and cost.&lt;br /&gt;Improved infrastructure is critical to the country’s urban-development  program, and the central government has laid out clear plans for  expanding the penetration and capacity of China’s rail, power, and  communications networks. These expansion plans will enjoy significant  government investment, ensuring that state-owned enterprises and their  suppliers (in industries such as construction, equipment, and steel)  have secure revenue streams.&lt;br /&gt;However, China’s natural monopolies must work to contain rising  construction and operational costs stemming from new energy and  environmental regulations and from rising wages. State-owned enterprises  will also feel pressure to innovate with and improve their business  models for the sake of profitability and high quality. Because these  companies have enormous procurement power, they can expect to receive  help in their efforts from global technology leaders and, ultimately, to  set worldwide industry standards. Foreign companies are quite  interested in selling to the national infrastructure networks, which  clearly offer big opportunities as their expansion continues.&lt;br /&gt;China’s ambitious 12th five-year plan builds on  decades of unprecedented economic growth. It seeks to transform the  economy from an investment-led powerhouse focused exclusively on GDP  growth to a sustainable model that balances growth with social harmony,  and innovation with environmental protection. Whether or not the full  slate of aspirations can be achieved, the direction in which China’s  leaders hope to move the country is clear. Domestic and foreign  companies need to understand the plan’s implications for their  industries so they can identify the opportunities and risks ahead.&lt;br /&gt;https://www.mckinseyquarterly.com/Economic_Studies/Productivity_Performance/What_Chinas_five-year_plan_means_for_business_2832 &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-1826312548529829099?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/1826312548529829099/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=1826312548529829099' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/1826312548529829099'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/1826312548529829099'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/08/what-chinas-five-year-plan-means-for.html' title='What China’s five-year plan means for business'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-336270360924471415</id><published>2011-07-25T20:57:00.000-07:00</published><updated>2011-07-25T20:57:05.732-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='wharton'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='strategic thinking'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='business strategy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='google'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='revenue model'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='business model'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='apple'/><title type='text'>'Not for Free': Saul J. Berman on Creating New Revenue Models</title><content type='html'>&lt;em&gt;The "phenomenon of free" has hit many businesses hard,  particularly media businesses, argues Saul J. Berman, Global &amp;amp;  Americas Leader for the IBM Strategy &amp;amp; Change Consulting Group  within IBM Global Business Services (GBS).&amp;nbsp;In &lt;/em&gt;Not for Free: Revenue Strategies for a New World&lt;em&gt;,  Berman offers lessons from businesses that have integrated successful  business model innovations -- including Google, Amazon, Apple, Redbox  and Hulu -- as well as from businesses that have failed to do so.  Recently, Knowledge@Wharton and &lt;a href="http://marketing.wharton.upenn.edu/people/faculty.cfm?id=196"&gt;Jerry (Yoram) Wind&lt;/a&gt; sat down with Berman to discuss his thoughts on who pays for free content and why new models are essential for success.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;The f&lt;/em&gt;&lt;em&gt;ollowing is an edited version of that conversation.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;Saul, thank you so much for joining us today.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Saul J. Berman:&lt;/strong&gt; Thank you for having me. I appreciate the opportunity.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;In 2008,Chris Anderson, the editor of &lt;em&gt;Wired&lt;/em&gt;,  wrote a very famous article that was titled, "Free: Why $0.00 Is the  Future of Business." Based on the book that you have just written, was  he right or wrong?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Well, it depends on how you want to  interpret the question. He suggested that content would increasingly be  free and that free was a much better price than near-free. I argue that  somebody is paying for it somewhere. So, in some cases it may be free to  the end consumer, but the point is that it is not really free. It is  being paid for: maybe by an advertiser, maybe by a sponsor, maybe by  somebody who wants access to a group of people for other purposes or  somebody who is bundling it with other products or services they offer.  But in one form or another, it is not free. Somebody is paying for it  and somebody is seeing that the people who create the content will  continue to create that content and be reimbursed for it. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In the case of the music industry, which was one of the first  examples of disruption, we can see in our analysis that music is worth  more than it ever was. It just doesn't go to the music companies  anymore. The value of music goes to the people who make devices for you  to listen to your music on. It goes to the cell phone companies that  enable you to download music. It goes to the concert promoters. Since  there is more sharing of music out there, people know more about the  artists, which, in many cases, means the attendance for concerts has  gone up. Overall, the amount of revenue has actually increased, and it  is really not for free, though it may at times be free -- or perceived  to be free, not that that's appropriate or legal -- to the end consumer.  Though, again, there has always been advertising. Some of these models  have always been out there, where you can get things without direct  payment. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;Let me push back very gently on  this issue.Let's take a company like Google that provides Gmail for  free. It helps to build a massive audience. It does not directly charge  the consumer, but at the same time, it is able to monetize the traffic  through the advertising that it is able to sell alongside the emails. Is  there anything wrong with that sort of a model?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Well, when you say "wrong," I am not sure we  are into qualitative judgments, ethical judgments or economic arguments  here. From an economic perspective, people are in business generally to  make money, so somebody is making money out of the equation. The people  who are creating the content are somehow making money, or they wouldn't  be able to sustain their business in the long term. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So, again, back to my music company example. If the music companies  themselves don't find a way to monetize the content they are involved  with, either they won't be part of the equation or they will have to  participate more so than they do today in some of these other revenue  streams. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We argue not only about how much money is associated with content,  but also who gets that money. In many cases, what we are seeing is the  money shifting to other people because the business models are changing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;But in Google's case, it is still  Google that makes the money -- just not on the email, but on the  advertising. That's where the question comes up. What's wrong with that?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; I don't see anything wrong with that. That  is a business model or business proposition. I use the example in the  book of the Gillette razor blade model. Historically, Gillette gave you  the razor for free -- or near free -- and you paid forever for the  expensive blades, on which they made a very nice profit. Well, what  Apple did when they created the first iToy, as I call it -- the iPod --  they gave you the music for free -- or near free -- 99 cents. That was  the equivalent of the blades. They shared that money with the music  companies very nicely -- 70% or 75%. But all of a sudden the razor -- or  the device to listen to the music on -- became very expensive and they  kept all the money on that. So they shifted the proposition. There's the  opportunity in each of these innovations around different mechanisms  for compensation, whether they be payer, pricing or a different model.  There are going to be opportunities for the value to shift.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;Jerry, do you think that  sometimes what is perceived to be free is actually paid for -- but in  terms of information rather than cash? Is there any value to that?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Wind:&lt;/strong&gt; The question is from whose point of view.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Right.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Wind:&lt;/strong&gt; If you look at it from the consumer point of  view, I would suspect most consumers will perceive the products that  they get for free as free because they don't see the advertisement as a  payment. From a consumer point of view, free may be a great component of  the value proposition of deferring. But I think the key point that Saul  is making -- and which I really like in the book -- is the idea that  [it is important to] start paying attention to the business model and  the revenue model, and to ask, how are you going to make money  eventually? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Google is a great example. The overall Google proposition -- or the  business model -- is still very valid. They make money off of this. Can  they make more money if they start charging for Gmail or for some of the  other components? That is a different question. But there is real value  in focusing the attention of management on what your revenue model is.  How are you going to make money? Look at this in the broader context.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; You have to look at, as Jerry is saying, the  broader consumer experience. That experience is the combination of  content, hardware and software. It is the integration of those pieces  and the creation of the experience that often gets the value. The  challenge is who is going to control that value in these different  mechanisms for monetizing. Is it going to be the hardware company? Is it  going to be the software company? Is it going to be the content  company? Is it going to be a fourth party that puts all those  propositions together? That is where the interesting challenge is and  the opportunity to make more money even if, as you say, it may be free  to the end consumer in terms of the direct pricing model. There may be  indirect payment by somebody else or otherwise to monetize. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;I know you focus a lot on  workable business models in your book. When it comes to business models  for information goods, do you think that free could be one price point  along a continuum of prices for information goods?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Well, yes. There can be a  free-to-the-consumer model for the basic service, and then you try to  get everybody to trade up to what Chris calls a "Freemium" model, where  you charge more for additional services. Take an automobile, which we  talk about in the book as well. The value-add in an automobile includes  the sensors, actuators and intelligent information that comes from them.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So we can now provide help with navigation. We can provide  entertainment services. We can provide concierge or restaurant reference  services in the car now. Increasingly, just like the car companies may  have made money in the past for selling you after-market service on your  vehicle, now they have improved the quality of the vehicle, and they  may make more money from these subscription-based entertainment or other  types of concierge and information services. That may be where they  make a lot of their money in the future. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now who gets the money out of that is still an open question. But the  adoption of the information sensors, actuators and connectivity --  those devices can now control the refrigerator or the washing machine or  the heat or the security system in your house at the same time. So  there is a world of possibility opening up and the question is, how will  that work as every product becomes more information-based?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;One industry that has been hugely  disrupted by free content is, of course, the publishing industry. What  are your thoughts on survival strategies? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; I would like to hear what Jerry has to say on this one.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Wind:&lt;/strong&gt; First of all, let's link it back to the  previous question in terms of digital product or information product in a  single price or continuum. I don't see really any distinction between  information products -- or digital products, in general -- and regular  products in terms of product line when you have to start thinking about a  product line offering. The product line can be from free to whatever  price it is. The key is going back to what Saul was describing before --  the move from product to service to integrated offering, a tall  solution, and, most importantly, the customer experience. Each one of  these is a value of social business and, therefore, the willingness of a  given segment to pay for this.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The same thing is true in the publishing area. People still want to  hear, read and find out about the news. They just don't want to read it  in the traditional form. There is also a segment that may be lagging  behind -- a segment like me. I still like to read &lt;em&gt;The&lt;/em&gt; &lt;em&gt;New York Times&lt;/em&gt;  on paper and for the feel, but I am part of a shrinking segment. What  you have to realize is that the market is heterogeneous. That's one of  the key things we know about marketing. Therefore, you want to offer the  news in a variety of ways. Furthermore, it is a re-definition of news.  What is a newspaper? Is it only news? Is it entertainment? What is the  nature of the offering? I think the publishing industry is now in a  situation where they see an opportunity to re-invent themselves, to ask,  what is the value proposition? What are we trying to offer consumers  and how do we integrate news with entertainment? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;From some data we have seen, my understanding is that younger people  get most of their news from Jon Stewart. What is the competition of the  newspaper to a Jon Stewart--type show and delivery? It is a great  opportunity to innovate -- a great opportunity to rethink what  publishing is and what it is we are trying to do. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In general, I think that Saul's book offers a great opportunity for  companies to reinvent themselves and to rethink how they can come out  with a more innovative solution. You will not be able to innovate if you  just stay within the boundaries of your old industry definition. By  rethinking business models and revenue models, there is a great  opportunity for innovation.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Let me give you one of my favorite examples,  which is the music industry example again. The industry was under all  this pressure. Albums sold from $9.99 typically online. Songs sold for  99 cents until the industry got Steve Jobs to let them raise that price a  little. But a ring tone, which is a 10-second clip of a 99-cent song,  people were paying $2, $3, $4 or $5 for. Now bits of your overall  content are worth more than the whole. That is a pretty good business  model if you can make it work. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you are a book publisher or a newspaper publisher, increasingly  you are able to take the archive, and you are able to monetize content  from [it], in some cases, for more than the original newspaper or the  original magazine would have cost you -- or a chapter in a book for more  than what the Amazon price on that book might have been.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;I would love to get your thoughts  on one other area. If you look at what has been happening recently  among young people in the Middle East, the vast majority of them have  been getting their information not from newspapers, magazines or even  radio or television. They have been getting it from Facebook and  Twitter, especially because of the curbs that the government put on the  Internet. Both of those happen also to be free services. How, then,  should people think about revenue-generating models in publishing?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; First of all, they are not, in my terms,  totally free. Facebook makes a lot of money from advertising, though  many people don't realize it is even there. But they are making a lot of  money on it. So, again, it is being monetized. The other point is as  you get more of that information and use it, it is creating stars. It is  creating new vehicles around the people who become famous for sharing  content over these services. Those people are finding other ways to  monetize the celebrity or the status that they have created by being an  authoritative source who contributed to something. So both the provider  and the individual are increasingly going to find ways to monetize, or  they are going to have to find something else to do with their time.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;Do you think that, in publishing,  content creators are being eclipsed by what are called "content  curators"? And what are the implications?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Interesting question. We do think there is a  big role for curation as a value-added service. We think there is a big  role for analytics. Companies like Bloomberg have long created value  around the analytics. We have told people in the information publishing  space, beginning five years ago, that they have to do more than just, if  you will, provide the information. They have to provide people the  tools and capabilities to do different things with that information and  they have to provide analysis and insight. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Increasingly, it gets back to the point we make about the experience.  There are lots of different ways to monetize, which we outline in the  book. You can monetize with different audiences in different ways.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;Just one last question: You have  examples in your book about innovative business models involving  Progressive, Redbox and so forth. Could you give us some more examples?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; Sure. Obviously we are all familiar with  some of the ones in the music space where now you can buy singles. You  can buy ring tones. You can buy à-la-carte individual tracks. But  companies, like Netflix, came along and turned what was a pay-per-view  or buy media experience into a rental media experience. Redbox came  along and provided a less service-oriented, go-to-a-vending-machine,  lower-price way to get that content. So we talk about the idea of  variable pricing. You can sell different things to different people at  different times. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The airlines go further with dynamic pricing. They will sell not only  different things to different people at different times, but the price  will change at different days or times of the day. So there are lots of  different ways. What is new is that you take them to another industry in  many cases. We talk about Zipcar in the book. Instead of buying a car  or leasing a car, you can subscribe and rent it by the hour, by the day,  or whatever you want. You get charged for your usage of that vehicle,  and the vehicles are staggered all over and you can go use them. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are examples of advertising in spaces where they have never  been used before, such as the phone business. Instead of paying for  information services, you can listen to an ad and get free information  services. Even in industries such as medical, now we are seeing people  experiment with pricing based on results. In some cases, where drugs  have not been approved by insurance companies, some of the medical drug  companies are experimenting with, "You pay us if it gets results for  you." If it is in the experimental stage and hasn't been approved and  your insurance company won't pay it, take the drug. If it lowers your  whatever and improves your medical condition, then pay us for it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So some of these models -- or most of them -- have always been around  some place. The challenge is now applying them in different ways to  different businesses. In the book, we categorize them into three  categories. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The first category is pricing, where you change the direct price and  the way you price to the end consumer. This applies in a B-to-B world as  well, where we used to invest in assets and build capabilities in  companies. Today, we might outsource them and pay somebody over time. We  are still paying, but we are paying in a different way. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Payer innovation is the second category, where someone other than  yourself pays. We are seeing many more ways to do advertising,  sponsorship or performance-based types of payment that are indirect and  from other people. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And, finally, package innovation, where you package it with something  else or sell the parts as we suggested in the cell phone or the  publishing case. What we think is the real challenge for most companies  is they are going to have to have multiple ways of monetizing for  different consumer segments who will want to pay in different ways. Some  will say, in effect, "I want it to be free to me. I will pay in some  other form." Others will pay directly: "I don't want the advertising. I  don't want anybody having my name." Even there, there are going to be  different ways of doing it. As I say, the challenge is how do you do  this in a way that makes sense to the different segments and then be  able to manage that complexity in your business?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowledge@Wharton: &lt;/strong&gt;Saul, thank you so much for speaking with us.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Berman:&lt;/strong&gt; It has been a pleasure. I appreciate the opportunity. Please send me a note if you have any questions at &lt;a href="mailto:Saul.Berman@us.ibm.com"&gt;Saul.Berman@us.ibm.com&lt;/a&gt;, and please let me know what you think of &lt;em&gt;Not For Free.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://knowledge.wharton.upenn.edu/article.cfm?articleid=2817"&gt;http://knowledge.wharton.upenn.edu/article.cfm?articleid=2817&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-336270360924471415?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/336270360924471415/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=336270360924471415' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/336270360924471415'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/336270360924471415'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/07/not-for-free-saul-j-berman-on-creating.html' title='&apos;Not for Free&apos;: Saul J. Berman on Creating New Revenue Models'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-7813432243116609843</id><published>2011-07-25T19:29:00.001-07:00</published><updated>2011-07-25T19:29:25.533-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='like'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='harvard business review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='app marketing'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hbr'/><title type='text'>Is Your Marketing Killing Your Consumer Electronics Product?</title><content type='html'>Every day, multi-million dollar consumer electronics products suffer  the consequences of poor, lazy, ineffective, uninspired, unprepared,  overly-technical, follow-the-status-quo marketing. Were it not for the  intense media and consumer interest in high technology, the industry  would be in big trouble. The products at retail are generally good, but  the marketing ranges from atrocious to bad. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;The consumer electronics industry is succeeding in spite of its marketing. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I define the most successful consumer electronics as those which have  the most evangelists  — passionate, high-energy communicators — among  mainstream consumers. Based on my &lt;a href="http://www.consumerevangelists.com/" target="_blank"&gt;observations and experience,&lt;/a&gt;  the most successful products in the industry are various Apple devices  (the iPad, the iPhone, and the Mac), the Amazon Kindle, and the &lt;a href="http://blogs.hbr.org/merholz/2011/07/netflix-fails-the-empathy-test.html" target="_blank"&gt;Netflix service.&lt;/a&gt;  These three companies create more mainstream evangelists as a  percentage of their total users than other companies. Think of the way  these companies are talked about by your friends and family — more than  likely you know an evangelist of one or more of these firms. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So, the question becomes, what separates them from other players in their markets? &lt;br /&gt;First, the products share elements that elevate them above the consumer  electronics commodity bin: all of them make people feel good, exceed  already high expectations, and improve people's perceived quality of  life. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But other devices that don't have evangelists also meet these three  criteria for product excellence: consider HDTVs, digital cameras, even a  good cable service. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So what's the difference between an iPad and a Samsung HDTV? Why does  one create raving fans and the other create users? Why does the Kindle  inspire a critical mass of mainstream consumers to tell everyone they  know how much they love the Kindle, while Kodak digital camera customers  simply takes pictures and stay quiet? (Have you ever heard anyone say  they don't like their Kindle? I've talked to hundreds of people about  it, and I haven't.) The Kodak camera is a great, affordable device, but  the company does not enjoy mainstream evangelists. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The difference is marketing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And while there are many actions that separate the best from the  rest, after years of working with top consumer electronics brands as a  marketing consultant helping clients brand, position and evangelize  their products and services, I've realized that it all comes down to  three things: knowing what your customers want, giving it to them, and  then communicating about it simply and relentlessly. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let's look at each one: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Knowing What Your Customers Want&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Apple knows what its customers want because of its CEO, Steve Jobs.  He has proven that he knows, on instinct, what will succeed with  consumers.  In fact, he famously avoids customer input and focus groups  because he is so sure about his own gut feeling. But because your CEO is  not Steve Jobs, you'll have to do talk and listen to your customers  like crazy. This means qualitative, one-on-one interviews. They can be  brief — ten minutes is often enough. But you must allow yourself the  opportunity to probe and ask follow-up questions based on their  responses. This eliminates online surveys and focus groups. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here are 10 questions to ask: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Who in your home uses our product?&lt;br /&gt;2. Why do they use it? (Leave it open ended, just like that.)&lt;br /&gt;3. What do you do with the product?&lt;br /&gt;4. What features do you use most? Why?&lt;br /&gt;5. Which features do you NOT use? Why?&lt;br /&gt;6. What's your favorite thing about owning this device?&lt;br /&gt;7. What do you tell your family and friends about the device?&lt;br /&gt;8. How does our product improve your life? &lt;br /&gt;9. Describe our product using three descriptive words.&lt;br /&gt;10. How does our product make you feel?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;These questions get you away from technical specifications and move you towards the real-life value of your device. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I often conduct these interviews for clients — big brands, companies you  hear about frequently — and I can tell that the findings are almost  always surprising to my clients. The language consumers use to describe  my clients' devices is simpler and almost entirely focused on the  life-improving outcomes of the products. Out of 100 customers, maybe one  or two talk about technical specifications, the rest focus on  real-world emotional value. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Giving it to Them&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In asking the questions, you learn what your customers want. The answers  to these questions become the most powerful consumer marketing language  you can possibly use. The words of your market are the best language  for your market. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I can tell you about any number of my clients who have executed this  approach successfully, but cannot elaborate here due to confidentiality.  However, if you want an extreme example: Microsoft (not a client) did  this recently with its wildly successful "I'm a PC" television  advertisements. These were simple, straight-forward, feel-good,  emotional and featured real people — happy, hip, pleased with their  experience — talking about exactly what parts of a Windows PC improve  their life. These were powerful commercials, allowing viewers to  immediately identify how a Windows computer might affect their day. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Communicating Simply and Relentlessly&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I've found that simple always wins in marketing. The less technical  specification the better. In consumer electronics, "simple" is the  answer to this question: How does this product improve people's lives?  And relentless means you must never stop communicating. Even pauses are  harmful. Look what happened to Palm, which, at one point, just stopped  communicating with customers. In consumer electronics, if you stop  communicating, gravity pushes you out of people's minds. The competition  will pass you by in three seconds. You must innovate and execute your  marketing relentlessly just to maintain the advantageous position you've  attained. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you've attained a space on retail shelves, I can say fairly  confidently that your product is good enough to attain evangelists. The  rest, the magic, is in the marketing.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-7813432243116609843?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/7813432243116609843/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=7813432243116609843' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7813432243116609843'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/7813432243116609843'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/07/is-your-marketing-killing-your-consumer.html' title='Is Your Marketing Killing Your Consumer Electronics Product?'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-8740712965455766157</id><published>2011-07-25T19:19:00.001-07:00</published><updated>2011-07-25T19:19:32.459-07:00</updated><title type='text'>Why Europe Will Negotiate a Greek Default</title><content type='html'>As another &lt;a href="http://online.wsj.com/article/BT-CO-20110718-704215.html" target="_blank"&gt;Euro summit takes place today&lt;/a&gt;,  with another bailout package for Greece on the table, it's important to  realize that what we're talking about is not whether to "rescue"  Greece. Rather, we're discussing how the Germans, other rescuing  countries, and bondholders and other private investors are going to have  to pay the bill and perhaps how big the bill will be. To see why that's  so, just look broadly at some possible outcomes to the Greek crisis &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If a haircut for bondholders and other investors is required as part  of an agreed bailout package, everyone with investments in Greece  participates in the hit.  The share of the package borne by the public  sector in Germany and other strong Euro countries will presumably have  some impact on their public finances.  A deal of this sort, however,  would be attractive because it would allow for some management of the  scale and timing of default. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If Greece gets bailed out through a loan package and there is no  haircut on bondholders and other investors, the interest burden on the  Greek economy would continue, and with Greek debt to GDP at current  levels, the Greek economy would be forced into a sustained depression,  probably requiring subsidies and aid to fix.   The pressure to bail out  other struggling companies in a similar way would be intense.   The  continued bailouts would have to be funded by more taxes or more debt in  the rescuing countries.  This solution would defer the reckoning but  not for long and it would almost certainly increase the scale of the  losses for all concerned.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If there is no bailout and investors refuse to take a haircut, Greece  can just declare a default, and other investors will take the hit.   This would take control of the size of the bill out of investors' hands.  That might be good for Greece, but it would involve sacrificing  Greece's ability to raise funds on a large scale abroad for the  foreseeable future.  Greece would have to be perceived as a potential  Asian tiger to get investors to come back in.  This is not an attractive  option for anyone except maybe in the very short term for Greece.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Greece could also simply leave the Euro, converting its obligations  back to drachmas.  But other investors would still end up footing a bill  (through the devaluation of their assets once the drachma went into  free float and got marked down in the forex markets) and they'd have no  control over the size of it (that would be the markets).  This would  seem to be an attractive option for Greece, because it could perhaps  technically be dressed up as something other than a default, but it's  probably not good for creditors in the rest of Europe.    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Whichever way you look at the evolution of the Greek crisis, there  seems little doubt that a bill has to be paid.  Greece is in no  condition to grow its way out of its debts unless the debts are reduced.    Since Greece has one unilateral option that's arguably economically  attractive from its perspective (dropping out of the Euro) it would seem  that everyone else has a stake in arriving at a bailout package that  includes a haircut before Greece starts to se the economically  attractive as politically attractive too.  Negotiations about a lot of  money always involve a certain amount of bluff and brinkmanship, so we  can expect a rocky ride to get there, but we should, in a rational  world, expect to arrive.  Watch this space&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-8740712965455766157?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/8740712965455766157/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1628868130819321624&amp;postID=8740712965455766157' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8740712965455766157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1628868130819321624/posts/default/8740712965455766157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/2011/07/why-europe-will-negotiate-greek-default.html' title='Why Europe Will Negotiate a Greek Default'/><author><name>Tran Hoang Thanh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/17549153036921456129</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1628868130819321624.post-5396672591188705677</id><published>2011-07-14T20:59:00.000-07:00</published><updated>2011-07-14T20:59:10.533-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tatics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='strategy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='yahoo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='presentation'/><title type='text'>How to Survive a Direct Attack</title><content type='html'>The annual shareholder meeting of Yahoo! Inc. last month was an "unlikely lovefest" — according to &lt;a href="http://bits.blogs.nytimes.com/2011/06/23/yahoo-chief-executive-faces-unhappy-shareholders/?ref=yahooinc" target="_blank"&gt;the report of the event&lt;/a&gt; in the &lt;em&gt;New York Times&lt;/em&gt;  — unlikely because the company's stagnant stock price and poor  performance against its competitors would seem to have invited a more  critical session. The lovefest carried through more than an hour of  glowing outlook from the board and management as well as softball  questions from the shareholders.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But then, a man called Steve Landry took the floor. Landry identified  himself as a personal investor who also advised institutional investors  holding more than a million shares of Yahoo! He then proceeded to attack  the company in general and its Chief Executive Officer, Carol Bartz, in  particular.  Addressing her directly, he said, "It came out earlier  this week in a blog that the board is secretly talking to other  potential CEO candidates. I've heard similar details and believe that  it's true." He then went on to say, "the last thing Yahoo needs is a  lame duck CEO... The buyout talks of your contract need to start today  and a search needs to be accelerated."&lt;br /&gt;According to a transcript of the &lt;a href="http://www.shareholder.com/visitors/event/build2/mediapresentation.cfm?companyid=YHOO&amp;amp;mediaid=48223&amp;amp;mediauserid=5359581&amp;amp;TID=1304991612:c49e3db7614b66ae3bbccccd45b4d8a0&amp;amp;popupcheck=0&amp;amp;shexp=201106280115&amp;amp;shkey=56b7dac451e961508a48182c9007d993&amp;amp;player=1" target="_blank"&gt;webcast&lt;/a&gt;, Bartz responded:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;em&gt;Thanks for your opinion, the bloggers  and the rumors. What else? Wonderful — that was certainly a downer. So  again, thank you for coming to Yahoo! We are working very, very hard in  this company and managing our assets and we will see the benefit of  that.&lt;/em&gt;&lt;/blockquote&gt;Reports of the exchange in the major financial press — the &lt;a href="http://bits.blogs.nytimes.com/2011/06/23/yahoo-chief-executive-faces-unhappy-shareholders/?ref=yahooinc" target="_blank"&gt;&lt;em&gt;Times&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://online.wsj.com/article/SB10001424052702303339904576404143937416256.html" target="_blank"&gt;&lt;em&gt;Wall Street Journal&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;, the New York Times, and &lt;a href="http://news.cnet.com/8301-13506_3-20073693-17/yahoo-annual-meeting-marked-by-what-wasnt-said/" target="_blank"&gt;CNET&lt;/a&gt;  — carried only the central phrase of Bartz' answer, "that was certainly  a downer."  This left readers with the impression that Landry's direct  attack had damaged her.&lt;br /&gt;Bartz did the right thing in ending her answer on an upbeat note, but  made two tactical errors at the front end of her response, both of  which outweighed and therefore overshadowed her positive effort.&lt;br /&gt;1. She failed to address the issue in the attack&lt;br /&gt;2. She validated the negativity &lt;br /&gt;Instead, Bartz should have said something along the lines of,&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;em&gt;Yahoo!'s policy is not to comment on rumors and blogs.  What I can tell you is that we are working very, very hard in this  company and managing our assets and we will see the benefit of that.&lt;/em&gt;&lt;/blockquote&gt;These two issues provide larger lessons for how any presenter should handle tough questions. &lt;br /&gt;1. Presenters have every right to take every opportunity to make  positive statements about their companies, but they must first earn that  right by addressing the central issue in the challenging question or  statement. They may agree, disagree, admit, correct, or deny the issue,  but presenters cannot leave it ignored. &lt;em&gt;Yahoo!'s policy is not to comment on rumors and blogs.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;2. Negative facts may be sad but true — Yahoo!'s stock price has been  stagnant — and presenters can actually be forthright about it, but they  cannot validate the negativity by letting it hang, twisting in space: &lt;em&gt;that was certainly a downer.&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;Instead, presenters can admit to negative facts — so as to be  transparent — but then, after a brief, very brief, admission, they must  immediately follow it with an upbeat counterpunch. &lt;em&gt;Yes, the stock  price has been stagnant, but when you consider the outlook for the new  products that you heard about today and the fact that we are working  very, very hard in this company and managing our assets, I am confident  that we will see the benefit of that.&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1628868130819321624-5396672591188705677?l=vnpatriot7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vnpatriot7.blogspot.com/feeds/5396672591188705677/comments/default' title='Post Comment
